Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 387: Mục 388

TRANG 194# 2

> Chương 387: Trước khi so đấu

>

>

>

>

>

>

> Trong khách điếm trên đường Tây Du. Năm sư đồ Đường Tam Tạng đang ở trong phòng bài bố chiến thuật.

>

> Ring ring ring!

>

> Cả nhóm cùng nhìn Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng lấy di động ra xem, màn hình bật mở, hình biểu tượng Long Thiên Ngạo cười tươi hiện ra.

>

> Long Thiên Ngạo ôm quyền chắp tay nói: “Long Thiên Ngạo của Thiên Sơn môn xin chào Đường trưởng lão!"

>

> Mắt Đường Tam Tạng sáng rực nói: “Là ngươi à.”

>

> Long Thiên Ngạo cười hỏi: "Đường trưởng lão biết ta?"

>

> Đường Tam Tạng cười đáp: "Đương nhiên biết, mỗi lần ta tìm chủ chi nhánh phàn nàn toàn là ngài phụ trách bảo vệ giải quyết.”

>

> Long Thiên Ngạo cười cười: “Trách nhiệm của ta là vậy.”

>

> Đường Tam Tạng hỏi: “Thí chủ tìm bần tăng có chuyện gì?”

>

> Sau đó Đường Tam Tạng mặt biến sắc nói: “Chắc không phải bần tăng giới thiệu người tiêu thụ di động xảy ra chuyện gì rồi? Chuyện đó không liên quan bần tăng, bần tăng chỉ phụ trách tìm ngươi!”

>

> Long Thiên Ngạo xua tay cười nói: “Thánh tăng giới thiệu người đều rất thích hợp, lần này đến là có một chuyện muốn nhờ, mong trưởng lão giúp đỡ quay video.”

>

> Đường Tam Tạng nghi hoặc hỏi: “Video gì?”

>

> “Quay lời thánh tăng muốn nói với các đối thủ, đoạn phim sẽ phát lên mạng.”

>

> Đường Tam Tạng hớn hở nói: “Chuyện này đơn giản, bần tăng rất vinh hạnh.”

>

> Đường Tam Tạng vội đứng dậy sửa sang lại cà sa, quay đầu nói với Trư Bát Giới: "Ngộ Năng, ngươi đi múc thau nước cho vi sư, để vi sư rửa mặt gội đầu."

>

> Đường Tam Tạng chuyển sang Sa Hòa Thượng: Ngộ Tịnh, ngươi lấy giùm vi sư bộ thiền ông mới mua.”

>

> Đường Tam Tạng lại nhìn hướng Tôn Ngộ Không: “Ngộ ...”

>

> Tôn Ngộ Không trừng Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng nghẹn lời, quay đầu nói: “Tiểu Bạch Long, tìm cà sa Cẩm Lan cho vi sư.”

>

> Tiểu Bạch Long cười nói: “Vâng!”

>

> Trong hoàng cung Ngạo Lai quốc.

>

> Biện Tùy ngồi trên giường nói với Long Thiên Ngạo qua màn hình trước mặt: “Ngươi muốn trẫm quay phim giúp ngươi? Chuyện nhỏ, nhớ quay trẫm uy nghiêm chút.”

>

> Long Thiên Ngạo cười toe: “Đó là tất nhiên.”

>

> Trình phủ.

>

> Trình Xử Mặc, Trình Xử Bật, Trình Xử Lượng chen chúc nhau giành giật.

>

> “Quay ta!”

>

> “Quay ta!”

>

> “Quay ta!”

>

> Trời trăng chuyển đổi, cảnh đời đổi thay, hay nói thời gian như nước chảy không níu giữ được. Ban đêm yên tĩnh không biết bao nhiêu người trằn tọc khó ngủ, hoặc bi thương hoặc vui vẻ, hoặc lo âu hoặc kích tình. Trắng đen luân phiên, khó phân trắng đen. Nước chưa vơi trời đã sáng.

>

> Hôm sau trời mới hửng sáng đã có nhiều người bò dậy khỏi giường. Mọi người biết hôm nay là ngày chung kết Thần Thoại Hồng Hoang, tuyển chọn mười vạn tổ trong hai tháng qua, ngàn dặm mới tìm được một quyết đấu ra mười hạng đầu có thể nói là mọi cặp mắt ngắm nhìn.

>

> Đặc biệt Đại Đường, Ngạo Lai quốc có thể nói là cả nước chúc mừng, nhân tộc của hai quốc gia duy nhất lọt vào chung kết lòng rọa rực, xưởng ngừng làm, học viện nghỉ học, bách tính kích động mong đơ.

>

> Thiên Sơn môn.

>

> Trương Minh Hiên ngồi khoanh chân trong phòng, nhắm mắt nói: "Bắt đầu đi!"

>

> Trên điện thoại di động đồ án chung kết Thần Thoại Hồng Hoang sáng lên, mọi người hò reo tiến vào trận chung kết. Trên đại lục hồng hoang mênh mông các bóng người ngồi đầy trời. Có mặc áo vải bình thường, có mặc áo gấm, có mặc như quan viên, có tu sĩ độc lập ngoài vòng.

>

> Lý Thế Dân ngồi trên vị trí của mình nhìn chiến trường bao la bên dưới. Đức Toàn ngồi cạnh Lý Thế Dân, cung kính chờ hầu.

>

> Đột nhiên Đức Toàn sửng sốt, khóe môi co giật nói nhỏ: “Bệ hạ hãy nhìn bên kia!”

>

> Lý Thế Dân quay đầu lại, cách không xa Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối đang nói cười rôm rả.

>

> Phòng Huyền Linh đang cười to tình cờ quay đầu sau đó ngây người.

>

> Đỗ Như Hối cười hỏi: “Sao vậy Phòng huynh?”

>

> Đỗ Như Hối nhìn theo hướng Phòng Huyền Linh xem sau đó ánh mắt giao nhau với Lý Thế Dân.

>

> Lý Thế Dân ngoắc hai người.

>

> Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh ngại ngùng đến gần, thi lễ: “Kính chào bệ hạ.”

>

> Lý Thế Dân gật đầu nói: “Không cần đa lễ, ngồi đi.”

>

> Hai người ngồi xuống cạnh Lý Thế Dân.

>

> Lý Thế Dân làm như vô tình nói: “Nếu trẫm không nhớ lầm thì giờ phút này hai vị ái khanh nên xử lý chính vụ ở Chính Sự Đường?”

>

> Hai người cúi đầu nói: "Vi thần có tội!"

>

> Đỗ Như Hối nói nhỏ: “Nếu hạ thần không nhớ lầm thì hình như hôm nay bệ hạ không khỏe đang nghỉ ở điện Cam Lộ.”

>

> Lý Thế Dân đỏ mặt ho khan: “Giữ lộ mặt.”

>

> Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối liếc nhau, cười nói: “Tuân lệnh!”

>

> Qua nửa canh giờ, chiến trường hồng hoang dần tối xuống, giao giăng đầy trời. Mọi người dần yên tĩnh, xem tình hình sắp bắt đầu.

>

> Trương Tuấn mặc như thư sinh đi ra từ hư không, thân hình khổng lồ phát ra ánh sáng nhạt hấp dẫn ánh mắt mọi người.

>

> Trương Tuấn ho khan mỉm cười nói: “Rất vui nhận đảo chủ nhờ vả chủ trì Thần Thoại Hồng Hoang lại mùa đầu tiên! Không giấu gì các vị ta cũng rất thích Thần Thoại Hồng Hoang, mỗi ngày sau giờ công tác đều chơi vài ván. Ta cũng báo danh tham gia so đấu lần này, tiếc rằng bị đào thải ngay vòng tuyển chọn đầu, hết duyên phận với giải thưởng một trăm triệu, có thể nói là đặc biệt bi thảm."

>

> Khán đài rộ lên tiếng cười to. Qua đợt rèn luyện chủ trì chầu triều sớm gần một năm giờ Trương Tuấn làm chủ trì hết sức chính chắn.

>

> Chờ mọi người ngừng cười Trương Tuấn nói tiếp: “Hôm nay cao thủ mười hạng đầu trong thiên hạ sẽ quyết cao thấp tại đây, định ra ai mới là đệ nhất thần thoại. Đây là thịnh thế đệ nhất giới trò chơi. Trước khi bắt đầu chung kết chúng ta hãy làm quen với các tuyển thủ dự thi, không biết bọn họ có lời gì muốn nói với nhau.”

>

> Đám khán giả trên khán đài rất tò mò, bọn họ không rõ ràng ai nằm trong mười hàng đầu, rất muốn được chiêm ngưỡng phong thái của họ.

>

> Trương Tuấn giơ tay kéo, một màn hình khổng lồ xuất hiện trên trời. Màn hình hiện ra một nam nhân trung niên mặc long bào, chắp hai tay sau lưng đứng trước khung cửa sổ.

>

> Nam nhân mặc long bào xoay người lại, khán đào ồn ào tiếng hò reo.

>

> "Bệ hạ vô địch!"

>

> "Bệ hạ thần võ!"

>

> "Bệ hạ thống nhất hồng hoang!"

>

> "Bệ hạ sừng sững bất bại!"

>

> Biện Tùy nhìn màn hình ngạo nghễ nói:

>

> “Trẫm là quốc vương Ngạo Lai quốc của Đông Thắng Thần Châu, trời sinh chí tôn, vô địch bẩm sinh! Từ khi dự thi tới nay chưa thua trận nào, dùng sức ba phần đã diệt tất cả kẻ địch!”

>

> Sau đó Biện Tùy buồn bã nói: "Trẫm hy vọng các ngươi mạnh một chút, đem đến chút áp lực cho trẫm, nếu không so đấu thật buồn chán.”

>

> Biện Tùy xoay người nhìn ngoài cửa sổ, ngước mặt bốn mươi lăm độ: "Trẫm tham gia cuộc so đấu này không phải vì phần thưởng một trăm triệu, anh hùng riêng biệt cũng không hấp dẫn trẫm chút nào, trẫm chỉ cầu có một đối thủ là ngươi!”

>

> Tất cả khán giả trên khán đài ngơ ngác nhìn Biện Tùy, sao cảm thấy tư người ông phát ra hơi thở kỳ kỳ, hay đây là khí vương bá?

>

> Lý Thế Dân xoa trán, Trương Minh Hiên sắ xếp đối thủ kiểu gì cho ông thế này? Khiến Biện Tùy thổi phồng đến mức này.

>

> Nếu Trương Minh Hiên có mặt hắn sẽ nói với Lý Thế Dân tuyển thủ cuối cùng ở lại đều quá mạnh, bất đắc dĩ đành sắp xếp người và máy đâu nhau.

>

> Trong lòng Lý Thế Dân chỉ có một suy nghĩ là cầu cho ba nhi tử của Trình Giảo Kim đừng nói lời giống vậy, quá xấu hổ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!