TRANG 194# 1
> Chương 386: Khuynh gia bại sản
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Nhưng các người thắng được Quan Âm thì đúng là lợi hại, lão già kia có lai lịch gì?”
>
> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói: “Lúc ta chơi trò chơi tình cờ gặp lão, người rất tốt thường mua trang phục anh hùng cho ta, còn tặng anh hùng mới cho ta, kỹ thuật chơi rất tốt nên ta kéo vô chung đội.”
>
> Trương Minh Hiên nhướng mày, nhu thầm: "Tiểu Phàm, điều tra xem người này là thần thánh phương nào, cua gái dám vươn tay vào nhà ta, chán sống rồi.”
>
> Giây lát sau Trương Tiểu Phàm trả lời: “Tin hiệu ở cung Đâu Suất, không thể vào trong được nếu không sẽ bị phát hiện, nhưng đã biết rõ là ai.”
>
> Trương Minh Hiên giật mình hỏi: “Cung Đâu Suất? Là hắn! Tín hiệu rất có thể bị phát hiện?”
>
> “Đương nhiên, chỉ là đường hầm tín ngưỡng bình thường, đối với người tu vi cao thâm liếc sơ cái nhìn thấu.”
>
> Trương Minh Hiên cảm khái hồng hoang khó lăn lộn, tiếp tục cảm khái có phụ thân tốt có khác.
>
> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần hỏi: “Là ai mở cá cược, các ngươi không sợ bị lừa sao?"
>
> Lý Thanh Tuyền xem thường nói: "Ngươi không hề chú ý tin tức trên mạng sao?”
>
> Trương Minh Hiên lúng túng ho khan, bình thường trừ xem Thư Thành ra hắn hay lướt net, xem video, đặc biệt mỗi kỳ video quốc vương Dạ Lang quốc đều xem, còn tin tức khác thì hắn không quá chú ý, dù sao có Trương Tiểu Phàm xem.
>
> Hồng Hài Nhi nói: “Vì chuyển khoản trên mạng tiện lợi, giờ đa số người sử dụng di động làm ăn, tu sĩ tồn trữ linh thạch trong di động nên trên mạng xuất hiện một số tiền trang di động. Có nổi tiếng như tiền trang Dại Từ Đại Bi Linh Sơn, tiền trang Hồng Hoang Thiên Địa Nhân Gian. Cá cược do tiền trang Thiên Địa Nhân Gian tổ chức.”
>
> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch hỏi: “Ngươi nói tiền trang Thiên Địa Nhân Gian là ...?”
>
> Hồng Hài Nhi đáp: “Nghe đồn do Thiên Đình thành lập, Thần Tài chấp chưởng, tiền trang cỡ lớn xuyên suốt ba giới thiên địa nhân, danh dự miễn chê.
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Đúng là lợi hại.”
>
> Nhưng đặt tên quá kinh dị, kiếp trước hắn hay tồn tiền trong ngân hàng Thiên Địa, tuy số tiền đó không phải của hắn.
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Trữ tiền trong di động là được, cần gì phải gửi vào tiền trang?”
>
> Lý Thanh Tuyền khinh thường nói: “Nói dễ nghe là tiền trang nhưng thật ra bên trong không tồn bao nhiêu tiền, tác dụng của tiền trang là mượn tiền bên ngoài rồi thu lợi tức. Tiền trang bình thường tổ chức một số trò chơi có tính chất cờ bạc để kiếm tiền.”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: “Quá đáng hết sức, dám cho vay nặng lãi, tổ chức hoạt động đánh bạc lớn trong địa bàn của ta?”
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên thầm la: “Không mang theo ta chơi cùng, không nộp phí bảo vệ, quá đáng chưa từng có!”
>
> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực xúi giục: “Đúng đúng, hành vi này là khiêu khích quyền uy của người, vũ nhục tôn nghiêm của người! Ta đề nghị chèn ép, tiêu diệt hết bọn họ, bắt trả lại tiền đã thắng được!”
>
> Trương Minh Hiên liếc Hồng Hài Nhi, cười khẩy nói: “Ngươi xem ta là đồ ngốc?”
>
> Hồng Hài Nhi lắc đầu lia, cười khờ: “Không thể nào! Tiểu thúc thông minh tuyệt đỉnh, trí tuệ siêu quần, anh minh thần võ, độc tôn trong vũ trụ ...”
>
> Trương Minh Hiên cung tay vái: "Được rồi, bớt vuốt mông ngựa đi, ta không dám chọc vào Linh Sơn và Thiên Đình.”
>
> Hồng Hài Nhi ủ rũ nhăn mặt, biểu cảm đưa đám, tiền của ta ơi chào mi.
>
> Trương Minh Hiên vỗ vai Hồng Hài Nhi: “Cố gắng lên, thắng so đấu là ngươi sẽ có tiền.”
>
> Lý Thanh Tuyền liếc xéo Hồng Hài Nhi, nếu không phải không được đổi đồng đội giữ chừng thì nàng sớm khai trừ người này, dám cố ý thua, thật là không muốn sống nữa! Tưởng hồ ly ăn chay sao?
>
> Lý Thanh Tuyền càng nghĩ càng giận, nói: “Ngày mai sẽ so đấu, đi, cùng ta đi hoạt động thân thể!”
>
> Hồng Hài Nhi bị Lý Thanh Tuyền túm cổ áo kéo ra ngoài, vùng vẫy kêu lên: “Này, muốn làm gì hả? So đấu cần gì hoạt động thân thể!?”
>
> Giọng hai người xa dần.
>
> Sau vườn tiệm sách, Lý Thanh Nhã cầm một quyển sách yên lặng ngồi dưới tán cây, hai lọn tóc từ bên tai rũ xuống trước ngực.
>
> Trương Minh Hiên đẩy cửa vào, trong và ngoài cánh cửa thoáng như hai thế giới, đặc biệt nhìn Lý Thanh Nhã yên lặng đọc sách làm lòng hắn dâng lên cảm giác yên tĩnh thản nhiên, đi đường không dám phát ra tiếng vang sợ phá vỡ sự tĩnh lặng phút này.
>
> Lý Thanh Nhã ngước dầu lên cười với Trương Minh Hiên, lên tiếng phá vỡ không khí yên tĩnh: “Bọn họ lại làm gì vậy?”
>
> Trương Minh Hiên ngồi cạnh Lý Thanh Nhã, cười nói: “Thanh Nhã tỷ cũng đoán được rồi, lần này Hồng Hài Nhi làm vố lớn, chậc chậc, chắc giờ Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến công chúa rất muốn giết hắn. Còn có Ngọc Diện công chúa.”
>
> Mắt Lý Thanh Nhã chứa ý cười nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hào hứng kể ngọn nguồn sự việc.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến công chúa không ngốc, bọn họ sẽ không cược hết tài sản vì lời khuyên của hài tử, có lẽ sẽ mất mát một chút nhưng chắc chắn không nhiều. Có lẽ họ chỉ hù dọa Hồng Hài Nhi.
>
> Trương Minh Hiên thất vọng nói: “Ra là vậy.”
>
> Mắt Lý Thanh Nhã cong cong, nàng cười hỏi: “Thế nào? Sư huynh của ngươi không thua hết gia tài làm ngươi thất vọng?”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Đâu có, ta mừng cho sư huynh, thật sự!”
>
> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười, tiếp tục đọc cuốn sách cầm trong tay.
>
> Trương Minh Hiên liếc sơ trang sách viết đầy nào là tử viết, tằng tử viết, tử cống vấn viết, không hợp thẩm mỹ của hắn chút nào.
>
> Trương Minh Hiên như ngồi trên chông một lúc sau mở miệng nói: “Cái kia ... ta đi chuẩn bị so đấu ngày mai.”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu, ngước mặt lên hỏi: “Cần ta giúp gì không?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không, không cần, rất đơn giản.”
>
> “Chung kết tổ chức ở Thiên Môn sơn chứ?”
>
> Trương Minh Hiên bĩu môi nói: “Ta cũng muốn làm ở đó nhưng người tham gia chung kết hoặc là Như Lai hoặc là ngọc Đế, trừ hai, ba người gặp vận may từ trên trời rơi xuống ra tuyển thủ khác toàn là nhân vật tuyệt đỉnh tam giới. Ta không mời nổi mấy đại nhân vật đó, dù có mời tới cũng không chiêu đãi nổi.”
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Còn biết tự hiểu sức mình.”
>
> Trương Minh Hiên nhe răng cười: “Thanh Nhã tỷ đừng xem ta là đồ ngốc, thôi ta đi chuẩn bị đây.”
>
> Lý Thanh Nhã cười cười: “Đi đi.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy về phòng mình, Lý Thanh Nhã cúi đầu đọc sách tiếp.
>
> Trương Minh Hiên về phòng nằm phịch xuống giường: “Long Thiên Ngạo, ngươi đi sắp xếp phỏng vấn trước thi đấu ngày mai.”
>
> Long Thiên Ngạo ấp úng nói: “Cái đó ... giao chuyện này cho Tiêu Viêm làm đi, ta cảm giác hắn làm thích hợp hơn ta.”
>
> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: “Nói nhảm cái gì, việc lớn chầu triều sớm không phải đều do ngươi phụ trách sao?”
>
> Long Thiên Ngạo ủ rũ nói: “Biết rồi, ta cố hết sức vậy.”
>
> Thật tình không muốn giao tiếp với mấy đại nhân vật đó chút nào!
>
> Trương Minh Hiên cười nham nhở: “Cố lên, ta xem trọng ngươi!”
>
>
>
>