Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 375: Mục 376

TRANG 188# 2

> Chương 375: Tiền nhuận bút đã tới tay

>

>

>

>

>

>

> Nhóm tác giả lập tức kích động vô cùng, cả đám tác giả đều xì xào ồn ào, quả thật như điên hết cả rồi.

>

> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, Biện Tùy vừa lướt xem Thư thành, vừa vuốt cằm tự nói hỏi: "Trẫm có nên viết sách thử xem thế nào không nhỉ?"

>

> Biện Tùy quay đầu nhìn tiểu thái giám đang đứng cạnh mình, hỏi: "Trong hoàng cung này, có ai đang viết tiểu thuyết trong Thư thành không?"

>

> Tiểu thái giám cung kính trả lời: "Thưa bệ hạ, có."

>

> "Dẫn một người lại đây cho trẫm xem!"

>

> "Tuân lệnh!"

>

> Chỉ lát sau một tiểu thái giám run lẩy bẩy bước vào, vừa vào đã quỳ rạp xuống đất, nói: "Nô tài, bái kiến bệ hạ."

>

> Biện Tùy hỏi: "Ngươi đang viết tiểu thuyết trong Thư thành à?"

>

> Tiểu thái giám hoảng sợ run run nói: "Bệ hạ tha mạng, nô tài không dám nữa."

>

> Biện Tùy tùy ý hỏi: "Ngươi viết tiểu thuyết nào?"

>

> Tiểu thái giám nơm nớp lo sợ trả lời: "Cuộc sống trong. . . hoàng cung của tiểu… tểu thái giám."

>

> Hai mắt Biện Tùy sáng rỡ, hắn có nhìn thấy bộ tiểu thuyết “cuộc sống trong hoàng cung của tiểu thái giám” đang được treo ngay ngoài trang chủ, thành tích không hề tệ chút nào.

>

> Biện Tùy quay màn hình di động về phía tiểu thái giám, hỏi: "Bộ tiểu thuyết này là do ngươi viết à?"

>

> Tiểu thái giám gật đầu lia lịa, đáp: "Vâng… vâng ạ."

>

> Biện Tùy tò mò hỏi tiếp: "Viết tiểu thuyết có khó lắm không?"

>

> Tiểu thái giám nhăn mày chau mặt, trả lời: "Thưa, rất khó ạ, viết tiểu thuyết còn khó hơn làm thái giám nữa ạ."

>

> Biện Tùy nghe vậy lẩm bẩm tự hỏi: "Thảm tới vậy á!" Sau đó lại cười xoà nói: "Cứ tuỳ ý chơi đùa chút xem sao!"

>

> Nghĩ vậy, hắn vẫy tay nói: "Ngươi bước lại đây dạy bản vương viết tiểu thuyết nào!"

>

> Tiểu thái giám nơm nớp lo sợ đứng lên đáp: "Vâng! Thưa vâng!"

>

> Một lát sau, dưới sự trợ giúp của tiểu thái giám vẫn đang run lẩy bẩy, Biện Tuỳ đăng ký thành công một tài khoản tác giả, sau đó bắt đầu viết một quyển tiểu thuyết mới, tên là “hoàng tử phong lưu quậy đô thành”, nghe cái tên là biết nó đi theo con đường như quốc vương nước Dạ Lang rồi.

>

> Đã một tháng trôi qua từ khi Thư thành chính thức cải cách, hôm qua là ngày cuối cùng được gửi bản thảo, hết hôm qua họ đã được kết lương để thanh toán tiền nhuận bút, các tác giả tham gia ký hợp đồng đều vô cùng chờ mong.

>

> Cổ Phàm ngồi trong phòng, uống hết một ly lại một ly nước, không ngừng rung chân.

>

> Lão quản giả đứng cạnh chờ hầu hạ, thấy vậy bèn khuyên nhủ: "Lão gia, có sóng to gió lớn gì mà ngài chưa từng trải qua đâu chứ, chỉ là phát nhuận bút như thường lệ mà thôi, ngài có cần lo lắng sốt ruột tới thế không?"

>

> Cổ Phàm nghe vậy chỉ biết đáp: "Ông không hiểu đâu, lần này khác với những lần trước kia."

>

> Lại đợi thêm một lúc lâu nữa, Cổ Phàm làm mới lại Thư thành, hai mắt hắn bỗng nhiên sáng rỡ, vội la lên: "Có rồi!"

>

> Lão quản gia cũng tò mò hỏi thử: "Được bao nhiêu vậy?"

>

> Sắc mặt Cổ Phàm thay đổi, cả tay cầm điện thoại cũng hơi run rẩy.

>

> Lão quản gia lo lắng hỏi: "Lão gia, ngài không sao đấy chứ!"

>

> Cổ Phàm lắc tay, thở phào một hơi, người cũng thả lỏng hẳn ra, hắn từ tốn nói: "Mười quán!"

>

> Lão quản gia cười đáp: "Mười quán đâu tính nhiều! Những quyển sách khác của lão gia, cơ bản đều bán được mười quán mà."

>

> Sắc mặt Cổ Phàm hết sức kì lạ nói: "Một tháng mười quán, tháng sau còn nữa, tháng sau của tháng sau cũng thế..."

>

> Lão quản gia nghe vậy giật hết cả mình, té ngửa xuống đất, vậy thì đúng là không ít chút nào!

>

> Cổ Phàm cười ha hả nói: "Ta biết ngay, ta biết ngay mà, Trương công tử sẽ không hại chúng ta đâu." Trong nhóm chat của các tác giả, mọi người đều im lặng.

>

> Lão Ký: Sao không ai nói gì vậy? Hình như hôm nay là ngày phát nhuận bút nhỉ? Chỉ có bốn phần, tháng sau đói chắc luôn rồi ha! Ha ha… lão phu còn quen vài thương lái buôn sách, có cần lão phu giúp các người giới thiệu làm quen không hả?

>

> Hoàng Oanh: [vui vẻ] Cần chứ! Vinh lão, lão tốt bụng quá đi.

>

> Lão Ký: Đương nhiên rồi, nói cho cùng cũng là người quen, sao ta nỡ nhìn các người đói chết chứ. Tiểu Oanh Oanh, tối nay sang đây tìm ta, chúng ta sẽ bàn chuyện xuất bản sách thâu đêm luôn.

>

> Đại thiếu gia Lý gia lập tức gửi một tấm hình lên.

>

> Lão Ký: Đây là cái gì?

>

> Đại thiếu gia Lý gia: [Cười tươi] Tiền nhuận bút tháng trước đó! Năm quán.

>

> Tam Hà cũng gửi một tấm hình lên, buồn rầu nói: Ta chỉ được có ba quán.

>

> Trúc Mộc: Ta cũng ngang ngửa thế. Cổ Phàm lão đại, ngài thì sao?

>

> Cổ Phàm gửi lên một tấm hình, khiêm tốn nói: Chỉ mới được mười quán thôi, khiến các vị chê cười rồi.

>

> Huyết Kiếm: Lão đại đúng là lão đại mà, quá lợi hại!

>

> Tam Hà: Mười quán lận á! Ngày xưa nguyên một năm cũng chưa chắc gì kiếm được mười quán nữa là.

>

> Lão ký: Gả, đều là giả hết, sao được nhiều như vậy lận? Bị ta mắng nên thẹn quá thành giận, ai cũng đang giả vờ cho ta xem thôi chứ gì!

>

> Cổ Phàm: Vinh lão, chuyện này là thật hay giả, ta nghĩ trong lòng lão rõ ràng nhất. Lần này lão không ký hợp đồng, đúng là sai lầm to lớn đấy.

>

> Lão Ký: ta không tin!

>

> Tam Hà: Có tin hay không là tùy lão, tiền thì bọn ta đã lấy được cả rồi đấy.

>

> Vinh lão không biết nói gì thêm, vốn là chuyện vui vẻ, lại bị Vinh lão quấy rầy thế này, không khí trong nhóm chat đã thay đổi, không ai còn lòng dạ tám chuyện nữa.

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên nhìn danh sách số tiền nhuận bút trên di động, có hơi ghen tị nói: "Tiền nhiều thế cơ đấy!"

>

> Long Thiên Ngạo ở trong đầu nói chen vào: "Ngươi thu được còn nhiều hơn mà."

>

> Trương Minh Hiên trợn mắt khinh thường: "Ta biết! Nhưng ý ta là không có sách lậu, tác giả kiếm được không ít tiền chút nào!"

>

> "Hoàng thúc…" Chợt có một tiếng kêu vui vẻ truyền tới.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngao Bích Đồng đang kéo Tấn Dương đi về phía hắn.

>

> Tấn Dương nhào vào lòng Trương Minh Hiên cười khanh khách gọi một tiếng: "Hoàng thúc!"

>

> Trương Minh Hiên cười ôm lấy Tấn Dương nói: "Sao con không đi tìm Thanh Tuyền cô cô của con chơi đi?"

>

> Tấn Dương ngây thơ không hiểu gì, trả lời: "Thanh Tuyền cô cô không thích chơi với Bích Đồng cô cô ạ!"

>

> Trương Minh Hiên xin lỗi nhìn sang phía Ngao Bích Đồng, nói: "Tiểu hài tử không hiểu chuyện, ngươi đừng quá để tâm nhé."

>

> Ngao Bích Đồng cười nói: "Không có gì đâu! Có lẽ là muội làm chưa đủ tốt thôi!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn nụ cười sáng lạn của Ngao Bích Đồng, trong lòng chợt hiện lên một suy nghĩ: "Đúng là một cô nương ngoan ngoãn, đây chắc là con nhà người ta trong truyền thuyết nhỉ!"

>

> Lại nghĩ tới Lý Thanh Tuyền vô pháp vô thiên không coi ai ra gì nhà mình, hắn lại thấy đầu mình đau buốt.

>

> Ngao Bích Đồng bị Trương Minh Hiên nhìn tới nổi cả da gà, bèn nhỏ giọng gọi hắn: "Minh Hiên ca ca! Minh Hiên ca ca!"

>

> Trương Minh Hiên "À!" một tiếng lấy lại tinh thần, xin lỗi nàng ta: "Xin lỗi, vừa nãy ta có hơi thất thần."

>

> Mặt Ngao Bích Đồng hiện lên rạng mây đỏ, nàng ta khẽ cúi đầu nói: "Không sao hết, ca ca thích nhìn ta, Bích Đồng rất vui."

>

> Trương Minh Hiên xấu hổ ho khan hai tiếng, nghiêng đầu sang bên không dám nhìn Ngao Bích Đồng nữa.

>

> Mắt Ngao Bích Đồng loé lên ý cười như có như không.

>

> Mỗi khi nói chuyện với Ngao Bích Đồng, Trương Minh Hiên đều thấy có gì đó không được tự nhiên, có lẽ là do Thuỷ Mạch Linh Chu gây ra nhỉ!

>

> Ngao Bích Đồng lại dịu dàng nói: "Minh Hiên ca ca, muội giúp huynh đấm bóp nhé!" Nói rồi nàng ta bước lại, ta khoát lên vai Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên lập tức ngồi xuống nói: "Không cần, không cần đâu!"

>

> Ngao Bích Đồng cười đáp: "Không sao cả! Lúc còn ở long cung muội cũng thường xuyên đấm bóp cho ca ca muội mà."

>

> Trương Minh Hiên nói rằng: "Thật sự không cần đâu, ta không có thói quen này!"

>

> Ngao Bích Đồng cười nói: "Minh Hiên ca ca thấy ngại kìa!"

>

> Trương Minh Hiên chỉ biết cười ngượng ngùng.

>

> "Trương Minh Hiên…" Bỗng một tiếng gọi cao vút vang lên.

>

> Một tia sáng xanh lướt qua, Lý Thanh Tuyền đã xuất hiện bên cạnh Trương Minh Hiên, dùng ánh mắt khó chịu nhìn Ngao Bích Đồng: "Ngươi tính làm cái gì đó?"

>

> Trong mắt Ngao Bích Đồng hơi hiện lên vẻ tức giận, nhưng biến mất rất nhanh, sau đó nàng ta cười gượng nói: "Muội chỉ thấy Minh Hiên đại ca quá cực khổ, nên định giúp huynh ấy đấm bóp một lúc thôi."

>

> Lý Thanh Tuyền hừ lạnh một tiếng, bĩu môi nói: "Mấy cái suy nghĩ nhỏ đó của ngươi không lừa được mắt ta đâu, ta cảnh cáo ngươi đó, cách xa Trương Minh Hiên ra, nghe chưa."

>

> Lý Thanh Tuyền giơ nắm tay lên, uy hiếp Ngao Bích Đồng: "Không thì, ta sẽ đánh người đó!"

>

> Trương Minh Hiên thấy vậy, có hơi bực bội nói: "Thanh Tuyền, người ta là khách, sao tỷ có thể vô phép tới như vậy?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!