Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 383: Mục 384

TRANG 192# 2

> Chương 383: Ghép cặp

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, lão Trư này cũng không muốn nói nhiều nhưng sư phụ tìm đại một nhà đại lý là có thể cầm một đống TT tệ, thiên hạ làm gì có cuộc mua bán nào hời hơn loại này? Sư phụ không biết đủ."

>

> Đường Tam Tạng nghiêm nghị chính nghĩa nói: "Không phải vi sư tham lam mà vì số tiền này đều là của Phật Tổ, sao có thể thờ ơ nhìn người khá ăn cắp? Làm như vậy còn là đệ tử của Phật Môn không?”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi trên xà nhà la lên: “Sư phụ, Thần Thoại Hồng Hoang lại sắp bắt đầu rồi!”

>

> Đường Tam Tạng hỏi dồn: "Khi nào?"

>

> “Giờ thìn ngày mai.”

>

> Đường Tam Tạng nói ngay: “Ngộ Tịnh, không dọn dẹp nữa! Ngộ Năng, ngươi đi xuống trả phí ở thêm vài ngày. Ngộ Không, ngươi mang Bạch Long Mã vào. Hôm nay chúng ta ở lại đây luyện tập một chút.”

>

> “Rõ thưa sư phụ!”

>

> “Được, lão Trư đi ngay!”

>

> Hôm sau, trời hửng sáng đã có người xuống giường ra ngoài nhà. Bọn họ tụm năm tụm ba biểu tình kích động, sốt ruột chờ đợi thời gian đến.

>

> Trương Minh Hiên đang ngủ say chợt có tiếng đập cửa rầm rầm, không cần ai hối Tiêu Viêm ra khỏi người hắn đi tới mở cửa.

>

> Tiêu Viêm nhìn tiểu nữ hài đứng trước cửa, cười nói: “Là Tấn Dương à, sao dậy sớm vậy?”

>

> Tấn Dương ngọt ngào chào: “Tiêu Viêm thúc thúc!”

>

> "Vào đi!"

>

> Tấn Dương chạy vào phòng đẩy Trương Minh Hiên: “Hoàng thúc dậy đi, hoàng thúc dậy đi!”

>

> Trương Minh Hiên mở mắt ra nhìn bên ngoài, càu nhàu: “Mặt trời mới mọc, còn sớm.”

>

> Tấn Dương không vui nói: “Hoàng Thúc hứa mang con đi dự thi mà, mau dậy đi!”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt, tim rớt cái bịch suýt chửi thề.

>

> Trương Minh Hiên cẩn thận hỏi: “Có phải Tấn Dương nhớ lầm không? Ta có từng nói sẽ mang Tấn Dương đi dự thi sao?”

>

> Tấn Dương nghiêm túc gật đầu nói: "Không nhớ lầm, nhóm tiểu thỏ mời con đi dự thi cùng nhưng bị con từ chối rồi, vì con và hoàng thúc đã hứa với nhau!”

>

> Trương Minh Hiên khóc trong lòng không ra nước mắt, thật ra ta không ngại ngươi cho ta leo cây!

>

> Long Thiên Ngạo chậm rãi nói: “Ngày đầu tiên, ta nhắc nhở ai đó trước tiên chuẩn bị chiến đội nhưng người ta nói còn sớm, không gấp.”

>

> Trương Tiểu Phàm tiếp lời: "Ngày thứ hai, ta nhắc nhở ai đó tổ chiến đội đi, người ta vẫn nói thời gian dư dả đừng nóng nảy, lại ngủ một giấc.”

>

> Trương Minh Hiên nói tiếp: "Ngày thứ hai, ta nhắc nhở ai đó nên tổ chiến đội, người ta nói gấp làm gì.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn vẻ mặt mong chờ của Tấn Dương, hắn không biết nên nói cái gì, nhủ thầm: “Phong Vân Vô Kỵ, tại sao ngươi không nhắc nhở ta? Lỗi tại ngươi!”

>

> Phong Vân Vô Kỵ đang đả tọa ngước đầu liếc Trương Minh Hiên một cái, lơ đẹp cái tên vô sỉ kia.

>

> Mặt Tấn Dương dần biến sắc mếu máo hỏi: “Chắc không phải hoàng thúc đã quên rồi đi?”

>

> Trương Minh Hiên vội trả lời: “Không, sao quên được! Đã lập tổ chiến đội xong rồi!”

>

> Tấn Dương reo lên: “Hoàng thúc tuyệt nhất!”

>

> Trương Minh Hiên cười gượng gạo: “Tấn Dương ra ngoài trước đi, chút nữa hoàng thúc ra sau.”

>

> Tấn Dương vui vẻ chạy ra ngoài, đến trước cửa không quên ngoái đầu kêu một tiếng: "Hoàng thúc nhớ nhanh lên!”

>

> Trương Minh Hiên cười gật đầu.

>

> Long Thiên Ngạo giễu cợt hỏi: “Ngươi đào đâu ra chiến đội? Chắc không phải đi trong chợ kéo vài người góp đủ số chứ?”

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy sửa sang ông phục, nói: “Có các ngươi còn gì.”

>

> Trương Tiểu Phàm từ chối ngay: "Ta không thể được, ta còn phải bảo vệ chủ cơ!"

>

> Trương Minh Hiên nói: “Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm cộng thêm ta vừa đủ.”

>

> Hoàn mỹ giải quyết vấn đề xong Trương Minh Hiên mang tinh thần phấn chấn đi ra ngoài.

>

> Trong sân, hoàng hậu, Lý Thanh Nhã, Vũ Khỉ, Tề Linh Vân, Chu Khinh Văn ngồi tán gẫu vui vẻ.

>

> Hoàng hậu thấy Trương Minh Hiên đi ra cười nói: “Cuối cùng ông chủ lớn của chúng ta đi ra.”

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Mọi người đang làm gì vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã cười cười: “Chờ bắt đầu so đấu.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Mấy người cũng chơi?”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Sao lại không? Khá thú vị.”

>

> Hoàng hậu cười nói: “Một trăm triệu TT tệ, ngươi thật rộng rãi.”

>

> Chu Khinh Vẫn cười khẽ: “Theo ta hiểu biết về Trương công tử thì chắc chắn kiếm lời càng nhiều.”

>

> Vũ Khởi trợn trắng mắt nói: “Tiểu Tấn Dương nói chính hắn cũng tham gia vào so đấu, không chừng cuối cùng một trăm triệu TT tệ sẽ rơi vào tay hắn.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực nhe răng cười nói: “Đa tạ Vũ Khởi tỷ chỉ điểm.”

>

> Đại Lôi Âm Tự, Như Lai lặng im nhìn chỗ ngồi trống rỗng bên dưới.

>

> Già Diệp dè dặt nói: “Phật Tổ, bọn họ nói trong người không khỏe nên hôm nay đều nghỉ ngơi.”

>

> Như Lai im lặng một lúc sau hỏi: “Các ngươi biết chơi Thần Thoại Hồng Hoang không?’

>

> Già Diệp và A Nan liếc nhau, trong một chốc không hiểu ý của Như Lai, sau cùng thành thật nói: “Thưa Phật Tổ, đúng là chúng ta từng chơi trò chơi này.”

>

> Phật Tổ cười nói: “Vậy tìm thêm mấy người rồi chúng ta cùng tham gia đại tái này đi, không nhập thế làm sao hiểu khốn khổ của người đời? Muốn độ người đời phải hiểu được người đời trước tiên.”

>

> Già Diệp, A Nan chắp hai tay thành kính niệm: "A di đà phật, ngã phật từ bi!"

>

> Trong một tòa cung điện trên Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế, Thái Bạch, Cước Đại Tiên, một Đại Lực Quỷ Vương âm u, một Thần Quân đang ngồi khoanh chân trên giường mây.

>

> Trong Dao Trì, Vương Mẫu, Thường Nga, Cửu Thiên Huyền Nữ, Nguyệt Lão phiên bản bà cụ đang nói cười vui vẻ. Tiểu Thỏ Ngọc rụt rè dè dặt ngồi cạnh họ.

>

> Vương Mẫu đột nhiên nhoẻn miệng cười: “Đến rồi!”

>

> Nguyệt Lão cười nói: “Để xem đối thủ của chúng ta là ai?"

>

> Mấy nữ nhân mở di động ra nhìn Thần Thoại Hồng Hoang mà họ đã sớm nhấn vào. Trên màn hình rực cháy ngọn lửa, một bên lửa là năm nữ tiên, trên đầu viết chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc, bên kia biểu hiện năm hòa thượng toàn thân màu đồng vàng, trên đầu viết chiến đội Kim Cương La Hán.

>

> Nguyệt Lão cười nói: "Tiểu Thường Nga đặt tên này không hợp với lão thân.”

>

> Thường Nga mỉm cười nói: "Nguyệt Lão nương nương muốn đẹp đâu khó gì, cảnh giới của nương nương đã sớm siêu thoát đẹp xấu."

>

> Nguyệt Lão cười: “Cái miệng nhỏ thật ngọt.”

>

> Trên một ngọn núi cạnh Linh Sơn. Mấy La Hán đang ngồi xếp bằng, có Trường Mi La Hán, Phục Hổ La Hán, Hàng Long La Hán, Tọa Lộc La Hán, và Hộ Pháp Kim Cương Tề Sấu Minh.

>

> Trường Mi cười nói: “Không ngờ ghép cặp với mấy nữ nhân, thiên đạo thật ưu ái chúng ta.”

>

> Phục Hổ La Hán răn dạy: “Là Phật Tổ phù hộ!”

>

> Trường Mi gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, là Phật Tổ phù hộ, Phật Tổ từ bi.”

>

> Hàng Long La Hán cười nói: “Lần này chúng ta phải đánh ra danh tiếng cho Phật giáo mình.”

>

> Ngón tay Hàng Long La Hán nhấn vào chữ bắt đầu.

>

> Trong Dao Trì.

>

> Vương Mẫu cười nói: “Bọn họ đã chuẩn bị xong, chúng ta cũng bắt đầu đi!"

>

> Ngón tay Vương Mẫu nhấn vào chữ bắt đầu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!