TRANG 189# 2
> Chương 377: Thiên Ma ra khỏi nhà lao
>
>
>
>
>
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai đi vòng vòng trong điện một lúc lâu, buồn rầu than thở: "Sao Linh Lung không chịu hiểu cho nỗi khổ tâm của trẫm cơ chứ? !"
>
> Tiểu thái giám đang quỳ trên đất, nghe vậy nịnh nọt hiến kế: "Bệ hạ, nếu Thừa tướng không chịu giúp bệ hạ chiêu hiền nạp sĩ, vậy thì chúng ta chỉ có thể tự dựa vào mình thôi."
>
> Biện Tùy "Hừ!" một tiếng, hỏi thử: "Chẳng lẽ ngươi có cách khác à?"
>
> Tiểu thái giám cười hì hì nói: "Không dám dấu bệ hạ, trong cung có một ít nô tài cũng tranh thủ thời gian lúc nghỉ ngơi để chơi trò chơi này."
>
> Hai mắt Biện Tùy sáng rỡ, vội hỏi lại: "Các ngươi cũng có chơi à?"
>
> Tiểu thái giám cười hì hì nói: "Có câu rằng, người trên thích gì, kẻ dưới tất làm theo. Bệ hạ là trời của chúng nô tài, thứ bệ hạ thích, chúng nô tài đều thích cả."
>
> Biện Tùy cười ha hả nói: "Hay! Hay! Hay lắm! Mau triệu tập tất cả bọn họ tới đây cho trẫm, trẫm muốn tự mình tuyển chọn nhân tài."
>
> Tiểu thái giám vui vẻ nói: "Tuân lệnh!" Rồi lui ra ngoài.
>
> Trong điện Cam Lộ ở thành Trường An, Lý Thế Dân đứng dậy, bước ra ngoài, uốn người vài cái để cái eo tê mỏi vì ngồi quá lâu của mình được thư giản, sau đó hắn chậm rãi rảo bước ra ngoài điện, Đức Toàn vẫn luôn phụng dưỡng bên cạnh hắn vội vã đi theo ra.
>
> Lý Thế Dân đi ra ngoài điện, vuốt lan can nhìn về phía xa xăm
>
> Một lát sau, Lý Thế Dân mới nói: "Đức Toàn, ông đi tới phủ Trình tướng quân một chuyến, truyền ý chỉ của trẫm, lệnh cho ba nhi tử của Trình Giảo Kim tổ chức một đội tham gia trận tranh tài thần thoại Hồng Hoang đó."
>
> Đức Toàn cười nói: "Bệ hạ, ngài không hạ chỉ thì chắc chắn họ cũng tự động tham gia thôi."
>
> Lý Thế Dân nghĩ đến tính tình của đám người Trình Xử Mặc kia, gật đầu đồng ý: "Trình gia đúng mà hang ổ của ma quỷ mà! Cả nhà từ lớn tới nhỏ đều là ma vương không hơn không kém."
>
> Đức Toàn lập tức che miệng nghẹn cười.
>
> Lý Thế Dân nhướng cao hai hàng lông mày, nói: "Trẫm muốn họ chỉ được thắng, không được thua, phải đánh cho đội của nước Ngạo Lai thua không còn manh giáp."
>
> Đức Toàn khom người đáp: "Tuân lệnh!"
>
> Ông do dự một lúc mới hỏi ra miệng: "Bệ hạ, số lượng người tham gia tranh tài sẽ rất đông, chưa chắc gì chúng ta gặp được đội ngũ nước Ngạo Lai đâu ạ!"
>
> Lý Thế Dân dùng ngón tay gõ gõ lên lan can, nói một cách đầy tự tin: "Chắc chắn sẽ gặp thôi, bởi vì bên tổ chức trận tranh tài này là Trương Minh Hiên!"
>
> Đức Toàn nghe vậy sửng sốt, nhưng ngay sau đó ông đã hiểu được ý của Lý Thế Dân, có câu nói thế này, có người làm việc bên trên, cũng xem như là được thơm lây! Đương nhiên, ông sẽ không ngu ngốc nói ra câu này.
>
> Một đám công tử của các gia tộc, các đại thiếu gia nhà giàu có trong dân gian, đều bắt đầu khua chiêng gõ trống chiêu binh mãi mã, thành lập đội riêng của mình.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng nhìn quảng cáo trận tranh tài, trong lòng vô cùng ngứa ngáy, bèn mở miệng nói: "Một trăm triệu TT tệ lận đó! Đúng là một số tiền không hề ít nhỉ!"
>
> Tôn Ngộ Không khì khì cười hỏi: "Sư phụ cũng nổi lòng tham với số tiền thưởng đó rồi à?"
>
> Đường Tam Tạng nghĩa chính ngôn từ giảng giải: "Vi sư muốn để dành số tiền này tiến công cho Phật Tổ lúc lấy kinh, kinh không thể bán vãi, chúng ta tới thỉnh kinh sao có thể tay không mà đi được chứ? Chuẩn bị tiền cúng dường cho Phật Tổ, sao có thể nói là tham lam được?"
>
> Trư Bát Giới cười hì hì nói: "Vậy Phật Tổ có hơi tham lam rồi đó."
>
> Đường Tam Tạng nói rằng: "Vậy là các con không hiểu rồi! Đấy không phải là do Phật chủ tham lam, mà là trí tuệ của Phật Tổ, kinh không thể bán vãi được, chúng ta phải giữ lại chén cơm cho các đệ tử đời sau nữa chứ."
>
> Sa Hòa Thượng nhường mày cười nói: "Sư phụ nói không sai, trong kinh Phật đúng là có câu chuyện này."
>
> Đường Tam Tạng vui vẻ nói: "Các con nên học Ngộ Tịnh nhiều vào, đã là người trong Phật môn, thì nên học thuộc lòng kinh Phật chứ."
>
> Trư Bát Giới vội kêu lên: "Sư phụ, chuyện kinh Phật chúng ta khoan hãy nói tới đã, chuyện thi đấu này, thầy có tính toán gì không?"
>
> Đường Tam Tạng chợt nói: "Chúng ta cũng tham gia tranh tài thử đi!"
>
> Sa Hòa Thượng nói rằng: "Sư phụ, chúng ta chỉ có bốn người thôi!"
>
> Bạch Long Mã bất mãn thở phì phì lên tiếng nhắc nhở.
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: "Con quên mất chúng ta còn có Bạch Long Mã nữa, nếu tính thêm đệ ấy vậy chúng ta đủ người rồi đó."
>
> Đường Tam Tạng nghe vậy vui vẻ nói: "Vậy vi sư đi báo danh nhé!"
>
> Hắn ấn chọn vào nút báo danh, một trang mới nhảy ra, trong đó yêu cầu điện tên đội, tên đội trưởng và tên các thành viên trong đội.
>
> Tên đội của họ, Đường Tam Tạng ngẫm nghĩ một lát mới điền vào ba chữ, đội Tây Du! Phần đội trưởng, hắn không chút khách khí điền thẳng tên mình và số TT của mình vào, phần tên đội viên thì viết tên bốn người Tôn Ngộ Không, và số TT của họ.
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế nhìn tin tức trên di động, cười nói: "Thú vị đấy, lại còn bày ra mấy trận đấu tranh tài nữa chứ."
>
> Vương Mẫu cười nói: "Người cũng thấy hứng thú với mấy chuyện này à!"
>
> "Trẫm rất có hứng thú với anh hùng được thiết kế riêng."
>
> Vương Mẫu hiếu kỳ hỏi thử: "Người định thiết kế một anh hùng thế nào?"
>
> Ngọc Đế cười hỏi thử: "Lão Gia thì sao?"
>
> Vương Mẫu trợn mắt khinh thường, nói: "Tự tìm đường chết!"
>
> Ngọc Đế bật cười sảng khoái nói: "Chuyện này thì đúng là trẫm không dám làm thật! Nhưng anh hùng được thiết kế riêng này trẫm thật sự muốn giành lấy, nàng giúp trẫm đi."
>
> Vương Mẫu lắc đầu cười nói: "Muộn rồi, thiếp đã ghép đội với bọn Hằng Nga và Cửu Thiên Huyền Nữ rồi."
>
> Ngọc Đế lắc đầu cười khổ nói: "Tốc độ của nàng đúng là nhanh thật đấy. Vậy xem ra ta phải đi tìm người khác rồi!"
>
> "Người có thể đi tìm Lão Quân hỏi thử xem."
>
> "Không được, ghép đội với ông ấy, cho dù có thắng thì anh hùng được thiết kế riêng cũng không tới lượt trẫm lấy đâu."
>
> Lúc này, có một thị nữ từ ngoài bước vào, cung kính nói rằng: "Bẩm Ngọc Đế, Vương Mẫu, có Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn đứng bên ngoài cầu kiến!"
>
> Ngọc Đế ngạc nhiên tự hỏi: "Ông ta tới làm gì? Truyền!"
>
> "Tuân lệnh!" Thị nữ nghe lệnh lui ra ngoài.
>
> Chỉ một lát sau, một lão già không giận tự uy, hùng hùng hổ hổ bước vào, đi tới trước mặt Ngọc Đế, ôm quyền khom người hành lễ, nói: "Vi thần bái kiến bệ hạ, bái kiến Vương Mẫu Nương Nương!"
>
> Ngọc Đế ngồi thẳng dậy, vươn tay lên, nói : "Ái khanh miễn lễ!"
>
> Ngọc Đế nhìn Văn Trọng cười nói: "Ái khanh đột nhiên tìm trẫm có chuyện gì không?"
>
> Văn Trọng trầm giọng bẩm tấu: "Bệ hạ, trong vòng một năm nay ở nhân gian, số lượng tiên nhân độ kiếp thành tiên đã giảm đi đáng kể, thậm chí không có một ai sống sót, ba tán tu độ kiếp thành kim tiên, đều đã ngã xuống."
>
> Ngọc Đế nhướng mày hỏi rõ: "Đã xảy ra chuyện gì rồi à?"
>
> Văn Trọng lo lắng nói: "Theo lý thì khi tu sĩ độ kiếp, đa phần đều gặp phải lôi kiếp, kế tiếp là phong kiếp hoặc hoả kiếp, rất hiếm khi mới gặp được Thiên Ma kiếp. Nhưng trong vòng một năm nay ở hạ giới, các tu sĩ hầu như đều gặp phải Thiên Ma kiếp, chuyện này không ổn chút nào hết!"
>
> Ngọc Đế nỉ non một tiếng: "Thiên Ma!"
>
> Hắn ngẩng đầu nhìn về phía hư không, trong mắt loé lên vẻ tàn khốc.
>
> Như nghĩ tới gì đó Ngọc Đế lại nhìn về phía Văn Trọng nói: "Chuyện này trẫm đã biết, ái khanh cứ về trước đợi lệnh đi!"
>
> Văn Trọng ôm quyền hành lễ: "Tuân lệnh!"
>
> Ông quay đầu, hùng hùng hổ hộ bước ra khỏi Dao Trì.
>
> Vương Mẫu lo lắng hỏi: "Là đám Thiên Ma đó lại rục rịch ngóc đầu dậy à?"
>
> Ngọc Đế đã có quyết định, chỉ nói: "Trẫm đi xem thử xem thế nào!"
>
> Vương Mẫu gật đầu, cố khuyên nhủ một câu: "Bệ hạ đừng vào Ma giới đấy."
>
> Ngọc Đế cười nói: "Trẫm biết rồi!"
>
> Ngọc Đế đứng lên, long bào trên người hắn hoá thành một bộ xiêm y bó sát người, hắn bước một bước to, nhảy xuyên qua không gian vô cùng vô tận, bước tới trước Ma giới.
>
> Ngọc Đế nhìn cánh cửa đi thông Thiên Ma giới và Hồng Hoang, nơi đó có một đám Thiên Ma đang thét gào chui ra, nhảy vào trong Hồng Hoang.
>
> Ngọc Đế lãnh lùng quát to một tiếng: "Thương Long!"
>
> Bên trong cánh cửa, có mấy điểm sáng màu đỏ loé lên, đó là bốn đôi mắt, cùng lúc này hai cái đầu rồng khổng lồ ẩn sau cánh cửa, toả ra hơi thở đáng sợ, một cái giọng ồm ồm trầm trầm vang lên: "Ngọc Đế!"
>
> Ngọc Đế cười lạnh một tiếng, khiêu khích: "Sao hả? Không dám ra đây gặp trẫm luôn à!"
>
> Thương Long ngậm chặt miệng không đáp lại, mỗi lần thấy Ngọc Đế, là hai cái sừng rồng trên đầu nó lại thấy đau âm ỉ.
>
> Ngọc Đế thấy vậy nói tiếp: "Ngươi không định cho trẫm một lời giải thích à?"
>
> Thương Long trầm giọng nói: "Tộc Thiên Ma là bộ hạ của Thiên Ma Vương, không có bất kì quan hệ gì với ta cả."
>
>
>
>