TRANG 195# 2
> Chương 389: Vu Yêu tái chiến
>
>
>
>
>
>
> Trong khách điếm đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng kích động nhìn màn hình lẩm bẩm: “Thắng! Phải thắng! Ngạo Lai quốc tầm thường không chịu nổi một kích!”
>
> Tôn Ngộ Không nằm trên xà nhà nói: “Sư phụ nói như thế làm lão Tôn này không vui, cái gì gọi là Ngạo Lai quốc tầm thường không chịu nổi một kích? Lão Tôn là người Ngạo Lai quốc! Sư phụ đến đánh ta thử xem!”
>
> Đường Tam Tạng ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói: “Mười hạng đầu thiên hạ, Đại Đường ta chỉ có hai đội vào vòng!”
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nói: “A! Không phải chỉ có một đội sao?”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Bần tăng cũng là người Đại Đường, nên đội chúng ta xem như Đại Đường.”
>
> Tôn Ngộ Không trợn trắng mắt nói: “Lão Tôn là người Ngạo Lai quốc!”
>
> Trư Bát Giới la lên: “Lão Trư là người Cao lão trang Ô Tư Tàng quốc!”
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: “Lưu Sa Hà của ta không thuộc về nước nào, ta không có quốc gia, đi theo sư phụ cũng được.”
>
> Đường Tam Tạng đứng dậy nhìn Tôn Ngộ Không: “Ta không nói một mình ngươi!”
>
> Đường Tam Tạng nhìn quét một vòng, nói: “Các vị đang ngồi đều thuộc Đại Đường ta! Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, các ngươi không chạy thoát!”
>
> Lúc này trong màn hình phát ra thanh âm: “Phe đỏ Hậu Nghệ giết một!”
>
> Mấy người vội cúi đầu xem.
>
> Hậu Nghệ đứng trên trời, Hồng Vân bị một mũi tên đóng đinh trên ngọn núi phía xa.
>
> Hàng loạt tiếng thông báo vang lên: “Tổ Long phe đỏ giết một!”
>
> “Hậu Thổ phe đỏ giết một!”
>
> “Thái Nhất phe đỏ giết một!”
>
> “Thái Nhất phe đỏ giết hai!”
>
> Biện Tùy ở trong tế đàn ngây người, tình huống gì đây? Vì sao toàn quân bị diệt?
>
> Hậu Nghệ vừa giết dã quái vừa lắc đầu nói: “Yếu, quá yếu.”
>
> Hậu Thổ cảm thán: "Thật sự không biết sao bọn họ vào chung kết được.”
>
> Sau khi đám người Biện Tùy Ngạo Lai quốc sống lại liền xông ra.
>
> Biện Tùy điều khiển Đế Tuấn chạy đến trước mặt Hậu Thổ, càn rỡ la lên: “Sảng khoái, thật sảng khoái! Các ngươi vẫn lợi hại như vậy, chỉ có các ngươi xứng làm đối thủ của ta.”
>
> Hậu Thổ giẫm mặt đất quát: “Đại Địa Thúc Phược!”
>
> Từng chùm sáng vàng đất từ đất hồng hoang dâng lên, chúng nó như linh xà quấn chặt Đế Tuấn làm ông hoảng loạn vùng vẫy.
>
> Hậu Thổ quát: “Lục Đạo Luân Hồi!”
>
> Sáu lỗ đen dâng lên sau lưng Hậu Thổ, mỗi lỗ đen bay ra một vòng xoáy vòi rồng đen chụp xuống Đế Tuấn.
>
> Đế Tuấn bị trói buộc tại chỗ hét thảm: “Không!”
>
> Đế Tuấn bị sáu vòng xoáy vòi rồng màu đen kéo vào Lục Đạo Luân Hồi, sau đó Lục Đạo Luân Hồi tan biến, Đế Tuấn cũng biến mất, tại chỗ chỉ còn con gấu đen khổng lồ gầm rống liên hồi.
>
> Ngón tay Hậu Thổ búng nhẹ, gấu đen nổ thành bãi máu đen.
>
> “Hậu Thổ phe đỏ giết một!”
>
> Qua chốc lát Đế Tuấn lại chạy tới hét to: “Các ngươi chắc là người mạnh nhất lần này, nhưng ta sẽ không sợ! Quyết một trận thư hùng đi!”
>
> “Lục Đạo Luân Hồi!”
>
> Bùm!
>
> Lát sau Đế Tuấn lần nữa chạy lại hét to: “Các ngươi thật sự rất mạnh nhưng đừng xem thường ta, ta cũng là cường giả vô địch giết ra từ đông đúc đối thủ!”
>
> “Lục Đạo Luân Hồi!”
>
> Bùm!
>
> Quanh tế đàn, Biện Tùy nuốt nước miếng nhìn các ma thần đày sát khí dâng lên.
>
> Sao có thể như vậy? Hoàn toàn không hợp lý!
>
> Huyền Vũ gầm lên: “Giết!”
>
> Huyền Vũ mang mai rùa xông lên, thuật Đại Quy Giáp tới đâu là phá tan đến đó, trực tiếp tiêu diệt Hồng Vân, Bạch Hổ trên tế đàn, một hơi phá hủy tế đàn.
>
> Năm vị ma thần chí cao đầu đội trời đứng trên tế đàn.
>
> Trong khách điếm trên đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Không uổng là nhị lang của Đại Đường ta, diệt Ngạo Lai quốc không tốn hơi sức."
>
> Trư Bát Giới gãi da đầu không có vài cọng tóc, nói: “Yếu, yếu chưa từng có, không hiểu nổi bọn họ làm sao lọt vào chung kết được, vì quá may mắn sao?”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn nghiến răng nghiến lợi. Đánh cái quái gì, làm lão Tôn mất mặt, thật muốn một gậy đập xuống đầu hắn!
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: “Chắc vì Tiêu Dao Thần Quân nghĩ tình đại sư huynh nên trực tiếp thả bọn họ vào.”
>
> Lòng Tôn Ngộ Không máy động, càng nghĩ càng tin tưởng, chắc chắn vì lý do này nếu không tại sao đám phế vật đó có thể vào chung kết? Tôn Ngộ Không thầm cảm động, tuy kết cục không quá tốt nhưng ông sẽ ghi nhớ tình cảm này.
>
> Trương Tuấn lại xuất hiện trên chiến trường.
>
> Chiến trường tối sầm, khi chiến trường lại tỏa sáng thì sơn mạch vỡ vụn, con sông chặt đứt đều phục hồi như cũ.
>
> Trương Tuấn cười nói: “Trận so đấu này xem như vui vẻ cả làng, đội Ma Vương của Đại Đường chiến thắng, giành vinh diệu cho Đại Đường, xem như thực hiện mục tiêu chiến vì nước. Đội Đế Hoàng của Ngạo Lai quốc tuy thua trận nhưng cũng tìm ra đối thủ đánh bại bọn họ, quốc vương Biện Tùy xem như mãn nguyện.”
>
> Khán đài bộc phát tiếng cười rầm trời, nhớ lại trước khi so đấu quốc vương Ngạo Lai quốc làm vẻ mặt đệ nhất thiên hạ, đối lập với hiện giờ làm người muốn ôm bụng cười. Ha ha ha ha ha ha!
>
> Trên khán đài, Lý Thế Dân cười lớn vui vẻ nói: “Để xem ngươi còn vênh váo được không!”
>
> Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối cũng cười to.
>
> Đức Toàn cười theo: “Bệ hạ, bọn họ đã lập công lớn, có nên thưởng cho chút gì?”
>
> Lý Thế Dân cười cười: “Chuyện đó thì chờ trở lại rồi tính, trẫm sẽ không bạc đãi công thần.”
>
> Đức Toàn cung kính nói: “Rõ!”
>
> Trương Tuấn nói: “Tiếp theo chúng ta hãy xem tuyển thủ tổ tiếp theo đối chiến.”
>
> Bầu trời nứt ra hai cái khe, tên hai đội bay ra khỏi khe nứt đụng vào nhau, lửa đốt trời.
>
> Chiến đội Yêu Thần và chiến đội U Minh bốc cháy trong lửa, Trương Tuấn lùi ra, bắt đầu chiến tranh.
>
> Chiến đội U Minh chọn pháp sư Hậu Thổ, pháp thần Cộng Công, pháp chiến Chúc Dung, phụ trợ Đế Giang, thứ xạ Huyền Minh, toàn là hệ Tổ Vu.
>
> Chiến đội Yêu Thần chọn pháp sư Đế Tuấn, chiến sĩ Thái Nhất, pháp sư Chu Tước, xe tăng Huyền Vũ, chiến sĩ Tổ Long. Đại khái vì là yêu tộc nên bọn họ muốn chọn anh hùng cùng trận doanh với mình như Côn Bằng, Lục Áp, đáng tiếc không gọi ra những anh hùng đó được đành chắp vá lung tung, so sánh với trận doanh toàn Tổ Vu của đối phương thì rõ ràng không cùng đẳng cấp, về khí thế tụt một bậc, thật đáng giận.
>
> Hai bên vừa tiếp xúc đã đánh túi bụi, thoạt trông như kéo dài trận chiến Vu Yêu thượng cổ, gặp lại đỏ mắt.
>
> Huyền Minh vừa giết Tổ Long của phe địch liền bị Thái Nhất giết ngược. Thái Nhất chạy chưa xa đã bị Hậu Thổ dùng một chiêu Lục Đạo Luân Hồi giết. Hậu Thổ bị Đế Tuấn bắt lấy cơ hội kéo ào đại trận Chu Thiên Tinh Tú trực tiếp trấn giết.
>
> Chiến trường thay đổi liên tục, tùy thời biến chuyển. Chiến sĩ chém giết nhiệt huyết, thích khách quỷ dị khó dò, pháp sư du nhiên tuyệt sát các kỹ năng diệu đến tột đỉnh, nắm bắt các chiến cơ vừa đúng.
>
> Khán giả máu nóng sôi trào nhìn rất kích động. Đây mới là Thần Thoại Hồng Hoang, thế này mới thật sự là chiến trường! Các tiếng gầm gào thét phát ra từ chém giết trên chiến trường kéo theo tâm thần mỗi người.
>
>
>
>