TRANG 187# 2
> Chương 373: Thù lao
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu nhìn Tấn Dương nói: "Giờ đã thấy chưa! Họ chính là hai con rồng ban nãy đấy."
>
> Tấn Dương nghi ngờ nói: "Vừa rồi đâu phải trông thế này!" Con bé vươn hai tay ra miêu tả: "Vừa rồi rất dài rất dài đó ạ!"
>
> Lý Thanh Tuyền nói: "Giờ họ trông thế này đó, vừa rồi là bản thể, bây giờ là hóa thành hình người, hiểu chưa?"
>
> Tấn Dương mơ màng lắc đầu.
>
> Lúc này một con thuyền bay xa hoa phá không bay tới, trên mũi thuyền đêu khắc hình con kỳ lân đang ngẩng đầu. Thuyền bay dừng trên bầu trời phố phường, một vị mỹ phụ nhảy xuống khỏi thuyền bay.
>
> Trương Minh Hiên vuốt cằm tự hỏi: "Ta có nên bố trí một trận pháp cấm bay không nhủ? !" Rồi hắn mới quát to: "Hùng Đại, mau mời nàng ta vào đây."
>
> Hắc Hùng quái xuất hiện trước mặt mỹ phụ, nói: "Đi theo ta!"
>
> Ánh mắt mỹ phụ nhìn chằm chằm hắn, con hắc hùng tinh này có tu vi không thấp chút nào, nàng hoàn toàn không phát hiện được nó đã xuất hiện trước mặt nàng thế nào, trong lòng nàng càng thêm cẩn thận, nàng cất thuyền bay vào rồi mới đi theo Hắc Hùng quái vào đảo Huyền Không.
>
> Mỹ phụ đi theo Hắc Hùng quái vào đình nghỉ mát, liếc mắt nhìn chung quanh, kinh ngạc phát hiện có cả Long Tộc đang ở trong đình.
>
> Trương Minh Hiên bước lên trước chào hỏi: "Hoan nghênh Kỳ Lân tiên tử quang lâm, ngài có thể đến đây là vinh hạnh của tiểu tử!"
>
> Mỹ phụ hơi khom người đáp lễ: "Vũ Khỉ bái kiến thần quân."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Thì ra ngươi tên là Vũ Khỉ sao! Tên rất hay, tên rất hay."
>
> Ngao Vinh kinh ngạc hỏi: "Ngươi là Kỳ Lân?"
>
> Vũ Khỉ nhíu mày nhìn Ngao Vinh hỏi: "Ngươi là...?"
>
> Ngao Vinh cười nói: "Ta là Du Long! Chúng ta từng nói chuyện trong Thư thành đấy."
>
> Vũ Khỉ ngạc nhiên nói: "Du Long? Ngươi chính là hỗn tiểu tử nói hưu nói vượn ở Thư thành đó à."
>
> Mặt Ngao Vinh lập tức tối sầm lại
>
> Trương Minh Hiên vừa cười vừa nói: "Nếu hai vị đã là người quen cũ, ta đây sẽ không giới thiệu nữa, giờ chúng ta ăn cơm nhé! Vừa ăn vừa nói chuyện."
>
> Vũ Khỉ khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Phiền thần quân rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói: "Không phiền, không phiền! Đều là chuyện nên làm."
>
> Cách đó không xa, Lý Thanh Tuyền vung tay lên nói: "Mọi người, chúng ta đi!" Cả đám người lại vội vàng đi về đằng xa, trên đường còn không ngừng xì xào bàn tán.
>
> Trương Minh Hiên dẫn ba người xuống đảo Huyền Không, vào phố phường bên dưới, cả đám đi vào một tiệm lẩu có treo đầu heo bên ngoài.
>
> Trương Minh Hiên căn dặn nói: "Ông chủ Chu, làm cho tôi nồi lẩu ngon nhất nhé."
>
> Một ông chú mập mạp cười chào đón, cung kính nói: "Thiếu gia, nồi lẩu ngon nhất chính là lẩu thịt rồng."
>
> Sắc mặt Ngao Vinh, Ngao Bích Đồng thay đổi ngay.
>
> Trương Minh Hiên đập một cái lên đầu ông chú mập mạp răn dạy: "Lẩu thịt rồng gì chứ? Chỗ chúng ta có thịt rồng à? Bản thiếu gia có ăn thịt rồng rồi à?"
>
> Ông chú mập mạp vội vàng sửa lời: "Không, không có lẩu thịt rồng, ta sẽ đi chuẩn bị nồi lẩu ngon nhất cho thiếu gia ngay." Nói rồi hắn vội chạy ra sau bếp.
>
> Trương Minh Hiên cười giải thích với Ngao Vinh: "Tên gian thương này thích lấy thịt lừa giả làm thịt rồng mời khách."
>
> Ngao Vinh miễn cưỡng cười cười nói ra: "Vậy hắn đúng là quá xấu xa rồi."
>
> Vũ Khỉ cười hì hì nói: "Lẩu thịt rồng à, lúc nào rảnh ta cũng muốn tới ăn thử xem sao."
>
> Ngao Vinh lập tức nhìn chằm chằm Vũ Khỉ.
>
> Ngao Bích Đồng hừ một tiếng nói: "Ta cũng phải thử lẩu thịt Kỳ Lân xem sao."
>
> Vũ Khỉ vuốt đầu Ngao Bích Đồng, cười hì hì nói: "Tiểu nha đầu cẩn thận còn chưa kịp ăn Kỳ Lân, lại mất hai lạng thịt trên người mình đấy."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng khuyên căn: "Ăn cơm, ăn cơm!"
>
> Sau một bữa tiệc lẩu khách chủ đều cố gắng vui vẻ, quan hệ hai bên rõ ràng đã kéo gần lại hơn.
>
> Vũ Khỉ cười hì hì nói với Trương Minh Hiên: "Tiểu đệ đệ, ngươi bảo ta tới làm việc cho ngươi, định trả thù lao cho ta thế nào đây? Nói trước nhé, những món đồ tầm thường, ta đây chướng mắt đó."
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút thử hỏi: "TT tệ được không?"
>
> Vũ Khỉ nói ra: "Tạm chấp nhận! Bao nhiêu?"
>
> Trương Minh Hiên thăm dò nói: "Một vạn? Một tháng một vạn!"
>
> Vũ Khỉ, Ngao Vinh đều ngẩn ra nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên ngượng ngùng nói tiếp: "Hình như là có hơi ít! Vậy mười vạn?"
>
> Vũ Khỉ trợn trắng mắt lên nói: "Tiểu đệ đệ, đừng đùa nữa, nghiêm túc ra giá đi."
>
> Trương Minh Hiên rơi lệ đầy mặt, ta đang rất nghiêm túc ra giá mà!
>
> Ngao Vinh nói: "Vậy một trăm vạn!"
>
> Vũ Khỉ quan sát Trương Minh Hiên, cười lớn nói: "Xem như là rẻ cho ngươi rồi đấy."
>
> Rồi nàng đứng lên nói: "Ta đi ra ngoài dạo chơi đây, các ngươi tùy ý đi." Nàng lắc lắc vòng eo mảnh khảnh đi ra ngoài.
>
> Ngao Vinh cũng cười nói: "Ta cũng lần đầu tiên được nhìn thấy phố phường của yêu quái, ta cũng muốn đi dạo thử xem."
>
> Nói rồi hắn kéo Ngao Bích Đồng nói: "Đi theo ta!"
>
> Trương Minh Hiên sững sờ ngồi ở trên ghế, trong lòng thâm than thở: "Đau quá! Đau quá! Tim ta đau quá! Giờ ta hối hận rồi, thật ra thư thành ngày xưa cũng rất tốt mà."
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Kỳ thật một trăm vạn một tháng thật sự không nhiều, số tiền thu về sau này chắc chắn sẽ vượt xa con số này."
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế than thở một hồi, một tháng một trăm vạn! Nhiều tiền quá đi mất!
>
> Ngao Vinh kéo Ngao Bích Đồng trực tiếp rời khỏi phố phường, người loé cái biến mất hoàn toàn.
>
> Trong một không gian hư vô, Ngao Vinh tức giận trừng Ngao Bích Đồng, nói: "Cho ta một lời giải thích!"
>
> Ngao Bích Đồng miễn cưỡng cười nói: "Biểu ca, huynh nói gì vậy? Ta nghe không hiểu!"
>
> Ngao Vinh cả giận nói: "Thủy Mạch Linh Chu, tín vật đính hôn, cho ta một lời giải thích hợp lý."
>
> Ngao Bích Đồng bối rối giải thích: "Khi phụ vương còn sống thật sự đã nói như thế đấy. "
>
> Trong mắt Ngao Vinh hiện lên một tia mất mác, nói: "Tín vật đính hôn của muội vốn không phải là viên Thủy Mạch Linh Chu này."
>
> Ngao Bích Đồng lập tức ngẩng đầu, kinh hoảng nhìn Ngao Vinh.
>
> Ngao Vinh nói: "Tín vật đính hôn của muội vẫn luôn ở trong tay mẫu hậu muội, chính là Tiên Thiên Linh Bảo - Âm Dương Bảo Ngọc, Long cung ta còn chưa nghèo đến mức dùng một viên Thủy Mạch Linh Chu làm tín vật đính hôn."
>
> Ngao Bích Đồng cúi đầu cắn môi, không nói câu nào.
>
> Ngao Vinh xoa đầu Ngao Bích Đồng nói: "Buông tay đi! Hắn không phải là người muội có thể chọc vào đâu."
>
> Ngao Bích Đồng ngẩng đầu quật cường nói: "Không, ta muốn báo thù!"
>
> Ngao Vinh cả giận nói: "Muội làm vậy sẽ chỉ tự hại mình thôi, cũng sẽ kéo theo cả Long tộc chúng ta vào."
>
> Ngao Bích Đồng lắc đầu nói: "Không đâu, chỉ cần muội gả cho hắn, làm hắn thích muội, vậy muội có thể thể mượn nhờ sức mạnh của hắn để báo thù rồi."
>
> Ngao Vinh nói: "Làm sao muội biết hắn đủ sức báo thù cho muội chứ."
>
> Ngao Bích Đồng cười nói: "Không phải ca ca từng nói sao? Hắn rất lợi hại, một phân thân của hắn cũng đủ để dọa Quan Âm bỏ đi còn gì."
>
> "Muội!"
>
> Ngao Vinh vươn tay muốn đánh Ngao Bích Đồng.
>
> Ngao Bích Đồng ngẩng đầu quật cường nhìn Ngao Vinh, một chịu lùi bước.
>
> Ngao Vinh tay đứng giữa không trung, mất mác nói : "Đều là do ca ca vô dụng!"
>
> Ngao Bích Đồng bước lại, ôm Ngao Vinh nói: "Không, trong mắt muội, ca ca rất lợi hại, rất thương muội, huynh là siêu cấp anh hùng của muội."
>
> Mặt Ngao Vinh không không chút biểu tình nói: "Muội trở về đi!"
>
> Ngao Bích Đồng ngẩng đầu lùi ra sau một bước, lắc đầu nói: "Không, muội không về đâu."
>
> Ngao Vinh nói: "Ta sẽ đưa muội trở về."
>
> Ngao Bích Đồng quật cường đáp: "Muội sẽ tự quay lại đây."
>
> Ngao Vinh nhìn ánh mắt kiên định của Ngao Bích Đồng, trong lòng vô cùng khó chịu.
>
>
>
>