TRANG 195# 1
> Chương 388: Đại Đường đấu với Ngạo Lai Quốc
>
>
>
>
>
>
> Trương Tuấn vung tay, màn hình biến mất.
>
> Trương Tuấn cố nén lúng túng nói: “Vị này là đội trưởng chiến đội dế Hoàng đến từ Ngạo Lai quốc, quốc vương của Ngạo Lai quốc, Biện Tùy. Xem ra đấu chí của Biện Tùy rất cao, chắc thực lực cũng mạnh ... “
>
> Phật Tổ, ngọc Đế, Vương mẫu, Hậu Thổ xem Biện Tùy kiêu ngạo như thế chỉ biết cười trừ.
>
> Chỉ cầu thua một trận? Láo quá.
>
> Trong Dao Trì.
>
> Vương Mẫu cười nhìn Thỏ Ngọc: "Tiểu thỏ tử, chắc không phải ngươi cũng muốn nói lời như vậy đi?”
>
> Thỏ Ngọc vội nói: “Không thể nào! Ta không nói nên lời!”
>
> Trương Tuấn phất tay, lại một màn hình hiện ra trên trời, trong màn hình khổng lồ chiếu năm người trẻ tuổi mặc quân giáp, nhiệt huyết sục sôi nói tuyên ngôn đền đáp Đại Đường, chiến vì nước.
>
> Lý Thế Dân ở trên khán đài vừa lòng gật đầu, biết trung tâm là tốt.
>
> Dân chúng Đại Đường hò reo ầm ĩ.
>
> Trong một không gian ngăn cách. Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Tấn Dương, Tề Linh Vân ngồi uống nước, ăn trái cây, tán dóc.
>
> Hồng Hài Nhi lặng lẽ chạy đến bên cạnh Trương Minh Hiên chọt eo hắn, cười toe.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Hồng Hài Nhi: “Làm cái gì?”
>
> Hồng Hài Nhi xoa tay nói nhỏ: “Tiểu thúc, cho ta mượn ít tiền đi. Ta bảo đảm thắng chắc chắn trả lại cho!”
>
> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì: “Ngươi còn muốn cá cược nữa?”
>
> Hồng Hài Nhi tràn đầy tự tin bảo đảm: "Nhất định lần này thắng! Thắng được ta sẽ trả gấp đôi cho tiểu thúc!”
>
> Trương Minh Hiên nháy mắt, cười nói: “Tiểu thúc của ngươi không có tiền, nhưng ngươi có thể đi mượn trưởng bối.”
>
> Hồng Hài Nhi xem thường nói: “Trừ tiểu thúc ra ta còn trưởng bối nào nữa?”
>
> Trương Minh Hiên gợi ý: “Như Ý Chân Tiên!”
>
> Hồng Hài Nhi ho khan, ấp úng: “Tiền của Như Ý thúc thúc sớm bị ta lấy hết, Như Ý thúc thúc đã đi Nữ Nhi quốc tiếp tục kiếm tiền.”
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, giơ ngón cái tán thán: “Ngươi thật ghê gớm!”
>
> Trương Minh Hiên nói nhỏ: “Ngươi không có trưởng bối nhưng Ngọc Diện công chúa có. Vạn Tuế Hồ Vương là lão yêu vương không biết sống bao nhiêu năm, ngươi thử tưởng tượng xem tích lũy vô số năm được bao nhiêu tài phú.”
>
> Mắt Hồng Hài Nhi biến thành hình thỏi vàng, thở hổn hển nói: “Ta đi tìm dì Ngọc Diện!”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi chạy ra ngoài, chép miệng: “Giờ đã cam tâm tình nguyện, tiền đúng là thứ tốt.”
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn màn hình bên ngoài.
>
> Trên màn hình lớn hiện ra tiểu nữ hài mắt sáng răng trắng dứng trong một căn phòng, ngoài phòng là hoa đào nở rộ rực rỡ.
>
> Thỏ Ngọc cười nói: “Chào mọi người, ta là đại biểu của chiến đội Tuyệt Đại Phương Hoa, tại đây ta chỉ muốn nói một câu, tuyệt đối đừng ăn hiếp nữ nhân nhé.”
>
> Hai tay Thỏ Ngọc biến thành vuốt đặt bên mặt, chu môi nói: “Ngươi ta dữ lắm nha!”
>
> Trong Dao Trì.
>
> Vương Mẫu xì cười trêu Thỏ Ngọc: “Thì ra ngươi còn có mặt này, đúng là dữ thật, rất đáng sợ.”
>
> Thỏ Ngọc xấu hổ nói: “Tại Long Thiên Ngạo kêu ta làm vậy.”
>
> Trong một tòa Thần cung.
>
> Ngọc Đế cười lớn: “Đây là tiểu Thỏ Ngọc phải không? Đáng yêu thật.”
>
> Đám người Thái Bạch Kim Tim cười hiền hòa.
>
> Khán đài rộ lên tiếng cười, không cảm giác dữ mà chỉ thấy đáng yêu.
>
> Tiếp theo là Thái Bạch Kim Tinh đại biểu của chiến đội Thiên Đình, Mạnh Bà đại biểu của chiến đội Địa Phủ, Già Diệp đại biểu của chiến đội Vạn Phật, Lý Thanh Tuyền đại biểu của chiến đội Yêu Hồ, Bạch Trạch đại biểu của chiến đội Yêu Thần, Đường Tam Tạng đại biểu của chiến đội Tây Du lần lượt phát biểu.
>
> Đặc biệt Đường Tam Tạng khoác cà sa Cẩm Lan, cầm Cửu Hoàn Tích trượng, da đầu như đồ lớp dầu bóng loáng, mặt mày hớn hở.
>
> Như Lai nhìn mà giận, kêu ngươi đi lấy Tây kinh nhưng ngươi sa đà vào trò chơi, có phải cho rằng lão tử không giơ nổi đại đao năm mươi thước nên ngươi muốn làm gì thì làm?
>
> Cuối cùng chỉ có chiến đội Diệt Phật của Vô Thiên từ chối phát biểu để tỏ ra mình cao ngạo nổi bật hơn người. Như Lai nhìn tên chiến đội này, Diệt Phật, mắt lóe tia sáng nguy hiểm.
>
> Chờ tất cả chiến đội nói xong tuyên ngôn trước khi thi đấu, Trương Tuấn hắng giọng cười nói:
>
> “Nghe phát ngôn của mọi người thì tất cả đều hào hùng tràn đầy niềm tin, đấu chí cao ngất. Vậy ta không nói nhiều nữa, bắt đầu ghép cặp!”
>
> Trên trời tách ra hai cái khe, tên hai đội bay ra từ khe hở bùm một tiếng nổ va vào nhau, lửa cháy ngập trời bốc lên từ tên chiến đội. Mọi người nhìn hai cái tên chiến đội Đế Hoàng, chiến đội Ma Vương.
>
> Trương Tuấn cười nói: “Thật tình cờ, Ngạo Lai quốc đụng phải Đại Đường một lần nữa. Năm trước hai bên cũng tổ chức đại chiến quốc gia, mọi người đều biết kết quả trận chiến tranh ấy thế nào, Đại Đường thắng hiểm. Năm nay là Đại Đường giết Ngạo Lai quốc hay Ngạo Lai quốc lật ngược giết lại Đại Đường? Chúng ta hãy mỏi mắt mong chờ!”
>
> Trương Tuấn biến mất, bóng đêm rút đi, quanh tế đan rộng rãi dâng lên các cột nửa, trên ngọn núi Phòng Thủ lấp lánh thần quang rực rỡ.
>
> Các thân hình khổng lồ bước ra từ tế đàn.
>
> Phe đỏ đi ra đầu tiên là Huyền Vũ lưng cõng mai rùa.
>
> Huyền Vũ trầm giọng nói: “Thân này làm thuẫn thà chết không lùi!”
>
> Thái Nhất mặc áo vàng, trán điểm xuyết thần văn mặt trời bước ra, ngạo nghễ nói: “Trời mọc phương đông, mình ta không thua!:
>
> Tổ Long mặc long bào, đầu mọc đôi sừng đi ra, đôi mắt thương mang nhìn phương xa nói: “Cuốn bốn biển áp hồng hoang, thống lân giáp mà chí thiên hạ!"
>
> Hậu Thổ che dù hoa mỉm cười đi ra từ tế đàn, trong trẻo nói: “Lấy thân này đủ lục đạo, lấy hồn này chôn chư thần!”
>
> Hậu Nghệ tay cầm trường cung ra khỏi tế đàn, chậm rãi nói: “Chỉ một cái tỏa sáng là đủ.”
>
> Phe địch cũng lục tục có các anh hùng đi ra.
>
> Hồng Vân nói: "Cửu cửu quy chân, tiêu hồn tán phách!"
>
> Đế Tuấn nói: “Nhân danh yêu, làm việc hoàng!”
>
> Đế Giang nói: “Thời không xoay trong lòng bàn tay!”
>
> Bạch Hổ nói: “Ngươi biết Canh Kim của không?
>
> Cộng Công: “Ta không thích quá cao.”
>
> Mười thân hình thần ma khổng lồ cách thế giới đối diện nhau, áp lực nặng nề làm khán đài lặng xuống, biết rõ tất cả là giả nhưng vẫn run rẩy, không dám hé tiếng nào dưới thần uy.
>
> Trong hoàng cung Ngạo Lai quốc, Biện Tùy gầm lên: "Chiến!"
>
> Biện Tùy điều khiển Đế Tuấn xông lên.
>
> Phe đỏ, Huyền Vũ nói: “Cứ làm theo chúng ta bình thường huấn luyện là được, lo tập trung tinh thần trên mười hai phần cho ta! Chúng ta tuyệt đối không thể thua khi đấu với Ngạo Lai quốc!”
>
> Mấy người khác đồng thanh kêu lên: “Rõ!”
>
> Hai bên giao phong thử ở chiến tuyến.
>
> Pháp sư Hậu Thổ hét lên: “Đế Tuấn, ngươi qua đây đi!”
>
> Đế Tuấn la lên: “Ngươi qua đây!”
>
> Hậu Thổ nói: “Ngươi qua đi!”
>
> Đế Tuấn nói: “Ngươi lại đây!”
>
> Đường bên dưới, Hậu Nghệ và Cộng Công đứng hai bên bờ sông cách nhau mấy ngàn thước tràn đầy tình cảm đối diện.
>
> Hậu Nghệ thầm nghĩ đối thủ thật trầm ổn, không nóng nảy không táo bạo, khó chơi đây.
>
> Cộng Công thì nghĩ sao ông còn chưa qua? Theo kinh nghiệm trước kia lẽ ra ông nên trực tiếp xông lên để bị ta ngược giết mới đúng!
>
>
>
>