TRANG 193# 1
> Chương 384: Bắt đầu đấu loại
>
>
>
>
>
>
> Trong thế giới Hồng Hoang khổng lồ, mảnh đất hoang dã vang lên từng tiếng thú gầm. Hai tế đàn tồn tại mãi mãi từ xa xưa đứng nơi góc trời, lửa cháy hừng hực quanh tế đàn toát ra hơi thở thê lương xa xưa.
>
> Mấy ảo ảnh đi ra từ tế đàn gồm có chiến sĩ Thái Nhất, pháp sư Hậu Thổ, xe tăng Huyền Vũ, thích khách Huyền Minh, chiến sĩ Tổ Long.
>
> Huyền Minh trong trẻo nói: "Tỷ tỷ, ta đi đánh man thú trước!”
>
> Hậu Thổ dịu dàng nói: “Đi đi, cẩn thận chút.”
>
> Huyền Minh cười nói: "Biết!"
>
> Huyền Minh nhanh như chớp chui vào núi rừng bên dưới.
>
> Thái Nhất nói: “Mọi người hãy cẩn thận chút, nếu bị mấy tiểu hòa thượng đánh bại thì rất mất mặt.”
>
> Sau tiếng cười vui mấy người tản ra lao hướng đối thủ.
>
> Trên đường xe tăng Huyền Vũ khó khăn ngăn cản công kích của đối phương. Hồng Vân và Đế Tuấn liên hợp đánh Huyền Vũ khó khăn dựa vào núi Phòng Thủ chống đỡ.
>
> Sau vài đợt cường công Hồng Vân, Đế Tuấn bị buộc rút ra khỏi núi Phòng Thủ, trên người hơi chật vật, thậm chí bị thương.
>
> Doong!
>
> Một tiếng chuông trong trẻo vang lên, một cái chuông to xuất hiện trên đầu Hồng Vân, Đế Tuấn, sóng âm khuếch tán. Hai người chóng mặt lảo đảo.
>
> Thái Nhất mặc áo vàng ẩn trong áng mây trắng quét qua, trường kiếm rực cháy Thái Dương Chân Hoa đâm xuyên ngực Đế Tuấn làm ông hét thảm rơi xuống.
>
> Trên bầu trời vang lên giọng nói: “Phe đỏ Thái Nhất giết một!”
>
> Hồng Vân tỉnh táo lại, tức giận quát: “Hồng Sa Mạn Thiên, Cửu Cửu Tán Phách!”
>
> Một hồ lô đỏ hiện ra trên đỉnh đầu Hồng Vân phun cát đỏ đầy trời hướng Thái Nhất.
>
> Huyền Vũ đã sớm đề phòng Hồng Vân nhanh chân che trước mặt Thái Nhất, gầm lên: “Thân này làm thuẫn thà chết không lùi!”
>
> Huyền Vũ hóa thành thuẫn to che trời chắn trước mặt Thái Nhất, cát đỏ đánh vào thuẫn phát ra tiếng đì đùng.
>
> Thái Nhất né qua cát đỏ rút kiếm tiếp tục chém Hồng Vân.
>
> Sau mấy hiệp một giọng nói vang vọng bầu trời: “Phe đỏ Thái Nhất giết hai!”
>
> Cùng lúc đó, pháp sư Hậu Thổ một chiêu Lục Đạo Luân Hồi biến Hậu Nghệ phe địch này dê con kinh hoàng, nàng đang định nhấc chân giẫm chết thì một luồng sáng đen xẹt qua, trên người dê con ghim cây gia xương màu đen.
>
> Trên bầu trời vang giọng nói: “Phe đó Huyền Minh giết một!”
>
> Hậu Thổ tức giận quát: “Thỏ Ngọc! Dám cướp người của ta? Chờ trở về xem ta xử ngươi thế nào!”
>
> Huyền Minh xin tha: “Ta sai rồi tỷ tỷ!”
>
> “Hừ!”
>
> Linh Sơn. Đám người Trường Mi La Hán, Phục Hổ La Hán ngồi dưới đất lặng thinh.
>
> Hàng Long cay đắng nói: “Hình như sắp thua rồi.”
>
> Lông mày Trường Mi La Hán run rẩy nói: “Hỗn Độn Chung của Thái Nhất đúng là kỹ năng gian lận.”
>
> Bạch Hổ cười gượng: “Không sợ, thích khách Huyền Minh của phe địch thích chơi trội, chắc chắn giai đoạn sau gây mâu thuẫn với đội viên. Đây là trò chơi chú trọng phối hợp và đoàn kết, bọn họ không biết phối hợp thì về sau chắc chắn thua.”
>
> Mấy La Hán khác không nói chuyện.
>
> Ngươi nói câu đó là đang lừa quỷ sao?
>
> Nhưng chơi xong vẫn muốn chơi lại, các loại bị chơi, chơi đến nghi ngờ cuộc đời.
>
> Trên đảo Huyền Không. Tấn Dương nằm trên ghế nằm nhỏ nghiêng đầu nhìn Tiêu Viêm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ bên cạnh.
>
> Tấn Dương mếu máo nói với Trương Minh Hiên cạnh mình: “Hoàng thúc cuối cùng vẫn quên tổ đội giúp con đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên lườm ba người kia: “Cười cho ta coi!”
>
> Tiêu Viêm cười bất đắc dĩ, Long Thiên Ngạo cười tươi như hoa, Phong Vân Vô Kỵ cố nặn nụ cười khó xem hơn khóc.
>
> Tấn Dương lắc đầu cảm thán nói: "Hoàng thúc không thể vì con còn nhỏ mà lừa gạt, cô cô đã nói với con rồi, bọn họ và hoàng thúc là cùng một người.”
>
> Trương Minh Hiên trực tiếp uy hiếp: “Vậy có chơi không? Nếu không chơi thì chúng ta đi!”
>
> Tấn Dương gật đầu bất đắc dĩ nói: "Được rồi, đành vậy.
>
> Tấn Dương chu môi nhắm mắt nằm trên ghế.
>
> Trương Minh Hiên nằm xuống ghế nói: "Bắt đầu đi!"
>
> Trò chơi bắt đầu.
>
> Chốc lát sau Trương Minh Hiên bất an nói thầm: "Tiểu Phàm, thêm Buff giúp ta, tăng năm mươi phần trăm pháp lực.”
>
> Thiên Đình.
>
> Vân Tiêu, Quỳnh Tiêu, Bích Tiêu, Triệu Công Minh, Kim Quang Thánh Mẫu tụ tập trong một phòng.
>
> Quỳnh Tiêu la lên trong tế đàn trọng sinh: "Pháp lực của ta đã dùng hết rồi mà sao đối phương còn nhiều pháp lực vậy? Cái này không hợp lý!”
>
> Qua một lát sau vài lần cứng rắn giết mới lần nữa đè xuống sự kiêu căng cuồng ngạo của đám người Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Tăng năm mươi phần trăm lượng máu!”
>
> Trong phút chốc lương máu của mọi người tăng lên mảng lớn, ai nấy biến thành xe tăng loại nhỏ nghênh ngang xông lên giết ngược.
>
> Bích Tiêu bực bội nói: "Đối phương chơi kiểu gì thế này? Sao đột nhiên biến thành xe tăng hết, bọn họ mua trang bị gì vậy?”
>
> Qua một lúc khó khăn lần thứ hai chèn ép đám người Trương Minh Hiên xuống, kéo rộng số lượng đầu người.
>
> Trương Minh Hiên bực bội nói: “Tăng công kích!”
>
> Qua một lúc Trương Minh Hiên la lên: “Tăng phòng ngự!”
>
> Trương Minh Hiên nhìn cục diện một lần nữa nghiêng về một bên, hút không khí lạnh thầm nghĩ ta chơi trò chơi thật sự kém đến vậy sao?
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Còn muốn tăng nữa không?”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: “Tăng gì mà tăng, chơi trò chơi sao có thể gian lận, ngươi không cần mặt nhưng ta cần!”
>
> Trương Tiểu Phàm: “. . .”
>
> Trong lòng ông có một câu chửi thề không biết có nên mắng ra không.
>
> Thiên đình, trong Tiên cung.
>
> Triệu Công Minh cảm thán: “Ván này rất kỳ dị, làm ta nhớ trước khi hạ giới chiến đấu mắt thấy sắp thắng thì đối thủ lấy ra một món pháp bảo làm chiến cuộc đảo ngược.”
>
> Kim Quang Thánh Mẫu gật đầu nói: “Ván này đúng là đánh là lạ, ta chưa từng gặp đối thủ kiên cường đến vậy. Nên nói sao đây, chắc xem như lợi hại đi, ha ha.”
>
> Bích Tiêu đắc ý cười nói: “Nhưng chúng ta vẫn thắng! Thật là đối thủ tốt, biến đổi bất ngờ, vui sướng đầm đìa!"
>
> Vân Tiêu nhìn màn hình di động, trong mắt chứa ý cười. Có thể gian lận trong trò này, là ngươi phải không tiểu tiêu diệt?
>
> Hoàng cung Ngạo Lai quốc.
>
> Biện Tùy mang theo ba tiểu thái giám đánh bại đối thủ dễ như trở bàn tay.
>
> Biện Tùy cười to bảo: “Yếu, yếu chết bỏ!
>
> Tiểu thái giám ở bên cạnh tâng bốc ngay: "Bệ hạ thần uy vô địch!"
>
> Biện Tùy khiêm tốn cười nói: “Không thể nói vậy, vẫn có một số cường giả.”
>
> Sau đó Biện Tùy hào hùng nói: “Trẫm rất mong đợi so đấu với họ một phen!”
>
> Đại Đường, Trường An.
>
> Lý Thế Dân đang xử lý chính vụ trong điện Cam Lộ.
>
> Đức Toàn chạy vào cười kêu: "Bệ hạ!"
>
> Lý Thế Dân khẽ ừ, hỏi: “Có chuyện gì?”
>
> Đức Toàn cười nói: "Bệ hạ, ba vị công tử nhà Trình tướng quân đã thắng tuyển chọn vòng thứ nhất, nghiền áp đánh bại đối thủ không tốn hơi sức."
>
> Sắc mặt Lý Thế Dân như thường nói: "Biết!"
>
> Chuyện này nằm trong dự đoán, Trương Minh Hiên làm việc còn chút đáng tin, trước khi vào vòng chung kết chắc sẽ không xảy ra biến cố gì lớn. Mọi chuyện chờ đến vòng chung kết mới biết.
>
>
>
>