TRANG 192# 1
> Chương 382: Chuẩn bị
>
>
>
>
>
>
> Trên mạng có một tin tức thông báo toàn internet: Tuyển chọn thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang toàn mạng bắt đầu vào giờ thìn ngày mai, vì bảo đảm công bằng công chính sẽ tùy cơ chọn cặp đấu, xin nhân viên dự thi chuẩn bị sẵn sàng.
>
> Trong một căn phòng ở Trình phủ, ba người Trình Xử Mặc cùng hai người trẻ tuổi đang nằm sấp trên bàn nhai ngồm ngoàm, mặt râu ria xồm xoàm mắt thì thâm quầng.
>
> Két một tiếng cửa phòng bị đẩy mở, Trình phu nhân đứng trước cửa cau mày bất mãn nhìn năm người trong nhà.
>
> Trình Xử Mặc ngước đầu lên cười hỏi: “Sao mẫu thân bỗng đến đây?”
>
> Hai người trẻ tuổi vội đứng dậy cung kính chào: “Bái kiến Trình phu nhân!”
>
> Đây là hai vị từng ở trên chiến trường nghênh chiến Ngạo Lai quốc và chiến thắng.
>
> Trình phu nhân hít sâu, hỏi: “Có phải hôm qua lại chơi suốt đêm?”
>
> Trình Xử Lượng la lên: “Mẫu thân! Chúng con phụng chỉ chơi trò chơi, mẫu thân không thể ngăn cản!”
>
> Trình Xử Bật oan ức nói: “Thật tình thì chúng con cũng không muốn chơi nhưng bệ hạ ra ý chỉ, chúng con cũng hết cách.”
>
> Trình Xử Lượng, Trình Xử Mặc gật đầu hùa theo: “Đúng, đúng, đúng là thế.”
>
> Trình phu nhân cười lạnh: “Ha ha, chờ xong việc ta sẽ tính sổ với mấy đứa sau. Nghỉ ngơi cho khỏe đi, Thần Thoại Hồng Hoang lại sẽ bắt đầu đúng giờ thìn ngày mai.”
>
> Năm người mắt sáng rỡ.
>
> Trình Xử Mặc cười to bảo: “Cuối cùng cũng đến! Các huynh đệ đừng ăn nữa, tranh thủ thời gian huấn luyện đi!”
>
> “Rõ!”
>
> “Biết!”
>
> Mấy người nhét vội thức ăn vào miệng sau đó xoay người lên giường nằm, màn hình di động hiện ra.
>
> Trong cung điện hoàng cung của Ngạo Lai quốc, Biện Tùy nằm trên đùi trắng nõn của một phi tử, nhai quýt phi tử lột vỏ.
>
> Biện Tùy nhìn tin tức trên màn hình di động, mắt sáng rực nói: "Đợi mấy tháng cuối cùng cũng chờ tới.”
>
> Phi tử sau lưng ông mỉm cười nói: "Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ, thần thiếp chúc bệ hạ kỳ khai đắc thắng."
>
> Biện Tùy xoa tay nói: "Tất nhiên phải thắng, lần này trẫm sẽ giết Đường hoàng quỳ xuống đất van xin!”
>
> Trong điện Cam Lộ ở Trường An.
>
> Lý Thế Dân đang chăm chú phê chữa tấu chương, một tiểu thái giám đứng ngoài vẫy tay. Đức Toàn đứng hậu cạnh hoàng đế nhướng mày lặng lẽ đi ra ngoài.
>
> Đức Toàn đi sang góc cạnh cửa, hỏi: “Có chuyện gì?”
>
> Tiểu thái giám cung kính nói: "Tổng quản dặn tiểu nhân chú ý đấu loại của Thần Thoại Hồng Hoang sẽ bắt đầu vào giờ thìn ngày mai.
>
> Đức Toàn phất phất tay nói: "Biết."
>
> "Tiểu nhân cáo lui.”
>
> Tiểu thái giám lùi lại biến mất chỗ rẽ.
>
> Đức Toàn lặng lẽ đi vào điện Cam Lộ, cung kính đứng cách Lý Thế Dân không xa.
>
> Lý Thế Dân không ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì?”
>
> Đức Toàn cười nói: “Bẩm bệ hạ, ngày mai Thần Thoại Hồng Hoang sẽ bắt đầu.”
>
> “À.” Tay cầm bút khựng giữa chừng không trung, Lý Thế Dân gác bút lông lên giá bút, nói: “Đưa di động của trẫm lại đây.”
>
> “Tuân lệnh!”
>
> Đức Toàn đi tới giá sách bên cạnh rút ra một hộp nhỏ, mở nắp hộp lấy ra chiếc điện thoại di động đưa tới trước mặt Lý Thế Dân.
>
> Lý Thế Dân trượt mở mật mã di động, xem chữ tuyên truyền, nhướng mày do dự một chút, công bằng công chính!
>
> Lý Thế Dân nhấn vào hình của Trương Minh Hiên, phát lời mời video.
>
> Tít tít tít tít!
>
> Vang mấy tiếng, màn hình sáng lên hiện ra bộ dạng lười biếng đáng đánh của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Sao bệ hạ có rảnh tìm ta vậy? Có chuyện gì không?”
>
> Lý Thế Dân mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa nói: "Thật lâu không gặp nên rất nhớ.”
>
> Trương Minh Hiên bĩu môi nói: “Câu này bệ hạ đi nói với hoàng hậu tỷ tỷ mới đúng. Thôi nói đi, rốt cuộc có chuyện gì mà khiến bệ hạ phải thốt ra lời trái lương tâm như thế?”
>
> Lý Thế Dân đỏ mặt, hắng giọng che giấu ngượng nghịu: “Đúng là có chuyện cần ngươi hỗ trợ.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu ra hiệu Lý Thế Dân nói tiếp.
>
> Lý Thế Dân bảo: “Ngươi tổ chức Thần Thoại Hồng Hoang lại đúng không? Giúp ta ghép cặp đội của Trình Xử Mặc với đội quốc vương Ngạo Lai quốc.”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Này hả, chuyện nhỏ.”
>
> Lý Thế Dân mỉm cười hỏi: “Ngươi đồng ý rồi?”
>
> "Đương nhiên!"
>
> Lý Thế Dân không biết nên nói cái gì: “Lời hứa công bằng công chính của ngươi đâu?”
>
> Trương Minh Hiên hiểu ra, bảo: “Cái đó à, viết đại.”
>
> Viết đại?
>
> Lý Thế Dân nhìn bộ dạng vô lại của Trương Minh Hiên trong lòng chỉ có một câu: Thành tín cơ bản nhất giữa người với người đâu? Thế mà ông còn ngây thơ cho rằng hàng này thật sự sẽ làm theo lẽ công bằng. ông vốn do dự sợ đưa ra yêu cầu hại Trương Minh Hiên khó xử, sợ phá hủy đạo tâm của hắn, hóa ra ông suy nghĩ quá nhiều, lâu không tiếp xúc quên mất hắn là loại người gì.
>
> Lý Thế Dân lại thầm lo, lăn lộn với người này lâu có khi nào về sau tiểu Tấn Dương cũng bắt chước giống hắn không? Không được, trẫm tuyệt đối không cho phép!
>
> "Bệ hạ! Bệ hạ!"
>
> Lý Thế Dân tỉnh táo lại vội hỏi: "Ngươi nói cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên câm nín: “Bệ hạ đang nghĩ gì?”
>
> "Không có gì, Tấn Dương vẫn khỏe chứ?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Tấn Dương à, con bé rất tốt, cùng bạn nhỏ đi ra ngoài chơi rồi.”
>
> Trương Minh Hiên lại cười xấu xa bảo: “Bệ hạ muốn đánh bại Ngạo Lai quốc ngay vòng đầu sơ tuyển hay chung kết?”
>
> Lý Thế Dân thắc mắc hỏi: “Có gì khác nhau sao?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Đương nhiên có, bị đánh bại ngay vòng đầu trừ các ngươi tự biết ra người ngoài không biết. Chung kết thì khác, trực tiếp trên internet, tất cả người sử dụng điện thoại đều trông thấy.”
>
> Lý Thế Dân do dự nói: “Thôi chọn vòng đầu đi, phải nói lão tiểu tử Biện Tùy chơi trò chơi khá giỏi, Trình Xử Mặc chưa chắc thắng dễ dàng.”
>
> Trương Minh Hiên đá lông nheo nói: “Bệ hạ sợ cái gì? Còn có ta ở đây, quan hệ giữa hai ta là gì? Yên tâm, chắc chắn để bệ hạ thắng.”
>
> “Lỡ không vào vòng chung kết được thì sao?”
>
> “He he, ta sẽ xếp đối thủ đơn giản cho các người để hai bên thuận lợi vào chung kết.”
>
> Lý Thế Dân câm nín, ông vẫn đánh giá thấp tiết tháo của hàng này.
>
> Ngoài mặt Lý Thế Dân cười nói: “Vậy gặp ở chung kết đi, làm phiền.”
>
> Trương Minh Hiên cười gian nói: "Yên tâm đi!"
>
> Trương Minh Hiên tắt video, nhủ thầm: “Trương Tiểu Phàm, đã nghe thấy chưa?”
>
> Trương Tiểu Phàm nặng nề thầm nói: “Ngươi làm như vậy là không công bằng với tuyển thủ khác, cũng bất công với Ngạo Lai quốc. Chúng ta là người tổ chức sao có thể ỷ vào quyền lực ích kỷ làm rối kỉ cương?"
>
> "Ngươi có làm hay không?”
>
> “Làm!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Vậy được rồi.”
>
> Trên đường Tây Du, trong một khách điếm. Đường Tam Tạng đang nhán vào xem chuyển khoản mới nhận được, Sa Hòa Thượng lo dọn dẹp hành lý.
>
> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, ngài đã nhấn vào xem mấy lần rồi.”
>
> Đường Tam Tạng than thở: “Ài, Trương công tử ngày càng không nói đạo nghĩa, lúc trước giam tiền của bần tăng còn lấy cớ lấp liếm, giờ ngang nhiên cắt xén lười tìm cớ.”
>
>
>
>