Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 385: Mục 386

TRANG 193# 2

> Chương 385: Phim hoạt hình

>

>

>

>

>

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Tấn Dương nước mắt rưng rưng nhìn làm da đầu Trương Minh Hiên tê dại.

>

> Trương Minh Hiên cười làm lành: “Tiểu Tấn Dương, thật ra thua cũng tốt, ngươi xem mấy người thắng trận phải vất vả tập luyện chuẩn bị cuộc so tài lần thứ hai, sau lần thứ hai còn có lần thứ ba, sau lần thứ ba là lần thứ bốn, mệt chết.”

>

> Tấn Dương lắc đầu mếu máo: “Nhưng nhóm tiểu thỏ tử thắng, cô cô cũng thắng, mẫu hậu đều thắng, chỉ mình con thua.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Sao Tấn Dương biết?”

>

> Tấn Dương đau buồn nói: “Bọn họ gửi tin nhắn cho con.”

>

> Trương Minh Hiên oán thầm: “Không khoe khoang sẽ chết sao?”

>

> Trương Minh Hiên xoa đầu Tấn Dương, cười gượng: “Cứ để các nàng ấy vất vả so đấu đi, chúng ta nhàn nhã ngồi xem, tắm nắng uống nước trái cây nhìn bọn họ vất vả đấu tranh, Tấn Dương không thấy như vậy mới sướng sao?”

>

> Tấn Dương cắn môi ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, hiển nhiên không ủng hộ ý tưởng ăn không ngồi rồi này. Người ta là mỹ thiếu nữ vừa đẹp vừa thông minh, tích cực tiến tới, làm sao giống ngươi chỉ biết ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn.

>

> Trương Minh Hiên đá lông nheo nói: “Thật ra ta cố ý đấu thua.”

>

> Tấn Dương buồn bực hỏi: “Vì sao?”

>

> Trương Minh Hiên ho khan: “Bởi vì ta sẽ cho Tấn Dương một thứ vui còn hơn trò chơi này.”

>

> Mắt Tấn Dương sáng rực hỏi: “Là cái gì?”

>

> Trương Minh Hiên lấp lửng: “Cái đó ... tạm giữ kín bí mật, ta còn đang chế tạo.”

>

> Tấn Dương mong đợi hỏi: “Thật sự chơi vui hả hoàng thúc?”

>

> Trương Minh Hiên giơ hai ngón tay nghiêm túc nói: “Ta bảo đảm với danh dự của Ngọc Đế chắc chắn chơi vui, cũng rất đẹp!”

>

> Ngọc Đế: “ ...” Tổ cha nó!

>

> Tấn Dương hớn hỏ reo lên: "Hoàng thúc thật tốt!"

>

> Sau đó Tấn Dương siết chặt nắm tay nhỏ cổ vũ: “Cố lên!”

>

> Trương Minh Hiên cũng siết chặt tay cười nói: “Ừ, cố gắng!”

>

> Tấn Dương vui vẻ nói: “Con đi nói cho mẫu hậu biết tin tốt này!”

>

> Tấn Dương bỏ chạy ra sân.

>

> Trương Minh Hiên thở phào thoải mái nằm xuống ghế, xoay eo.

>

> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên trong đầu hắn: "Ngươi chuẩn bị làm gì?"

>

> Trương Minh Hiên nhắm mắt lại thoải mái tắm nắng: “Quay một thứ.”

>

> “Quay phim?”

>

> “Không, làm phim hoạt hình, con nít chắc đều thích.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Ta có linh cảm xấu.”

>

> Trương Minh Hiên cười gian: “Linh cảm của ngươi đúng, phim hoạt hình giao cho ngươi làm, đối với ngươi thì đây chỉ là chuyện nhỏ đúng không?”

>

> Trương Tiểu Phàm nói: “Gần đây không rảnh.”

>

> “Vậy chờ khi rảnh làm, dù sao ta không nói lúc nào làm xong.”

>

> Trương Tiểu Phàm trách: “Ngươi làm vậy là lừa con nít, hành vi rất ác liệt.”

>

> Lặng im một lúc Trương Tiểu Phàm hỏi: “Làm phim hoạt hình gì?”

>

> Trương Minh Hiên trả lời: "Hỉ Dương Dương đại chiến Hôi Thái Lang, hoặc hai con gấu con?”

>

> Long Thiên Ngạo nói: “Vậy còn không bằng làm phim mèo đỏ thỏ xanh thất hiệp truyền.”

>

> Trương Minh Hiên khinh thường nói: “Đánh giết không khỏe mạnh chút nào, Tấn Dương còn nhỏ, nên cho con bé xem cái gì dễ hiểu mà thú vị.”

>

> Long Thiên Ngạo nói: “Trong Hỉ Dương Dương và gấu có nhiều tình tiết Trái Đất hiện đại thì ngươi làm sao?”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: “Chuyện đó đơn giản.”

>

> Tiêu Viêm xen lời: “Thật ra ngươi không cần quá chú ý tình tiết liên quan đô thị Trái Đất, người hồng hoang có năng lực nhận ra sự vật mới rất mạnh.”

>

> Trương Minh Hiên ngáp nói: “Tóm lại giao cho các ngươi, buồn ngủ quá, ta ngủ một lát, mấy ngày nay không ngủ ngon giấc.”

>

> Đoạn thời gian tiếp theo, nhiều quốc gia phủ sóng di động đều bàn tán về Thần Thoại Hồng Hoang, có thể nói là toàn dân tham dự, thảo luận rôm rả.

>

> Đến tháng hai, trải qua nhiều đợt sàn lọc cuối cùng còn lại mười đội gồm có chiến đội Ma Vương của Đại Đường, chiến đội Đế Hoàng của Ngạo Lai quốc, chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc của Vương Mẫu, chiến đội Thiên Đình của Ngọc Đế, chiến đội U Minh của Hậu Thổ, chiến đội Vạn Phật của Phật Tổ, chiến đội Tây Du của Đường Tam Tạng, chiến đội Yêu Thần của Bạch Trạch, chiến đội Diệt Phật của Vô Thiên, còn có chiến đội Thiên Hồ của Lý Thanh Tuyền.

>

> Khiến Trương Minh Hiên bất ngờ nhất là chiến đội Thiên Hồ của Lý Thanh Tuyền cũng lọt vào mười hàng đầu, hắn không mở cửa sau cho nàng. Đường Tam Tạng cũng khá may mắn lọt vào vòng trong.

>

> Trừ chiến đội Ma Vương của Đại Đường, chiến đội Đế Hoàng của Ngạo Lai quốc được Trương Minh Hiên bật đèn xanh ra những chiến đội khác vô vòng đều có tu vi thông thiên. Trong khi chơi bọn họ không cách nào sử dụng tu vi của mình, nhưng khống chế sức mạnh hay nắm chắc chiến cơ giữa người tu vi cao siêu và người thường cách biệt như trời với đất.

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn Lý Thanh Tuyền: “Không ngờ ngươi lợi hại như vậy!”

>

> Lý Thanh Tuyền đắc ý ngẩng cao đầu nhỏ: “Tất nhiên!”

>

> Tấn Dương ngưỡng mộ la lên: "Cô cô thật là lợi hại!"

>

> Hồng Hài Nhi ngượng ngùng hỏi Trương Minh Hiên: “Mười hạng đầu có tiền thưởng không?”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: "Ngươi lại thiếu tiền?"

>

> Hồng Hài Nhi bực tức gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên quay sang nhìn Lý Thanh Tuyền, bí hiểm nói: “Thanh Tuyền, ngươi không thiếu tiền, tốt nhất đừng lừa người phe mình.”

>

> Lý Thanh Tuyền khó chịu hét lên: “Liên quan gì ta? Là hắn ngốc, chính mình ngốc còn dám khinh thường ta."

>

> Hồng Hài Nhi ngượng ngùng nói: “Không liên quan Thanh Tuyền tỷ.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Chuyện là sao?”

>

> Hồng Hài Nhi ấp úng nói: “Lúc so tài có người đặt cược qua di động, ta cá theo.”

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên hỏi: “Cược hết?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu.

>

> “Thua cược?”

>

> Hồng Hài Nhi lại gật mạnh đầu.

>

> Lý Thanh Tuyền dỗi nói: “Dám cược bản cô nãi nãi thua, nhìn cô nãi nãi giống người dễ bị thua sao?”

>

> Trương Minh Hiên giơ ngón cái khen: “Đi cược chiến đội của mình thua, ngươi thật giỏi!”

>

> Hồng Hài Nhi uất ức cãi lại: “Sao ta biết là sẽ thắng? Đối thủ là Quan Âm cô nương, biết rõ không thắng đương nhiên phải thừa dịp vớt một mớ!”

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm hỏi: “Lúc so tài ngươi tặng đầu người?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu, bất bình nói: “Nhưng vẫn thua.”

>

> Lý Thanh Tuyền hừ mũi: “Ta cũng cược, cá mình thắng nên lấy tiền thưởng vào túi rồi.”

>

> Hồng Hài Nhi khóc không ra nước mắt bực tức nói: “Ai biết lão già kia lợi hại như vậy? Trước khi chiến đấu không lộ vẻ gì, gặp Quan Âm trực tiếp bùng nổ ngược giết đối phương, ta tặng mạng cho mà đối phương vẫn không thắng, trời bỏ ta!”

>

> Trương Minh Hiên vỗ vai Hồng Hài Nhi an ủi: “Không sao không sao, ngươi còn dì Ngọc Diện.”

>

> Lý Thanh Tuyền cười ác: “Người nào đó vì báo đáp ơn mượn tiền lúc trước nên báo tin ta sẽ thua cho trong nhà biết, vì vậy gia đình của ai đó phá sản.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi thương hại, cái này là tìm đường chết, giờ mà về nhà chắc chắn sẽ bị đánh chết.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!