Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 380: Mục 381

TRANG 191# 1

> Chương 380: Bữa cơm tất niên

>

>

>

>

>

>

> Vực

>

> Trên đảo Huyền Không cảnh sắc vẫn ấm áp như xuân, ong bướm múa may, ngoài đảo lại là tuyết phủ trắng xoá, cành lá thưa thớt.

>

> Ban đêm trên đảo Huyền Không, ở một bãi đất trống, trên bãi đất bày vài cái bàn dài Tề Linh Vân dẫn theo các đệ tử phái Thục Sơn còn sót lại, Dung Mỗ dẫn theo các quỷ phó, Hắc Hùng quái dẫn theo đám yêu quái, đám biên tập như Bắc Hà, Du Long cũng đồng loạt xuất hiện, mọi người đều tụ tập hết trên bãi đất trống này, cười nói vui vẻ, cảnh tượng cực kì hài hoà đẹp mắt.

>

> Một đám đầu bếp béo núc ních từ động Áp Long tới đang bận rộn tới lui trong nhà bếp, chế biết vô số nguyên liệu nấu ăn quý báu thành các món ngon khó cưỡng.

>

> Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu và Vũ Khỉ đang cười chiêu đãi Áp Long phu nhân, Áp Long phu nhân ôm Nha Nha, cả bốn cùng nhau chơi với Nha Nha, con bé cất tiếng cười to, hoà vào tiếng cười của cả bốn người lớn.

>

> Bắc Hà đang quấn lấy Chu Khinh Vân xum xoe, thường thường lấy kiếm ra khoe khoang, Chu Khinh Vân híp mắt nhìn Bắc Hà, mắt đầy ý cười vui vẻ.

>

> Lý Thanh Tuyền dẫn theo một đám nha đầu tiểu tử, chạy đuổi đùa giỡn các kiểu.

>

> Trương Minh Hiên nằm dài trên ghế vẫy tay gọi Tấn Dương đang chơi đùa với đám tiểu yêu lại, nói: "Tấn Dương, mau lại đây!"

>

> Tấn Dương dẫn theo cả đám yêu thỏ chạy tới, vừa thấy Trương Minh Hiên đã gọi một tiếng đầy ngọt ngào: "Hoàng thúc!"

>

> Trương Minh Hiên cười xoa xoa cái đầu nhỏ của con bé, cười nói: "Thúc cho con một thứ đồ chơi rất thú vị nhé!"

>

> Tấn Dương chẳng hiểu ra sao nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chỉ một ngón tay ra, có luồng sáng bay từ tay hắn ra bắn xuống đất, trên đất lập tức xuất hiện một đống đồ vật hình thù kì quái.

>

> Tấn Dương ngồi xổm xuống, dùng tay chọc chọc thử đống đồ nọ, khó hiểu hỏi: "Hoàng thúc, cái này là cái gì vậy ạ?"

>

> Trương Minh Hiên hếch mặt đầy đắc ý khoe khoang: "Cái này là thành quả nghiên cứu suốt mấy hôm nay của thúc đấy."

>

> Trương Minh Hiên cầm lấy một thứ dài dài trong như chiếc đũa, bắt đầu giới thiệu: "Cái này tên là thiên hầu bay xuyên khắp trời đất, thúc dạy con cách chơi nhé!"

>

> Tấn Dương gật đầu liên tục.

>

> Dưới ánh mắt chờ mong của cả đám con nít, Trương Minh Hiên cầm một cây pháo thiên hầu, ngón tay hắn bốc lên một ngọn lửa nhỏ, hắn dùng ngọn lửa nhỏ này châm vào cái mông của thiên hầu, linh khí vốn ổn định ở bên trong thiên hầu bị đảo loạn, thiên hầu vụt một cái bay vút lên trời, bùm một tiếng nở rộ giữa không trung, toả ra vô số điểm sáng lấm tấm trên bầu trời đêm.

>

> Mọi người đang có mặt đều bị tiếng động lạ đằng này hấp dẫn, nhìn những đốm sáng lấp lánh trên bầu trời lại quay đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nhìn Tấn Dương hỏi: "Có đẹp không!"

>

> Tấn Dương gật đầu liên tục, tò mò nhìn đóng pháo thiên hầu chất đống dưới đất.

>

> Lý Thanh Tuyền đứng đằng xa, lầu bầu một tiếng: "Ấu trĩ!" Mắt lại thường thường nhìn con khỉ đang bay lượn trên bầu trời.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Thiên hầu bay xuyên khắp trời đất nè, con cầm đi chơi đi!"

>

> "Oa!" Tấn Dương vui mừng reo lên, vội vàng chụp lấy cây pháo chạy đi chơi.

>

> Mấy con yêu thỏ đều hâm mộ nhìn Tấn Dương.

>

> Trương Minh Hiên cười nói nhéo tai một con yêu thỏ đang tụ bên cạnh mình, nói: "Các ngươi cũng đi lấy đi chơi đi!"

>

> Đám yêu thỏ nhỏ cũng hoan hô một tiếng, chạy bu lại tranh nhau cướp pháo hoa, tiếng đám trẻ cười đùa cãi nhau vang lên không dứt.

>

> Vèo vèo vèo ~

>

> Bùm bùm bùm ~

>

> Một đoá hoa nhỏ xíu nổ tung giữa không trung, tiếng la hét hoan hô của đám trẻ vang vọng khắp đảo Huyền Không.

>

> Tấn Dương cầm lấy một cây pháo thiên hầu, chạy tới bên cạnh Lý Thanh Tuyền, mặt đầy hưng phấn nhét một cây pháp vào tay nàng, cười to nói: "Cô cô, cô cô chúng ta chơi chung nhé."

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi khinh thường: "Không chơi, rất ấu trĩ."

>

> Tấn Dương kéo tay áo Lý Thanh Tuyền reo lên: "Hoàng cô, chúng ta chơi chung nha!"

>

> Lý Thanh Tuyền bất đắc dĩ nói: "Được rồi! Được rồi!" Nàng cầm lấy một cây pháo thiên hầu, ngay sau đó bị Tấn Dương kéo chạy sang một bên đốt.

>

> Vèo vèo vèo… cả một đám thiên hầu bay lên trời nở rộ.

>

> Nha Nha đang nằm trong lòng Áp Long phu nhân, không chịu ngồi yên, vặn vẹo tay chân, hai mắt sáng rỡ nhìn mấy con khỉ vừa nở rộ giữa bầu trời, vừa quơ chân vừa quơ chân, oa oa gọi.

>

> Áp Long phu nhân ngẩng đầu nhìn một đoá ra rực rỡ muôn màu đang nở rộ giữa bầu trời đêm: "Thằng nghĩa tử này của ta đúng là biết cách chơi nhỉ!"

>

> Lý Thanh Nhã cũng cười nói: "Phải đó ạ! Cứ nhất quyết phải tổ chức bữa cơm đoàn viên, không chê phiền nhỉ."

>

> Áp Long phu nhân cười cười nói: "Náo nhiệt mới vui chứ! Tính tình con quá bình tĩnh lạnh nhạt, may mà Nha Nha không giống con đấy."

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nhìn Nha Nha, sau khi lớn lên nha đầu này chắc cũng sẽ nghịch ngợm gây sự lắm đây.

>

> Chỉ lát sau, Tấn Dương đã Lý Thanh Tuyền chạy tới chỗ Trương Minh Hiên, hưng phấn nói: "Hoàng thúc, con thả xong mớ pháo hoa hình thiên hầu rồi."

>

> Trương Minh Hiên cầm một cái roi trong suốt nói: "Cái này tên là roi sét đánh thiên hạ vô địch, con cầm cái cán này đi, thúc giúp con châm lửa."

>

> Trương Minh Hiên chỉ ngón tay lên, tạo ra một ngọn lửa nhỏ, hắn dùng ngọn lửa nhỏ này đốt đuôi roi, tiếng bùm bùm đột nhiên vang lên.

>

> Tấn Dương sợ tới mức thét to một tiếng, vứt cây roi sét đánh vô địch sang một bên.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nhặt lên giải thích: "Không sao, không sao đâu! Rất an toàn, con vung nó thế này nè."

>

> Trương Minh Hiên vung cái roi sét đánh trong tay mình, pháo hoa bùm bùm nở rộ, tầm mắt mọi người đều bị thu hút về phía hắn, cả đám yêu thỏ cũng nhào tới xem.

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: "Chơi vui không!"

>

> Hai mắt đám nhóc sáng rực, nhìn chằm chằm thứ đó, liên tục gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Cầm đi chơi đi!"

>

> Oa…, Đám nhóc con lập tức tranh nhau cướp lấy.

>

> Tiếng pháo bùm bùm vang lên, toả ra ánh sáng vô cùng rực rỡ kèm theo đó là những tiếng cười đùa vui vẻ.

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn đám hài tử đang cười to đầy sảng khoái, nàng cũng cười nói: "Vì mấy thứ này, Trương Minh Hiên đã chịu khổ không ít nhỉ!"

>

> Hoàng Hậu cũng cười nói: "Đệ ấy khác biệt như vậy đấy, những kẻ tu hành khác đều lấy việc tu luyện làm nhiệm vụ chính, đệ ấy thì ngược lại, một lòng chỉ lo chơi đùa vui vẻ, hưởng thụ cuộc sống, bình thường thì lười tới không thèm nhúc nhích, chỉ có mấy thứ đồ chơi nhỏ này có thể làm đệ ý chịu tốn tâm tư."

>

> Mấy nữ tử đều bật cười đầy thiện ý.

>

> Thiên hầu bay xuyên khắp trời đất, roi sét đánh thiên hạ vô địch, đôi bướm sống trong cơn say, toà thành đèn đuốc rực rỡ, quả pháo song long hí châu bay tới tận trời cao, quyền rồng thiêu đốt trời đất.

>

> Mấy ngọn pháo hoa hình thú nho nhỏ không ngừng nở rộ trên bầu trời, tiếng cười chưa từng đứt đoạn, đám người lớn bên cạnh cũng vui vẻ đứng xem, mặt đầy ý cười.

>

> Một thời gian sau, Vương Tình, Vương Bội dẫn đầu đám nữ quỷ bắt đầu dọn đồ ăn lên, vô số món ngon được bày đầy trên bàn.

>

> Một tiếng "Ăn cơm!" vừa vang lên

>

> Ai nấy đều vui vẻ ngồi vào vị trí của mình, không màng gì tới thân phận hay quy củ, mọi người cùng ngồi chung trên một cái bàn, cùng nhau ăn cơm uống rượu, Bắc Hà quấn lấy Chu Khinh Vân ngồi bên cạnh nàng, Du Long vừa gặp Hùng Bì đã như quen biết từ lâu, vui sướng cười to, đổi vò rượu tiếp tục uống.

>

> Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh Lý Thanh Nhã, mặt cười đầy đắc ý: "Thanh Nhã tỷ, tỷ thấy ta làm có được không?"

>

> Lý Thanh Nhã hé miệng cười nói: "Rất náo nhiệt."

>

> Trương Minh Hiên hắc hắc nói rằng: "Sẽ còn náo nhiệt hơn nữa đấy!"

>

> Lý Thanh Nhã giương đôi mắt xinh đẹp của mình lên liếc xép Trương Minh Hiên cái.

>

> Trương Minh Hiên khoa trương la lên: "Không phải tỷ nghĩ mấy hôm nay ta bận tới bận lui chỉ để làm mấy thứ này thôi đó chứ? Vậy cũng quá khinh thường ta rồi đấy."

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Được rồi, ta biết đệ giỏi rồi."

>

> Lý Thanh Tuyền đang ngồi trên ghế ở bên cạnh, quơ hai chân cười hì hì nói: "Chơi rất vui! Chơi vui thật đó! Năm mới đúng là rất thú vị."

>

> Tấn Dương ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Tuyền hỏi: "Cô cô, hồi trước bộ cô cô không mừng năm mới ạ?"

>

> Lý Thanh Tuyền nghe vậy trả lời: "Mỗi lần bế quan là mất cả chục năm hơn có khi cả mấy trăm năm, mừng năm mới gì chứ! Yêu quái bọn cô không ai mừng năm mới hết đó."

>

> Tấn Dương "Ồ!" lên một tiếng, thương hại nhìn Lý Thanh Tuyền nói: "Cô cô đáng thương quá, năm mới có nhiều thứ ăn ngon lắm đó!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!