TRANG 189# 1
> Chương 376: Một trận chiến mới
>
>
>
>
>
>
> Ngao Bích Đồng thấy tình hình không có lợi cho mình, bèn cười nói: "Mọi người nói chuyện tiếp đi nhé, muội đi xem ca ca muội đây."
>
> Trương Minh Hiên nói với giọng đầy xin lỗi: "Tiểu hài tử không hiểu chuyện, ngươi đừng để trong lòng nhé."
>
> Ngao Bích Đồng ngọt ngào đáp: "Không có gì đâu! Thanh Tuyền tỷ tỷ chỉ hơi thẳng tính thôi mà."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ngươi không giận là được rồi."
>
> Ngao Bích Đồng cười cười xoay người bỏ đi, làn váy nàng ta bay bay trong gió, dáng vẻ yểu điệu làm say lòng người.
>
> Ngao Bích Đồng đi rồi, Trương Minh Hiên nhìn sang Lý Thanh Tuyền cau mày nói: "Cha nàng ta chết sớm, trong lòng nàng ta lo lắng không yên, lại vì Thủy Mạch Linh Chu nên sinh ra cảm giác muốn thân cận với đệ, trong lòng nàng ta chỉ đơn thuần muốn thân cận với đệ, để có thể bảo vệ bản thân mình giữa cái thế giới lạnh lùng nguy hiểm này. Nhưng hành vi của tỷ dạo gần đây thật sự rất quá đáng đấy."
>
> Lý Thanh Tuyền hừ lạnh một tiếng, nói: "Mấy lời này là do nàng ta tự nói với đệ hả?"
>
> Trương Minh Hiên cười đầy đắc ý trả lời: "Là đệ đoán dựa trên những biểu hiện của nàng ta đấy! Mấy chuyện thế này làm sao đệ hỏi ra khỏi miệng được chứ, nhưng sự thật chắc cũng không chênh lệch bao nhiêu đâu."
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Trương Minh Hiên bằng ánh mắt đầy thương hại, bĩu môi nói: "Tỷ thấy người ngây thơ đơn thuần là đệ mới đúng đấy!"
>
> Rồi Lý Thanh Tuyền lại tức giận nói tiếp: "Tỷ lười nói mấy chuyện này với đệ, tỷ hỏi đệ này, sao tiểu thuyết đấu phá thương khung của đệ lại ra chương chậm như vậy hả?"
>
> Trương Minh Hiên tuỳ tiện trả lời: "Có chậm gì đâu! Suy nghĩ nội dung và hướng phát triển của tiểu thuyết rất cực khổ đó!"
>
> "Là quá chậm luôn rồi ấy! Không bằng một góc ngày xưa luôn."
>
> "Viết tiểu thuyết mệt mỏi lắm đó!"
>
> "Chờ tiểu thuyết cũng mệt mỏi lắm đó!"
>
> Lý Thanh Tuyền không đạt được mục đích thì không chịu bỏ qua, vẫn bám lấy Trương Minh Hiên như đĩa.
>
> Trương Minh Hiên hết biết giải thích thế nào luôn: "Tỷ muốn đệ viết tới mệt chết à?"
>
> Lý Thanh Tuyền kéo cánh tay Trương Minh Hiên lắc qua lắc lại, nũng nịu nói: "Viết đi mà! Người ta muốn đọc lắm đó! Đệ rảnh cũng chỉ biết ngồi không thôi mà, mau đi viết tiểu thuyết tiếp đi nha!"
>
> Trương Minh Hiên rùng mình cái, rút tay ra, hỏi thử: "Trò này ai dạy cho tỷ thế?"
>
> "Ngọc Diện a di đó!"
>
> Khoé miệng Trương Minh Hiên co rút vài cái, nói: "Trò này không hợp với tỷ đâu!"
>
> Lý Thanh Tuyền gật đầu tỏ vẻ đồng ý: "Khó trách vừa nãy tỷ cứ thấy nó cứ lạ lạ sao đó."
>
> Trương Minh Hiên nói tiếp: "Đăng nhiều hơn thì không được, cả đời này cũng không thể đăng nhiều hơn đâu."
>
> Lý Thanh Tuyền hừ lạnh một tiếng.
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ một lát thử đề nghị: "Nếu nhàm chán vậy, chi bằng chúng ta chơi trò chơi nhé!"
>
> Hai mắt Lý Thanh Tuyền sáng rỡ, hỏi: "Trò chơi gì?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Trận đấu giữa nước Ngạo Lai và Đại Đường tỷ còn nhớ không?"
>
> Lý Thanh Tuyền nói ngay: "Nhớ chứ, nhớ chứ!"
>
> Trương Minh Hiên vỗ tay một cái, nói: "Lần này chúng ta cũng tổ chức một trận đấu gần giống vậy."
>
> Lý Thanh Tuyền nghe vậy thấy hơi bị thú vị, thế là hai mắt sáng rỡ, truy hỏi: "Ai đấu với ai?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tất cả mọi người, chỉ cần có thể tạo thành một đội năm người là đủ điều kiện để tham gia rồi, đầu tiên là thi đấu đại trà, cuối cùng là trận đấu giữa mười đội mạnh nhất, trực tiếp chiếu cho toàn bộ mọi người đang dùng di động cũng xem luôn."
>
> Trương Minh Hiên càng nói hai mắt càng sáng rỡ, hình như chuyện này hơi bị khả thi à nha! Có thể kiếm được không ít tiền đâu.
>
> Lý Thanh Tuyền nghe vậy phấn khỏi reo lên: "Vậy thì hay rồi, sẽ vui lắm đây, tỷ cũng muốn tham gia! Tỷ đi tìm người hợp thành một đội đây!"
>
> "Tỷ đây nhất định phải xông vào mười đội cuối cùng!" Lý Thanh Tuyền hô to một câu khẩu hiệu, rồi kích động xoay người bỏ đi.
>
> Tấn Dương nhìn Trương Minh Hiên, vội nài nỉ: "Hoàng thúc, hoàng thúc, con cũng muốn tham gia thi đấu!"
>
> Trương Minh Hiên vui vẻ cười nói: "Được, được hết! Hoàng thúc ta đây sẽ dẫn con tham gia trận đấu!"
>
> Trương Minh Hiên nói thầm trong lòng: "Trương Tiểu Phàm, mau công bố cái tin tức này khắp mạng internet đi."
>
> "Cuộc tranh tài sẽ diễn ra lúc nào? Rồi phần thưởng ra sao?"
>
> Trương Minh Hiên lại nói: "Thời gian ấy à, tháng hai năm sau đi! Còn phần thưởng thì..."
>
> Trương Minh Hiên gật gù ngẫm nghĩ một lát mới nói: "Phần thưởng sẽ là một anh hùng vậy."
>
> "Làm vậy có hơi khó coi đó!"
>
> Trương Minh Hiên lại bổ sung thêm: "Là thưởng cho một anh hùng được thiết kế riêng theo yêu cầu, người chiến thắng, có thể liệt ra những yêu cầu của mình, gửi cho chúng ta để chúng ta thiết kế một anh hùng riêng, cộng thêm số tiền thưởng là một trăm triệu TT tệ."
>
> Trương Tiểu Phàm kinh ngạc hỏi lại: "Sao lần này ngươi lại ra tay hào phóng tới như vậy?"
>
> Trương Minh Hiên nhe răng mỉm cười nói: "Tất cả người dùng di động đều được phép báo danh đăng ký tham gia, nhưng phải đóng phí báo danh là một vạn TT tệ."
>
> Trương Tiểu Phàm: "..."
>
> Long Thiên Ngạo cười nói: "Chúc mừng phát tài!"
>
> Trương Minh Hiên cười sảng khoái, nói: "Cùng vui! Cùng vui thôi!"
>
> Xế chiều hôm đó, một tin tức đã lan rộng khắp internet, tháng hai năm sau sẽ tổ chức một cuộc tranh tài trong trò chơi thần thoại Hồng Hoang, mọi người đang sử dụng di động đều có thể tự lập thành một nhóm, báo danh đăng ký dự thi.
>
> Người chiến thắng sẽ đạt được số tiền thưởng trị giá một trăm triệu TT tệ, cộng thêm một vị anh hùng được thiết kế theo yêu cầu riêng.
>
> Những người dùng di động đều ồ lên, vô cùng kích động, một trăm triệu TT tệ lận đó! Với người bình thường mà, thắng lần tranh tài này, không khác gì đã thành người thắng ngoài đời, ai nấy đều xoa tay nóng lòng muốn thử một phen.
>
> Trên mạng, trong nhóm chat các quốc vương.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: @ Đại Đường quốc vương
>
> Đại Đường quốc vương: Chuyện gì?
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Tin tức trên mạng ngươi đã xem chưa? Có một trận tranh tài mới kìa, có dám đánh một trận nữa với ta không hả?
>
> Đại Đường quốc vương: Không có thời gian!
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Ngươi sợ chứ gì!
>
> Đại Đường quốc vương: Trẫm rất bận!
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Ngươi nhát gan chứ gì!
>
> Đại Đường quốc vương: [nổi giận] Chính vụ chất thành núi chờ trẫm tới xử lý, làm gì có thời gian rảnh chạy đi chơi game với ngươi chứ?
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Hừ! Toàn là lấy cớ.
>
> Nước Dạ Lang quốc vương: Lão đại, đâu thể nhịn như vậy được chứ!
>
> Quốc vương nước An Tức : Không sai! Không thể nhẫn nhịn hoài được.
>
> Quốc vương nước Tây Dạ: : Lão đại Ngạo Lai khí phách lắm!
>
> Quốc vương nước Tây Phiên Cáp: Biện Tùy lão đại uy vũ quá!
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai: Ha ha ha…
>
> Đại Đường quốc vương: Được rồi, được rồi, tới lúc đó mong người đừng khóc đấy nhé.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai : [thanh đao máu] Ngươi cứ chờ bổn vương tới báo thù đi!
>
> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, Biện Tùy đang nằm dài trên giường, đột nhiên nhảy dựng dậy, kêu to: "Gọi Linh Lung tới đây cho trẫm!"
>
> Không lâu sau Linh Lung đã tới, nàng ta chắp tay thi lễ nói: "Vi thần xin ra mắt bệ hạ!"
>
> Biện Tùy cười to nói: "Không cần đa lễ! Giờ ta có chuyện muốn nàng đi làm ngay đây."
>
> Linh Lung không khỏi nhướng mày, giờ nàng ta sợ nhất là bệ hạ nhà mình lại nổi hứng bày ra chuyện không đâu gì đó nữa.
>
> Linh Lung nghe vậy bèn nói: "Bệ hạ, xin ngài cứ việc dặn dò!"
>
> Biện Tùy đi tới đi lui trong phòng, sắc mặt kích động, tự nhủ thầm: "Bây giờ Thần Quân đã bắt đầu chuẩn bị một cuộc tranh tài trong thần thoại Hồng Hoang, cơ hội báo thù của chúng ta tới rồi đây."
>
> Biện Tùy nhìn về phía Linh Lung nói: "Trẫm muốn xây dựng một hội quán chiêu hiền, tuyên bố lệnh chiêu hiền, trải rộng khắp cả nước, mời gọi tất cả các cao thủ của trò chơi thần thoại Hồng Hoang, sau đó cùng nhau báo thù rửa hận, đánh cho Đại Đường phải quỳ xuống gọi chúng ta là gia gia."
>
> Linh Lung đã nghe hiểu Biện Tùy muốn gì, trong lòng nàng ta vô cùng căm tức, thế là nàng ta nổi giận đùng đùng nói: "Bệ hạ, chuyện này xin thứ cho vi thần bất lực."
>
> Biện Tùy khó hiểu hỏi lại: "Tại sao vậy? Chuyện này đâu có khó gì!"
>
> Linh Lung nói bằng cái giọng có hơi tức giận: "Chính lệnh hoang đường như vậy, tuyệt đối không thể phát xuống, tiền tài và nhân lực của quốc gia, phải dùng vào việc kiến thiết xây dựng quốc gia, chứ không phải đổ vào việc tìm kiếm cao thủ chơi game!"
>
> Biện Tùy vội vàng giải thích: "Trẫm cũng là vì phát dương quang đại quốc uy nước ta đó chứ!"
>
> Linh Lung kiên quyết nói: "Bệ hạ không cần nói nữa đâu, chính lệnh này dù có thế nào cũng không thể tuyên bố ra ngoài được." Nói rồi nàng ta xoay người, đi thẳng một mạch ra khỏi cung điện.
>
> Một tiểu thái giám đứng đợi hầu hạ bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân ngày càng không không để ngài vào mắt thì phải."
>
> Biện Tùy cau mày quát: "Câm miệng! Linh Lung là người ngươi có thể buông lời nghị luận như vậy à? !"
>
> Tiểu thái giám vội vàng quỳ rạp xuống đất xin tha mạng: "Bệ hạ thứ tội! Nô tài chỉ một lòng suy nghĩ cho bệ hạ mà thôi, nô tài chỉ là không nhìn được việc có người dám vô lễ với bệ hạ như vậy."
>
> Biện Tùy nghe vậy, gằn từng chữ: "Không phải ai cũng có thể so sánh được với Linh Lung, sau này nói chuyện phải chú ý một chút, nếu còn dám nói những lời tương tự, ngươi tự sát tạ tội đi!"
>
> Tiểu thái giám run lẩy bẩy đáp lời: "Vâng!"
>
>
>
>