Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 378: Mục 379

TRANG 190# 1

> Chương 378: Thiên Ma Vương

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế nghe Thương Long nói vậy, hai hàng lông mày nhíu lại, Thiên Ma Vương à, ông ta không dễ đối phó đâu.

>

> Ngọc Đế đứng trước cánh cửa khổng lồ, nói một tiếng: "Đóng!"

>

> Giữa hư không lập tức xuất hiện vô số những đường sáng màu vàng, nó liên tiếp nhau giữa không trung tạo thành một Thần phù, Thần phù trấn áp giữa hư không, vô số Thiên Ma không có hình dáng cụ thể phát ra tiếng la thảm thiết rồi hoá thành hư vô, phía trước cánh cửa nhanh chóng được dọn sạch.

>

> Một cái bóng đen khổng lồ từ trong Thiên Ma giới bay ra, chặn ngang Thần phù, Thần phù như một mặt trời nhỏ, xuất hiện vô số vết rạn nứt, cuối cùng nổ tung rồi tan biến không chừa lại chút gì.

>

> "Trương Bách Nhẫn, ngươi vượt quá giới hạn rồi đấy." Cái bóng đen khổng lồ xuất hiện trước cánh cửa, như ẩn như hiện.

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nhìn bóng đen nọ, nói: "Thiên Ma Vương, ngươi muốn làm gì hả? Phái ra vô số Thiên Ma xông vào nhân gian, tu sĩ độ kiếp mười người không sống được một người, ngươi muốn triệt để khai chiến à?"

>

> Thiên Ma Vương cười đầy càn rỡ: "Ha ha ha... tộc của ta là do Thiên Đạo sáng tạo ra, phụng theo ý trời mà làm việc, khảo tra bản thân của tu sĩ trong thiên địa này chính là chức trách của tộc ta. Trương Bách Nhẫn, ngươi muốn làm chuyện nghịch lại với ý trời à?"

>

> Khoé miệng Ngọc Đế co rúm vài cái, vị trí Ngọc Đế của hắn là do Lão Gia chỉ định, đứng ra thay Trời, hai chữ nghịch thiên này, hắn tuyệt đối không dám nói ra.

>

> Ngọc Đế thở dài một hơi, hừ lạnh tiếng rồi xoay người biến mất.

>

> Bên trong Dao Trì, Ngọc Đế từ hư không bước ra, sắc mặt giận dữ ngồi phịch xuống ghế tiên làm bằng ngọc ấm.

>

> Vương Mẫu cười hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

>

> Ngọc Đế hít sâu một hơi, nói: "Thiên Ma Vương, đang phái một số đông nhân ma đi vào nhân gian, không biết ông ta đang mưu tính chuyện gì đây?"

>

> Vương Mẫu nhướng mày nói: "Bộ tộc Thiên Ma chính là một kiếp số Thiên Đạo lập ra cho chúng tu sĩ, chúng ta đâu thể nhúng tay can thiệp được."

>

> Ngọc Đế đau đầu nói: "Các vị sư huynh sư tỷ đều bị phạt đày ra ngoài ba mươi ba tầng trời, không cách giúp gì được."

>

> Vương Mẫu chần chừ nói: "Cho dù họ còn ở Hồng Hoang thì phỏng chừng cũng sẽ không ra tay đâu."

>

> Ngọc Đế "Ừ!" một tiếng , cúi đầu ngẫm nghĩ chuyện gì đó.

>

> Vương Mẫu chậm rãi nói rằng: "Thiên Ma Vương và Vô Thiên đã là những kẻ đứng đầu chỉ xếp sau thánh nhân, ngoại trừ Á thánh còn có thể đánh một trận với họ, nhưng cũng chỉ có mấy người đạt được cảnh giới đó, lấy Địa Thư duy trì Địa Tiên giới tổ tiên Địa Tiên Trấn Nguyên Tử, giáo chủ Huyết Hải Minh Hà, sư phụ của muôn ngàn yêu tộc Côn Bằng, người đứng đầu vạn Phật Như Lai và cả người, nhưng những người đó sẽ không nhúng tay vào chuyện này đâu."

>

> Ngọc Đế nói rằng: "Nàng quên mất Huyền Đô Đại Pháp Sư rồi."

>

> Vương Mẫu kinh ngạc hỏi lại: "Hắn cũng đã tới cái cảnh giới đó rồi à?"

>

> Ngọc Đế cười nói: "Dù sao cũng là đại đệ tử của thánh nhân, hưởng được số mệnh của Nhân giáo, đi tới cảnh giới đó cũng không phải chuyện gì kì lạ. Còn cả Vô Đương Thánh Mẫu của Tiệt Giáo nữa, lần trước nàng ta và Như Lai đã giao thủ một lần trong hỗn độn, xem chừng nàng ta đã cách cái cảnh giới này rất gần rồi đấy."

>

> Ngọc Đế cảm thán nói: "Đáng tiếc những người này đều sẽ không ra tay." Hắn cầm một chén quỳnh tương ngọc dịch lên uống cạn, rồi đập mạnh cái chén xuống bàn.

>

> Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đưa, lá rụng về cội, tuyết bay đầy trời, trên đường đi Tây Du, Đường Tam Tạng đã bắt đầu mặc áo da hổ to đùng, đội nón dệt từ lông hổ để giữ ấm.

>

> Trên núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên làm vài cái ván trượt tuyết, cả đám người đeo ván trượt vào, thả mình trượt tuyết, tiếng cười khanh khách đầy vui vẻ vang vọng khắp núi đồi.

>

> Tấn Dương nhát gan, chỉ dám bước từng bước một, nhích nhích đôi giày trượt tuyết của mình, con bé dõi mắt hâm mộ nhìn Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi và cả đám yêu thỏ yêu hoa đang vui vẻ trượt tuyết, tạo thành những đợt sóng tuyết văng tung toé khắp nơi, băng xuyên qua khắp núi rừng.

>

> Trương Minh Hiên đứng bên cạnh ôm Nha Nha, cười cổ vũ con bé: "Tấn Dương, con dũng cảm lên, đơn giản thôi mà!"

>

> Tấn Dương cắn môi, khẽ đáp "Con sợ lắm!"

>

> Nha Nha nhìn Tấn Dương vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé của mình: "Phao phao ~ phao phao ~ "

>

> Tấn Dương gật đầu nhìn Nha Nha kiên định nói: "Tỷ tỷ sẽ học được thôi." Nói rồi con bé bước từng bước một ra ngoài.

>

> Cách đó không xa Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu và cả Kỳ Lân cũng đang chơi đùa, các nàng chậm rãi trượt trên nền tuyết, tạo thành những vũ khúc duyên dáng, ba người cười đùa tự tạo thành một cảnh đẹp ý vui giữa đám đông.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Nhã đang hoà mình giữa trời tuyết, váy áo tung bay, vô cùng tiên khí, cười đắc ý nói: "Vẫn là Thanh Nhã tỷ đẹp nhất!" Làm hắn nhìn không chuyển mắt nổi luôn này

>

> Đằng sau lưng hắn vang lên tiếng đạp tuyết, Tề Linh Vân mặc một bộ váy trắng, màu trắng của tà váy còn trắng hơn cả màu tuyết, nàng đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, nhìn Lý Thanh Tuyền đang chơi đùa với bầy yêu thỏ, mặt hiện lên một nụ cười khe khẽ.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu lại nói: "Sao ngươi không ra chơi với họ?"

>

> Tề Linh Vân lắc đầu nói: "Ta không đi đâu." Do dự một lát, nàng mới mở miệng nói: "Sắp qua năm mới rồi."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cảm thán nói: "Đúng vậy! Thêm một năm nữa đã trôi qua, chúng ta lại già thêm một tuổi rồi."

>

> Tề Linh Vân trợn mắt, cho hắn một ánh mắt khinh thường, rồi mới nói: "Ngươi đừng có giả vờ cảm khái làm gì, ngươi đã là thần trường sinh bất lão rồi, còn quan tâm chuyện này à?"

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì đầy vẻ đắc ý, thời gian với hắn chỉ như mây trôi mà thôi.

>

> "Năm nay ngươi còn tính tổ chức tiệc mừng năm mới không? Như năm ngoái ấy!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía Tề Linh Vân, chợt hỏi: "Ngươi sợ ta quên mất ngươi à!"

>

> Bị chọt trúng tâm tư, Tề Linh Vân có hơi xấu hổ nói: "Không phải, ta chỉ lo ngươi không đủ người để dùng thôi."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Năm nay không làm nữa! Để tránh có người bảo ta gian lận."

>

> Tề Linh Vân không hiểu gì hết, hỏi lại: "Gian lận? Tức là sao?"

>

> Trương Minh Hiên cười cười nói: "Không có ý nghĩa gì hết! À, phải rồi, sao ngươi lại hỏi chuyện này?"

>

> Tề Linh Vân buồn rầu than thở: "Ta cứ thấy gần đây nhân khí của mình đã giảm xuống không ít rồi."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Yên tâm đi! Chỉ là chuyện nhỏ thôi ấy mà, người chúng ta có không ít, khi nào rảnh ta sẽ quay một cái MV cho ngươi."

>

> Tề Linh Vân cười nói: "Vậy ta cám ơn trước nhé!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Năm nay không làm tiệc cuối năm nữa, nhưng cũng không thể quá bình thường, năm nay chúng ta đốt pháo hoa vậy."

>

> Tề Linh Vân khó hiểu hỏi lại: "Pháo hoa, đó là cái gì vậy?"

>

> Trương Minh Hiên cười đắc ý trả lời: "Là một thứ rất đẹp, tới lúc đó ngươi sẽ biết thôi."

>

> "Cái gì xinh đẹp vậy?" Ngao Bích Đồng vừa cười vừa bước lại gần hai người, mặt mày tươi roi rói.

>

> Nàng ta đưa cho Trương Minh Hiên một cây kem, nói: "Minh Hiên ca ca, cây kem này muội cố ý lựa cho huynh đấy. "

>

> Trương Minh Hiên cầm lấy cây kem, nói một tiếng: "Cám ơn!"

>

> Nha Nha nhìn cây kem trong tay Trương Minh Hiên, hai mắt sáng rỡ, duỗi tay ra trước muốn chụp cây kem, lại bị Trương Minh Hiên nhanh tay lẹ mắt né sang bên.

>

> Ngao Bích Đồng nhìn sang Tề Linh Vân đang đứng bên cạnh, cười xin lỗi: "Xin lỗi, ta không có lấy phần của tỷ."

>

> Tề Linh Vân cười đáp: "Không sao đâu, ta lại không thích ăn thứ này."

>

> Tề Linh Vân nhìn Trương Minh Hiên, lại nhìn sang Ngao Bích Đồng, nàng cười chế nhạo một câu: "Ta không quấy rầy hai người nữa." Nói rồi nàng xoay người bước qua một bên, nhường chỗ cho cả hai.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng kêu lên: "Nè! Ngươi đừng có suy nghĩ lung tung đấy, giữa chúng ta không có gì hết đó!"

>

> Tề Linh Vân phất phất tay cười, tỏ vẻ mình không nghĩ gì hết: "Ta có nghĩ gì đâu!"

>

> Trương Minh Hiên vừa mới lơ là cái, Nha Nha đã bấu lấy tay hắn, mở miệng, gặm một cái lên cây kem.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng lấy cây kem sang chỗ khác, tức giận, vỗ hai cái lên mông Nha Nha, mắng: "Con bé này háu ăn quá đi! Đúng là bé hư mà!"

>

> Hình như Nha Nha cũng cảm nhận được rằng Trương Minh Hiên đang mắng mình, thế là chu cái miệng nhỏ nhắn ra, oa một tiếng khóc thét lên, cái giọng to rõ của nó vang vọng khắp cả một vùng núi.

>

> Lý Thanh Nhã trượt trên thanh trượt tuyết đi tới trước mặt Trương Minh Hiên, buồn cười nhìn Nha Nha đang híp mắt lớn tiếng gào khan, con bé này khóc cả nửa ngày, mà tới một giọt nước mắt cũng chẳng thấy đâu.

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Được rồi, để ta ôm con bé cho!"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng đưa Nha Nha cho Lý Thanh Nhã ôm, móc móc lỗ tai, mặt đầy đau khổ cảm thán một câu: "Giọng con bé này cao ghê gớm, sau này nó đi hát giọng nữ cao được đấy."

>

> Nha Nha vừa được Lý Thanh Nhã ôm vào lòng, lập tức ngoan ngoãn, không hề quấy khóc một tiếng nào, còn chớp chớp mắt, tỏ vẻ mình là bé ngoan đáng yêu nhất trần đời.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!