TRANG 190# 2
> Chương 379: Thử nghiệm làm pháo hoa
>
>
>
>
>
>
> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên đã dậy từ rất sớm, đêm qua hắn nằm mơ một giấc mơ, thấy mình và Thanh Nhã tỷ cùng đứng trên đỉnh núi, chung quanh không có lấy một bóng người, trên đỉnh đầu họ, vô vàn pháo hoa đang nở rộ toả ra ánh sáng rực rỡ, làm không gian ban đêm vừa yên tĩnh vừa lãng mạn ấm áp.
>
> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn mỹ nhân đang ngượng ngùng rúc vào lòng mình, động tình cúi đầu hôn xuống. Oa... một tiếng khóc nỉ non chợt vang lên, doạ Trương Minh Hiên hết cả hồn, trong lòng hắn nào còn Lý Thanh Nhã gì, chỉ có một Nha Nha đang khóc tức tưởi.
>
> Trương Minh Hiên lập tức tỉnh lại, ót ướt mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch, như đang yêu đương vụng trộm thì bị phát hiện vậy, rất kích thích.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên giường lẩm bẩm: "May quá, đó chỉ là một giấc mơ thôi!" Ngay sau đó, sắc mặt hắn lại sáng lên: "Trong mơ Thanh Nhã tỷ thích pháo hoa như vậy, chắc trong hiện thực tỷ ấy cũng sẽ thích pháo hoa nhỉ!"
>
> Nói làm liền làm, hắn xoay người bước xuống giường, mở cửa chạy ra ngoài.
>
> Trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn, Trương Minh Hiên trực tiếp nhún người nhảy xuống.
>
> Trong phố phường bên dưới, bây giờ vẫn còn rất náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, có rất nhiều loài yêu quỷ đều thích bóng tối và ban đêm, không phải con yêu quái nào cũng thích đi ngủ, phải nói là rất ít có yêu quái ngày nào cũng ngủ. Cũng gần như không có tu sĩ nào ngủ suốt ngày không chịu dậy như Trương Minh Hiên, bọn Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền tới buổi tối đều là ngồi xuống tu luyện thay cho việc đi ngủ.
>
> Trương Minh Hiên đi trong phố phường, lầu bầu tự hỏi: "Hình như công thức làm thuốc súng là lưu hoàng, đá tiêu, than củi, cơ mà cụ thể phải làm thế nào ấy nhỉ?"
>
> Long Thiên Ngạo: "Kỳ thật ta đề nghị ngươi làm thử pháo hoa phiên bản phép thuật."
>
> Trương Minh Hiên nói rằng: "Ta muốn thử cả hai loại!"
>
> Trương Tiểu Phàm: Đi học không chịu cố gắng, lúc xuyên qua chỉ biết tiếc nuối, ngươi không nhớ được cách làm thuốc súng chứ gì?
>
> Trương Minh Hiên vừa xấu hổ vừa buồn bực nói: "Ta hoàn toàn chưa học qua thứ đó, có trường học nào lại đi dạy công thức chế tạo thuốc súng à?"
>
> Tiêu Viêm: Ta làm chứng nhé, cái này trong trường có dậy đấy, từ hồi cấp hai đã dạy công thức làm thuốc súng rồi.
>
> Trương Tiểu Phàm: Bản thể này của chúng ta ấy à, lúc đi học môn vật lý, thường xuyên ngủ gục, thầy cô đúng là chưa từng dạy hắn cái đó đâu.
>
> Trương Minh Hiên thẹn quá thành giận quát: "Các ngươi câm miệng lại hết cho to!" Nói rồi hắn xoay người bay về phía đảo Huyền Không.
>
> Long Thiên Ngạo: Sao lại vòng trở về rồi?
>
> Trương Minh Hiên: loại pháo hoa làm từ thuốc súng cấp thấp vậy làm sao có thể xứng với thân phận ta được chứ? Vẫn là loại pháo hoa bằng phép thuật cao cấp hơn.
>
> Long Thiên Ngạo: Nói đối!
>
> Trương Tiểu Phàm: Ha hả!
>
> Tiêu Viêm: Ha hả!
>
> Trương Minh Hiên: Tiểu Viêm Tử, hình như gần đây ngươi có hơi rảnh rỗi nhỉ?
>
> Tiêu Viêm: Ta sai rồi!
>
> Trương Minh Hiên vừa lòng "Hừ!" một tiếng.
>
> Dùng xong điểm tâm,Lý Thanh Nhã vừa chơi cờ với Hoàng Hậu vừa phơi nắng, Tấn Dương và Nha Nha thì ngồi dưới đất chơi đùa, hai đứa còn thi thoảng phát ra tiếng cười khanh khách giòn tan.
>
> "Ầm ầm!" Một tiếng nổ như sấm đánh ngang trời làm cả đảo Huyền Không đều rung rinh, bàn cờ Lý Thanh Nhã và Hoàng Hậu đang chơi hoàn toàn lộn tung, mặt Tấn Dương không còn chút máu, ôm chặt Nha Nha, Nha Nha oa oa khóc thét lên, hai mắt Tấn Dương cũng đẫm lệ.
>
> Lý Thanh Nhã dùng thần niệm quét quanh đảo một vòng, lập tức căm tức nói: "Trương Minh Hiên, đệ đang làm cái gì vậy?"
>
> Đằng sau một ngọn núi trên đảo Huyền Không, toàn thân Trương Minh Hiên đều đang bốc khói, hắn nằm vật trong một cái hang động lớn, tay chân còn thường thường co giật vài cái, hai mắt vô thần nhìn không trung.
>
> Vô lý quá đi! Căn cứ nguyên lý dung hợp dị hoả để hình thành sen lửa huỷ diệt, thì khi dung hợp thêm nguyên khí ngũ hành, cũng có thể tạo ra sen ngũ hành chứ!
>
> Bóng người Lý Thanh Nhã chợt lóe lên cái, ngay sau đó nàng đã xuất hiện ngoài cửa động, nhìn Trương Minh Hiên nửa chết nửa sống nằm bên trong, nàng đau đầu hỏi: "Đệ lại quậy phá gì thế hả?"
>
> Trương Minh Hiên mở miệng thở phào một hơi, cảm động nói: "Thanh Nhã tỷ ta không có sao hết đó, tỷ đừng lo cho ta!"
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt xem thường, chỉ tay ra, người Trương Minh Hiên trôi ra khỏi động, đáp xuống phần đất ngoài cửa động, một bông sen trắng bay ra khỏi tay Lý Thanh Nhã, đáp xuống người Trương Minh Hiên, một luồng ánh sáng trắng quét qua toàn thân Trương Minh Hiên, bùn đất và vết thương trên người Trương Minh Hiên biến mất sạch sẽ, nháy mắt trở lại nguyên vẹn như xưa.
>
> Lý Thanh Nhã thấy vậy bèn nói: "Ngươi yên tĩnh chút đi, ngươi doạ mấy đứa trẻ khóc thét cả rồi kìa."
>
> Trương Minh Hiên vui vẻ đứng lên, gật đầu liên hồi, cam đoan: "Được được... ta biết rồi, không có lần sau đâu."
>
> Bóng Lý Thanh Nhã dần biến mất.
>
> Trương Minh Hiên siết chặt nắm tay nói: "Thanh Nhã tỷ đối xử với ta tốt quá, vừa thấy ta xảy ra chuyện đã chạy tới ngay, ta nhất định phải nghiên cứu ra pháo hoa để báo đáp sự quan tâm của tỷ ấy mới được."
>
> Khoản sân nhỏ trong tiệm sách, bóng Lý Thanh Nhã xuất hiện lại trên ghế.
>
> Hoàng hậu hỏ ngay: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười trả lời: "Không biết Trương Minh Hiên lại quậy thứ gì đó, làm mình nổ tới thương tích đầy người."
>
> Hoàng hậu che miệng cười khẽ nói: "Có đôi khi đệ ấy thực lười biếng, nằm trên ghế ngủ mấy ngày không chịu dậy, có đôi khi lại quậy phá lung tung, làm mấy chuyện động trời, thật không biết nên nói đệ ấy thế nào cho phải."
>
> Lý Thanh Nhã vừa khinh thường vừa buồn cười nói: "Hắn ấy à, rõ là tình tình y hệt tiểu hài tử."
>
> Hoàng hậu cũng cười một tiếng: "Không sai chút nào!"
>
> Hai người tiếp tục cười cười nói nói, bắt đầu chơi một ván khác, vừa mới đi được vài nước cờ, tiếng nổ ầm ầm rung trời lại vang lên, quân cờ rớt đầy đất, Lý Thanh Nhã vỗ trán bất đắc dĩ nói: "Lại nữa rồi!"
>
> Lúc này đây Nha Nha không còn sợ hãi nữa, mà nó trừng to đôi mắt nhỏ của mình, nhìn chằm chằm ra sau núi, quẫy quẫy hai cái chân nhỏ của mình, muốn bò ra đằng sau núi.
>
> Tấn Dương lập tức giữ Nha Nha lại, đi vòng ra trước mặt nó, chặn đường nó bò lại, nghiêm túc nói: "Chỗ đó nguy hiểm lắm, không đi được đâu!"
>
> Hiển nhiên Nha Nha nghe không hiểu lời con bé, nó vòng qua người Tấn Dương, tiếp tục bò ra đằng sau núi, trong đôi mắt nhỏ toàn là vẻ tò mò và hưng phấn.
>
> Mấy ngày tiếp theo, tiếng nổ ầm ầm vang lên không dứt, mỗi ngày đảo Huyền Không đều phải rung rinh vài cái, như đang nhảy múa giữa trời.
>
> Vừa nghe được tiếng nổ vang, Nha Nha đã vui vẻ khua tay múa chân vô cùng kích động, còn mở miệng hô to gọi nhỏ liên tục, khi lớn lên, chắc hẳn con bé cũng là một nha đầu bạo lực như Lý Thanh Tuyền cho mà xem.
>
> Thời gian dần dần trôi đi, không biết từ khi nào thì tiếng nổ mạnh rung trời đã biến mất tăm, trên đảo lại quay về những ngày bình yên.
>
> Lý Thanh Tuyền đi trên đảo Huyền Không, thì thầm tự nhủ: "Dạo này Trương Minh Hiên quậy phá cái gì thế nhỉ, sao cả tiếng nổ mạnh cũng biến mất sạch sẽ rồi? Chắc không phải đã bị nổ chết rồi đó chứ?"
>
> Nghĩ tới đây, nàng quay đầu chạy về phía tiệm sách, vừa chạy vào đã gọi to: "Tỷ, tỷ..."
>
> Lý Thanh Nhã từ trong phòng bước ra, hỏi lại: "Sao vậy?"
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn thấy Lý Thanh Nhã, bèn hỏi: "Tỷ, Trương Minh Hiên đâu rồi?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Hắn và Ngao Bích Đồng đi vào thế giới nhỏ rồi."
>
> Lý Thanh Tuyền lập tức cảnh giác nói: "Họ đi vào thế giới nhỏ làm chi?" Nhìn Lý Thanh Nhã trợn mắt khinh thường, Lý Thanh Tuyền lại nói tiếp: "Tỷ à, cô ả kia không phải hạng người tốt lành gì đâu, tỷ nghĩ cái gì vậy? Sao lại để hai người nọ và thế giới nhỏ riêng thế kia."
>
> Lý Thanh Nhã thấy vậy, trách cứ nàng một câu: "Đừng nói xấu sau lưng người khác, nàng ta không có ác ý gì với chúng ta cả."
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng, lầu bầu: "Tới lúc đó tỷ cứ chờ mà hối hận đi nhé!"
>
> Lý Thanh Nhã lại nói: "Được rồi, đừng quậy phá nữa! Đi chơi đi!" Nói rồi, Lý Thanh Nhã xoay người đi vào trong phòng.
>
> Lý Thanh Tuyền dậm chân, bĩu môi thì thầm: "Tình hình này quen lắm luôn đó! Lúc trước Ngọc Diện a di và Ngưu Ma Vương còn không phải thế này à, cả đám đều bị mù hết rồi, cả chuyện đơn giản vậy cũng không nhìn ra nữa."
>
> Buồn bực chạy ra ngoài, vừa chạy còn vừa oán thầm: "Quả nhiên giống đực không có con nào tốt lành cả, đầu óc toàn chứa mấy chuyện giao phối thôi."
>
>
>
>