Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 381: Mục 382

TRANG 191# 2

> Chương 381: Pháo hoa rực rỡ

>

>

>

>

>

>

> Uống rượu qua ba vòng, rồi tốc độ ăn cơm trên bàn chậm dần, mọi người vừa nói vừa cười.

>

> Trương Minh Hiên nói với Lý Thanh Nhã: “Thanh Nhã tỷ, có thứ tốt đưa cho tỷ xem đây.”

>

> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: "Tiểu Phàm, bắt đầu đi!"

>

> Phía xa phát ra nổ lớn, ánh sáng sặc sỡ bắn lên cao nổ tung giữa trời, ánh sao lấp lánh đầy trời bay lên trên đảo Huyền Không rồi từ từ rắc xuống như mộng như ảo.

>

> Yêu quái trong chợ bên dưới, yêu quỷ cư ngụ ở xung quanh lục tục chạy ra động phủ ngước đầu nhìn lên trời.

>

> Tấn Dương há to miệng nhìn ánh sáng năm màu từ trên trời rắc xuống, kêu lên: “Đẹp quá đi!”

>

> Lại một chuỗi ánh sáng nhiều màu bắn lên cao nổ tung, bốn luồng sáng tổ hợp thành chữ lớn: Năm mới vui vẻ!

>

> Bốn chữ lơ lửng giữa trời một lúc rồi bay tán loạn rơi xuống.

>

> Hoàng hậu cười tươi ngửa đầu nhìn trời nói: “Thật xinh đẹp.”

>

> Vũ Khởi gật gù cười: “Chưa từng có ai nghĩ ra cách dùng linh thạch như vậy, không có tác dụng gì khác ngoài đẹp mắt nhưng cảm giác không tệ.”

>

> Lại có ánh sáng nhiều màu bắn lên trời nổ tung hình thành đồ án hai trái tim gắn liền nhau còn nhảy lưng tưng.

>

> Lý Thanh Nhã cau mày nhìn sang Trương Minh Hiên.

>

> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch, nhe răng cười nói: “Thanh Nhã tỷ thấy trái đào này đẹp không? Nha Nha thích ăn đào nhất!”

>

> Lý Thanh Nhã vặc lại: “Nha Nha thích ăn dưa hấu nhất mới đúng.”

>

> Trương Minh Hiên gãi đầu cười khờ: “Vậy sao? Chắc ta nhớ lầm.”

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi cảm thán: “Mùa xuân còn chưa tới vậy mà . . . chậc, giống đực.”

>

> Từng luồng sáng nhiều màu bắn lên cao nhuộm bầu trời đảo Huyền Không rực rỡ tựa như ánh sao hợp thành phượng hoàng vỗ cánh, đốm sáng bảy sắc quanh thân phượng hoàng khuếch tán.

>

> Ánh sáng bảy sắc tổ hợp thành hình con thỏ to nhảy trên trời.

>

> Tấn Dương vui vẻ chỉ lên trời: “Mẫu hậu mau nhìn kìa!”

>

> Có ánh sáng bảy sắc tổ thành hai hình người lơ lửng trên trời, một lớn một nhỏ nắm tay nhau, quanh thân toát ra ánh huỳnh quang.

>

> Tấn Dương mừng rỡ nhìn hướng Trương Minh Hiên hỏi: “Hoàng thúc, đây là con và mẫu hậu ạ?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: “Đúng rồi.”

>

> Tấn Dương sung sướng reo lên: “Hoàng thúc thật tốt!”

>

> Sau đó là hình tượng Lý Thanh Tuyền, Áp Long phu nhân, Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha xuất hiện trên trời khiến mọi người cười phá lên.

>

> Pháo hoa lớn liên tiếp nở rộ trên cao nhuộm màu trời đêm, qua một lúc lâu vang tiếng nổ điếc tai, mấy chục luồng sáng bảy sắc cùng bắn lên nổ tung giữa trời, ánh sao rơi đầy trời.

>

> Lý Thanh Nhã vươn tay hứng linh quang lắc rắc, thốt lên: “Thật sự rất đẹp.”

>

> Nha Nha huơ tay nhỏ chộp linh quang rơi quanh người, cười khúc khích.

>

> Trong phạm vi mười dặm đảo Huyền Không đều rắc ánh huỳnh quang duy mỹ, đứng trong linh quang bao trùm đẹp tựa ảo mộng rung động hồn người.

>

> Linh quang tán đi, mọi người giật mình thoát khỏi vẻ đẹp này, luôn miệng khen không dứt.

>

> Đêm giao thừa ồn ào đã qua, mọi người lưu luyến giải tán trong đêm khuya.

>

> Giao thừa trôi qua trong tiếng pháo trúc, đương nhiên Thiên Môn sơn không có tiếng pháo trúc, giới tu luyện và thế tục khác nhau, bọn họ không ăn Tết.

>

> Trời còn chưa sáng Trương Minh Hiên đã bị tiếng đập cửa bùm bùm đánh thức.

>

> Trương Minh Hiên mắt buồn ngủ nhập nhèm nói: "Tiểu Phàm, ngươi đi mở cửa!"

>

> Trương Tiểu Phàm đùn đẩy: “Long Thiên Ngạo, ra mở cửa.”

>

> Long Thiên Ngạo tiếp tục đẩy đi: “Phong Vân Vô Kỵ . . .”

>

> Chợt con ngươi Long Thiên Ngạo co rút nhìn trường kiếm lạnh lẽo gần trước mắt, nuốt nước miếng sửa miệng: "Tiêu Viêm, ngươi đi ra mở cửa!"

>

> Một thanh niên mặc áo đen mỉm cười đi ra từ thân thể Trương Minh Hiên, thanh niên đến trước cửa két một tiếng kéo mở cửa.

>

> Thanh niên cười chào:

>

> “Chào buổi sáng, Tấn Dương.”

>

> Một đám nhóc cười toe đứng trước cửa gồm Tấn Dương và nhóm tiểu thỏ yêu, bọn họ mặc đồ mới màu đỏ, cầm lồng đèn nhỏ đồng thanh kêu lên:

>

> “Chào buổi sáng Tiêu Viêm thúc thúc!”

>

> Tiêu Viêm mỉm cười nói:

>

> “Tất cả vào đi.”

>

> Đám bạn nhỏ Tấn Dương ầm ĩ cười đùa chạy vào.

>

> Tấn Dương chạy đến đầu giường vỗ Trương Minh Hiên vùi mình trong chăn, la lên: “Hoàng thúc dậy đi!”

>

> Trương Minh Hiên mắt lim dim nói: "Thời gian còn sớm."

>

> Tấn Dương đẩy Trương Minh Hiên, mè nheo nói: “Hoàng thúc mau dậy đốt pháo hoa!”

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: “Không phải hôm qua đã thả rồi sao?”

>

> Tấn Dương cãi lại: “Nhưng hôm nay mới là đầu năm!”

>

> Bên ngoài vang một chuỗi tiếng đùng đùng.

>

> Tấn Dương reo lên: “Cô cô đốt pháo trúc! Dậy, dậy mau!”

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ từ trên giường bò dậy, đi ra cửa.

>

> Bên ngoài trời còn chưa sáng, vẫn lờ mờ tối.

>

> Trương Minh Hiên ngáp một cái nói: "Trương Tiểu Phàm, ngươi đi đốt pháo hoa cho bọn họ.”

>

> Trương Tiểu Phàm quen thói đùn đẩy: “Long Thiên Ngạo đi đi.”

>

> Long Thiên Ngạo tiếp tục chuyền: “Phong . . . Tiêu Viêm, ngươi đi!”

>

> Tiêu Viêm nói: "Ta đi!"

>

> Chốc lát sau trời đêm lại tràn ngập pháo hoa thắp sáng bình minh. Bị pháo hoa quấy nhiễu đám yêu quỷ bên dưới đảo Huyền Không lục tục đi ra, ngước đầu nhìn trời.

>

> Một đám người tụ tập cùng nhau ăn sáng.

>

> Trương Minh Hiên đón ánh ban mai duỗi lưng nói: “Lại một năm nữa trôi qua.”

>

> Di động vang tiếng tin nhắn, Trương Minh Hiên lấy ra xem.

>

> Hình biểu tượng của Lão Chu nhấp nháy, hắn nhấn vào xem.

>

> Lão Chu: Năm tháng như thơ, từng câu du dương. Tình bằng hữu như ca, dư âm còn văng vẳng bên tai. Mùa ấm áp, nhớ nhung tràn đầy. Lão bản, năm mới vui vẻ!

>

> Trương Minh Hiên vừa lòng cười nói: “Lão Chu cũng có tài hoa dữ.”

>

> Sau đó hắn nhắn lại một câu: Năm mới vui vẻ.

>

> Trương Minh Hiên vừa cất di động lại nhận tin nhắn mới.

>

> Thạch Đầu: Năm tháng như thơ, từng câu du dương. Tình bằng hữu như ca, dư âm còn văng vẳng bên tai. Mùa ấm áp, nhớ nhung tràn đầy. Lão bản, năm mới vui vẻ!

>

> Trương Minh Hiên: . . .

>

> Trình Xử Mặc: Năm tháng như thơ, từng câu du dương. Tình bằng hữu như ca, dư âm còn văng vẳng bên tai. Mùa ấm áp, nhớ nhung tràn đầy. Bằng hữu, năm mới vui vẻ!

>

> Đường Tam Tạng: Năm tháng như thơ . . .

>

> Tôn Ngộ Không: . . .

>

> Trương Minh Hiên hít sâu lẩm bẩm: “Không thể tự mình sáng tạo sao? Bà nội nó toàn là gửi chuyền nhau, không chút thành ý!”

>

> Trương Minh Hiên trực tiếp gửi tin: Bằng hữu thân mến, năm mới vui vẻ.

>

> Một tin phát cho nhiều người.

>

> Ngày Tết trong núi đến ngày thứ hai xem như kết thúc, giới thế tục vẫn náo nhiệt nhưng không liên quan đến Trương Minh Hiên, qua năm mới tiếp tục đổi mới Đấu Phá Thương Khung.

>

> Trương Minh Hiên nằm trên ghế tắm nắng, ngước nhìn trời lẩm bẩm: “Lần này không ai bình luận chê, kỳ lạ, đều thích xem Đấu Phá Thương Khung sao?”

>

> Trương Minh Hiên mặc kệ không nghĩ nhiều, hắn nhắm mắt lại thầm hỏi: “Tiểu Phàm, bây giờ có bao nhiêu đội ngũ báo danh dự thi? Hoặc nên nói là ta kiếm được bao nhiêu tiền?”

>

> Trương Tiểu Phàm đáp: “Đã có mười vạn đội báo danh dự thi, kiếm được một tỷ TT tệ.”

>

> Trương Minh Hiên cười đắc ý: "Thật nhiều tiền, chuẩn bị đấu loại đi!"

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Biết!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!