TRANG 187# 1
> Chương 372: Rồng hàng lâm
>
>
>
>
>
>
> Khóe miệng mỹ phụ dẫn ra một nụ cười lạnh, đạp một phát lên trên mặt đất, đại địa lập tức nổi lên một tấm màng màu vàng, giam Long Thiên Ngạo vào trong.
>
> Long Thiên Ngạo lắc đầu, lập tức lớn tiếng kêu: "Này! Là người một nhà mà!"
>
> Mỹ phụ nói ra: "Ai là người một nhà với ngươi?" Nàng nhướng hàng mi xinh đẹp lên, nói tiếp: "Nói mau! Ngươi là ai? Từ đâu tới?"
>
> Long Thiên Ngạo đứng lên giải thích đáp: "Ta đến từ đảo Huyền Không, núi Thiên Môn, tới đây là để mời Kỳ Lân phu nhân."
>
> Trong mắt mỹ phụ hiện lên vẻ kinh ngạc, đảo Huyền Không, núi Thiên Môn, đây không phải là địa bàn của Tiêu Diêu Thần quân sao? Người chế tạo ra thần khí điện thoại, là người mình nghe danh đã lâu!
>
> Mặt mỹ phụ đầy nghiêm túc, nhưng vẫn không cởi lớp giam cầm cho Long Thiên Ngạo, hỏi tiếp: "Làm sao chứng minh đây?"
>
> Chứng minh? Ta đâu có gì để chứng minh! Long Thiên Ngạo đề nghị: "Không thì ta gọi cho Trương Minh Hiên, hai người gọi video nói chuyện trực tiếp nhé."
>
> Mỹ phụ lắc đầu nói: "Thuật pháp biến hóa đa đoan, cách một cái điện thoại, khó mà phân định thật giả."
>
> Long Thiên Ngạo khoát tay bất đắc dĩ nói: "Vậy thì ta hết cách rồi đó!"
>
> Mỹ phụ ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi: "Tại ngươi lại tới đây?"
>
> Long Thiên Ngạo giải thích: "Trương Minh Hiên định quy hoạch lại thư thành, nên cố ý phái ta tới mời Kỳ Lân phu nhân vào núi Thiên Môn đảm nhiệm chức vụ biên tập."
>
> Mỹ phụ nghi ngờ hỏi lại: "Biên tập?"
>
> Long Thiên Ngạo giải thích: "Tức là mời các vị đọc tiểu thuyết, sau đó chọn lựa ra những bộ hay nhất, để đóng gói đề cử."
>
> Mỹ phụ do dự.
>
> Long Thiên Ngạo giơ hai tay nói tiếp: "Mọi chuyện chỉ có vậy thôi đó, ta chân thành tha thiết mang theo lời mời tới đây, ngài suy nghĩ cho kỹ đi nhé, nếu đồng ý thì mời ngài tới đảo Huyền Không, núi Thiên Sơn."
>
> Nói rồi, người Long Thiên Ngạo hoá thành những điểm ánh sáng từ từ biến mất, bụng đầy lửa giận luôn! Khi không bị nữ nhân đánh, ai không tức chứ!
>
> Mỹ phụ thu phép thuật lại, lẩm bẩm: "Biên tập à?" Rồi nhoẻn miệng cười: "Có lẽ sẽ rất thú vị đây!"
>
> Về sau, Long Thiên Ngạo lại thông qua điện thoại tìm được bốn người: Thanh Hồ, Bắc Hà, Phất Trần, Tiểu Lâu. Cũng may bốn người này tương đối tỉnh táo, không xảy ra xung đột lớn gì, Thanh Hồ không ngoài sở liệu là hồ yêu, Bắc Hà là một kiếm tu, Phất Trần là một lão đạo, không ngờ Tiểu Lâu lại là một nữ hài tử đáng yêu.
>
> Hai ngày trôi qua, Trương Minh Hiên tiếp tục cập nhật "Đấu Phá Thương Khung", một ngày ba chương, không hề ít đúng không!
>
> Nội dung cốt truyện dần dần đặc sắc hơn, Dược Lão xuất hiện, thiên phú của Tiêu Viêm quay về, mọi thứ đều phát triển theo chiều hướng tốt.
>
> Trên mạng cùng rôm rả bàn tán, trong nhẫn không gian có một lão gia gia hấp thu dương... đấu khí, việc này đúng mắc cỡ quá sức, ai cũng không ngờ tới, đều vô cùng thán phục trước suy nghĩ và sức tưởng tượng của Trương Minh Hiên.
>
> Sáng sớm, sau khi Trương Minh Hiên ăn trưa xong, hắn nằm trên ghế cực khổ ngủ như bình thường.
>
> Chân trời chợt vang lên một tiếng rồng ngâm, hai con cự long một lớn một nhỏ cưỡi mây đạp gió bay đến, mây đen cuồn cuộn, cuồng phong lan tràn khắp nơi.
>
> Không ít tiểu yêu trong phố phương đều sợ tới mức lập tức nằm rạp xuống đất hiện ra nguyên hình, không ngừng run rẩy, đó là rồng đó!
>
> "Láo xược!" Một tiếng thét gào vang lên, Hắc Hùng quái xuất hiện ở trên bầu trời, cái đinh ba bằng thép toả ra khí tức đáng sợ.
>
> Trương Minh Hiên mở to mắt nói: "Hùng Đại, là người một nhà! Dẫn họ tới đây."
>
> Hắc Hùng quái sững sờ, đinh ba trong tay hắn biến mất.
>
> Hai vị thần long một lớn một nhỏ đáp xuống dưới đất, hóa thành một thanh niên và một tiểu cô nương, cả hai nắm tay đi về phía Hùng Bì.
>
> Ngao Vinh ôm quyền nói xin lỗi: "Không cố ý, thật sự vô cùng xin lỗi. Một khi rồng xuất hiện sẽ kéo theo mây mưa, đây là món quà của đất trời, tiểu long không có ý gây chuyện gì đâu."
>
> Sắc mặt Hùng Bì khá hơn chút: "Đi theo ta!" Nói rồi hắn xoay người bay về phía đảo Huyền Không,.
>
> Ngao Vinh lô kéo tay tiểu cô nương đang hiếu kỳ nhìn chung quanh, cũng bay về phía đảo Huyền Không,.
>
> Dưới phố phường, đám tiểu yêu lần lượt ngồi dậy, lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
>
> Một con yêu cóc run rẩy nói ra: "Hù chết ta rồi! Hù chết ta rồi!"
>
> Một con yêu cua lưng cõng theo cái mai kiên cường nói: "Sợ... Sợ cái gì, đồ nhát gan."
>
> Yêu cóc khinh bỉ nói: "Ngươi giỏi vậy thì đứng lên thử coi!"
>
> Yêu cua đáp: "Ta. . . Bản thân ta phải nằm trên đất mới đi được mà."
>
> Ngao Vinh đi theo Hùng Bì lên đảo Huyền Không, hắn hít sâu một hơi khen: "Linh khí nồng đậm quá.
>
> Đoàn người men theo con đường mòn trong hoa viên, đi tới cạnh hồ nước.
>
> Trương Minh Hiên đứng trong đình nghỉ mát, cười ha hả nói: "Ngao huynh tới nhanh quá!"
>
> Ngao Vinh cười nói: "Đó là đương nhiên, ta dùng hình ròng, một đường cưỡi mây đạp gió đến đây đó."
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn cô nương mười tám mười chín tuổi đứng bên cạnh Ngao Vinh hỏi: "Vị này là...?"
>
> Thiếu nữ quan sát Trương Minh Hiên một lúc, bỗng nói: "Ngươi thay đổi rồi!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Chúng ta có quen nhau à?"
>
> Thiếu nữ khẽ gật đầu nói: "Bên bờ Kính Hà."
>
> Trương Minh Hiên giật mình, ngạc nhiên hô to: "Ngươi là Ngao Bích Đồng? !"
>
> Thiếu nữ nhoẻn miệng cười: "Đại ca ca còn nhớ rõ ta à!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Nhớ rõ, đương nhiên là nhớ rõ rồi!"
>
> Một lúc sau hắn lại cảm thán nói tiếp: "Lúc trước còn là một tiểu nha đầu, một năm không gặp đã thay đổi nhiều như vậy."
>
> Ngao Bích Đồng oán trách nói: "Ngươi mới là tiểu nha đầu." Sau đó cười nói: "Tu luyện xong thì trưởng thành thôi, có gì đâu."
>
> Ngao Vinh bất đắc dĩ nói: "Ta không định cho nó đi theo, nhưng nó cứ nhất quyết đòi tới."
>
> Trương Minh Hiên vừa cười vừa nói: "Không sao, cố nhân đến gặp là chuyện vui mà!"
>
> Ngao Bích Đồng lại nói: "Minh Hiên đại ca, ngươi còn giữ Thủy Mạch Linh Chu không?"
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, một viên Linh Chu tản ra khí lạnh xuất hiện trong tay hắn, hắ hỏi lại: "Ngươi đang nói thứ này à?"
>
> Từ sau khi Trương Minh Hiên biết được thân phận của Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Nhã đã trả lại Thủy Mạch Linh Chu cho hắn, mà sau khi tu vi của Trương Minh Hiên tăng lên, Thủy Mạch Linh Chu cũng không còn tác dụng gì với hắn nữa, nên hắn đã trực tiếp ném nó vào túi Động Thiên, nếu không phải Ngao Bích Đồng nhắc tới, Trương Minh Hiên cũng suýt quên mình có thứ này.
>
> Ngao Bích Đồng lòng đầy vui mừng, gật đầu nói: "Chính là thứ này!"
>
> Nàng bước lại, cầm lấy Thủy Mạch Linh Chu trong tay Trương Minh Hiên, đa sầu đa cảm nói: "Đây là món đồ chơi ta thích nhất khi còn bé, nhưng mà bây giờ không còn ai sẽ chơi cùng ta nữa. Phụ vương còn từng nói giỡn với ta, Thủy Mạch Linh Chu là tín vật đính hôn của ta, tương lai sẽ tặng nó cho phò mã của ta."
>
> Ngao Vinh nhướng mày, nhìn chằm chằm Ngao Bích Đồng.
>
> Trương Minh Hiên lúng túng ho khan một tiếng, mắt nhìn láo liên chung quanh, nói: "Cái này không còn tác dụng gì với ta nữa, nếu ngươi thích nó như vậy, thì cứ cầm về đi. Đoán chừng phụ vương của ngươi cũng chỉ là đùa với ngươi thôi, tuyệt đối đừng xem đó là thật nhé."
>
> Ngao Bích Đồng mỉm cười, kéo tay Trương Minh Hiên, bỏ Thủy Mạch Linh Chu vào trong tay hắn, nói: "Đây là thứ phụ vương cho ngươi!"
>
> Trương Minh Hiên hết cả hồn, lão Long Vương có ý gì đây? Sao lại tặng đồ vật đính hôn lung tung như vậy? Chẳng lẽ lúc đó ông ta đã nhìn thấy vẻ anh minh thần võ, thiên tư bất phàm của ta rồi à?
>
> Lúc này từ đằng xa truyền tới tiếng ồn ào, Lý Thanh Tuyền dẫn theo Tấn Dương, Hồng Hài Nhi, còn cả một bầy thỏ vội vàng chạy tới Trương Minh Hiên không khỏi thở phào một hơi, đến đúng lúc quá.
>
> Lý Thanh Tuyền dẫn theo cả đám tiểu đệ đi vào đình nghỉ mát, vừa thấy Ngao Vinh, Ngao Bích Đồng liền nói: "Các ngươi chính là hai con rồng ban nãy?"
>
> Ngao Vinh ôm quyền cười nói: "Tây Hải Long cung Ngao Vinh bái kiến Lý tiểu thư."
>
> Ngao Bích Đồng cũng khom người, nói: "Ngao Bích Đồng bái kiến Lý tiểu thư."
>
>
>
>