Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 390: Mục 391

TRANG 196# 1

> Chương 390: Thiên Đạo, Hồng Quân

>

>

>

>

>

>

> Dưới mười tám tầng địa phủ, trong thế giới U Minh, một tòa thần điện màu đen lơ lửng trên trời. Có mấy bóng người ngồi xếp bằng trên giường mây trong thần điện. Hậu Thổ từ thiện, Xi Vưu thô cuồng, cuồng khỏa thân Hình Thiên dùng ngực làm mắt, bà lão Mạnh Bà cười tủm tỉm, còn có lão già đầu hói cười toe toét. Một lão nhân hào phóng mặc áo hở ngực phe phẩy quạt ngồi cạnh lão già đầu hói.

>

> Xi Vưu bất mãn kêu lên: “Vũ Sư, đừng cười nữa! Ngươi lại bị giết."

>

> Lão già đầu hói cười nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh.”

>

> Phong Bá bất mãn càu nhàu: “Lúc trước nương nương nên để ta lên, tiểu tử trọc Vũ Sư kém quá!”

>

> Hậu Thổ ngồi trên ghế chủ nhíu mày nói: “Đối thủ lần này là yêu tộc, nếu thua là ta ném các ngươi vào mắt biển lấp đầy biển máu.”

>

> Vũ Sư bình tĩnh thoáng chốc rùng mình, lấp đầy mắt biển, đây là hình phạt đáng sợ nhất trong thiên địa, còn là mắt biển máu.

>

> Vũ Sư ngồi thẳng người lớn tiếng bảo đảm: “Nương nương yên tâm, nhất định ta sẽ giết đám nhãi ranh yêu tộc này tan tác! Nếu không làm được ta sẽ đi sâu trong U Minh tự nhốt mình sám hối ngàn năm!”

>

> Phong Bá phẩy quạt cười tủm tỉm nói: “Nhưng nương nương nói là mắt biển của biển máu.”

>

> Vũ Sư lườm Phong Bá, cái lão già xấu xa này!

>

> Trong chiến trường Thần Thoại Hồng Hoang đang giằng co cuộc chiến hừng hực khí thế. Lục Đạo Luân Hồi xoay quanh sau lưng Hậu Thổ đánh với Chu Tước.

>

> Chu Tước bay lượn vỗ cánh kéo theo biển lửa khổng lồ đè Hậu Thổ xuống. Nam Minh LY Hỏa đốt trời, khán đài phát ra từng tiếng hét, đám người bản năng nhắm mắt lại.

>

> Hậu Thổ đáp xuống một ngọn núi cao cheo leo, cây dù hoa màu trắng bay khỏi tay xoay tròn hướng mây lửa. Trong lúc bay dù trắng dần đổi thành màu xám rồi đen, sau cùng thành dù to đen thui điểm xuyết hoa văn kỳ dị. Dù to cố định trên trời như cửa địa ngục, khói đen u minh toát ra từ dù đen to lạnh buốt thấu xương, trong khói đen loáng thoáng có tiếng vạn quỷ gầm rống.

>

> Khói đen U Minh thổi quét đánh vào mây lửa Nam Minh Ly Hỏa, hắc ám cùng quang minh đối kháng, âm lạnh và lửa nóng giao phong.

>

> Hậu Thổ ngồi xổm người xuống, tay ấn đỉnh núi niệm: “Lấy tên Địa Hoàng của Ta gọi các ngươi chiến vì ngô!”

>

> Động đất, trong các dãy núi dâng lên từng cái đầu hư ảo phát ra những tiếng gầm rống lên xuống phập phồng.

>

> “Grào!”

>

> “Grừ!”

>

> Vô số rồng thần màu vàng đất lao ra khỏi mặt đất, rồng thần bay hướng Chu Tước.

>

> Trên bầu trời vang giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Ta là Chu Tước đương nhiên có lửa diệt thế!”

>

> Trên bầu trời xuất hiện một mảnh lửa đỏ, từng thiên thạch rực lửa từ trên trời giáng xuống rồng thần địa mạch phát ra tiếng nổ ầm vang, rồng lớn hét thảm.

>

> Hậu Thổ biến mất trên đỉnh núi, một luồng sáng vàng nhạt nhấp nháy trong rồng lớn, luồng sáng từ người rồng to này chuyển sang rồng khác.

>

> Xoẹt!

>

> Một tiếng rền rỉ, mây lửa tán đi, thiên thạch biến mất. Từ khi nào Hậu Thổ đi tới trên lưng Chu Tước, bàn tay to xuyên thủng ngược, Chu Tước nổ tung thành đám lửa biến mất.

>

> Trên bầu trời vang lên giọng nói: “Hậu Thổ giết một!”

>

> Oa!

>

> Khán đài vang tiếng hò reo, có một số vì Chu Tước, nhưng tiếng la tên Hậu Thổ lớn hơn.

>

> Trên chiến trường càng lúc càng kịch liệt. Không gian hư vô bên ngoài thiên ngoại Ma giới, cùng với ức vạn khán giả hò hét tên các anh hùng, không gian hư vô ngoài Ma giới lấp lóe từng luồng sán kỳ dị như có cái gì sắp đi ra, hoặc đang uấn nhưỡng gì.

>

> Thương long hai đầu người bảo vệ của Ma giới, bốn con mắt đỏ như máu của nó nghiêm túc nhìn bầu trời lấp lánh sáng, giọng ồm ồm vang vọng trong không gian: “Mấy cái này là gì? Thủ đoạn Ngọc Đế để lại sao?”

>

> Trong khi ánh mắt tam giới bị Thần Thoại Hồng Hoang hấp dẫn thì bên ngoài tam giới, một tòa cung điện cổ xưa chìm nổi trong hỗn độn, tấm biển treo trên cung điện viết ba chữ lớn Cung Tử Tiêu.

>

> Cung Tử Tiêu yên tĩnh không người đột nhiên xuất hiện một bánh xe hư ảo, bánh xe chậm rãi xoay tròn, một dao động vô hình khuếch tán ra ngoài.

>

> Dao động mới đụng đến vách tường cung Tử Tiêu thì thoáng chốc cung điện tỏa sáng chói mắt, dao động bị cản lại.

>

> Một thân hình lão đạo xuất hiện trên bồ đoàn.

>

> Hồng Quân cười tủm tỉm hỏi: “Thiên đạo, ngươi sốt ruột rồi.”

>

> Tay Hồng Quân phất qua trước mặt, một con sông dài hư ảo chảy trong cung Tử Tiêu, sông dài dâng lên từng gợn sóng phập phồng.

>

> Hồng Quân cười to bảo: “Ngươi đặt ra đại thế thiên hạ, thúc đẩy các lượng kiếp khiến cho lượng kiếp vô lượng giáng lâm, thiên địa quy khư. Nhưng bây giờ sông dài vận mệnh đã không ổn định, rồi sẽ dấy lên sóng lớn đẩy sập bờ đê, khi đó mọi chuyện dều có thể xảy ra. Bây giờ ngươi hãy ngoan ngoãn cùng lão đạo ngồi trong cung Tử Tiêu đi!”

>

> Hồng Quân vươn tay chỉ, bánh xe thiên đạo bỗng đứng yên tại chỗ, rung nhẹ sau đó hóa thành luồng sáng bắn vào trán Hồng Quân. Một lần nữa Hồng Quân trở về bộ dạng vô tình vô dục, mắt ngơ ngẩn. Thân hình Hồng Quân biến mất trong cung Tử Tiêu.

>

> Cung Tử Tiêu trong hỗn độn trở về là tòa cung điện cổ xưa chìm nổi trong hỗn độn như cũ, đạo tổ vì hồng hoang mà tự trói tại đây.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong phòng riêng nhìn chiến trường Thần Thoại Hồng Hoang, phát ra từng đợt tán thán. Thật lợi hại, hắn có được thần khí gian lận cũng không làm lại bọn họ. Trương Minh Hiên vô tư chơi với Nha Nha, hoàn toàn không biết mình suýt chết.

>

> Một canh giờ qua đi, chiến tranh giằng co quyết ra thắng thua. Chiến đội U Minh kỹ thuật cao hơn một bậc hủy diệt tế đàn của chiến đội Yêu Thần trước tiên.

>

> Bắc Câu Lô Châu, trong một tòa cung điện, mấy nam nhân ngồi xếp bằng khuôn mặt nghiêm túc.

>

> Một nam nhân trung niên mặc áo trắng ngồi bên tay trái cười cay đắng: “Thua Hậu Thổ nương nương không mất mặt."

>

> Nam nhân trung niên mặt âm trầm bên tay phải nói: “Từ sau trận chiến thượng cổ Vu Yêu giao phong, lần đầu tiên chúng ta thua.”

>

> Thanh niên áo vàng ngồi ở ghế chính sắc mặt âm trầm nói: “Nếu nương nương ra tay thì chúng ta không thua, vẫn như lúc thượng cổ, nương nương đứng ngoài cuộc.”

>

> Nam nhân trung niên áo trắng biến sắc nói: “Thái tử nói cẩn thận! Chúng ta không được nghị luận về nương nương!”

>

> Thanh niên áo vàng hừ lạnh đứng dậy đi ra ngoài, khi đi qua đại điện thì áo vàng chậm rãi biến thành áo tăng, lúc thanh niên đi ra ngoài đại điện đã biến thành hòa thượng mặt mũi hiền lành, người phát ra phật quang tường hòa, hóa thành luồng sáng biến mất trên trời.

>

> Nam nhân trung niên áo trắng lắc đầu nói: “Ở trong Phật giáo nhiều năm nhưng hắn không học được một chút bản lĩnh Phật giáo nào.”

>

> Một tên mập ngồi dưới tay cười tươi nói: “Bạch Trạch nói như vậy hơi thiên vị, ta thì thấy thái tử học rất tốt, thực lực tăng tiến rất nhanh.”

>

> Nam nhân trung niên áo trắng Bạch Trạch chậm rãi nói: “Ta nói bản lĩnh là các loại giả dối, giả tạo, miệng dẻo của Phật giáo. Yêu tộc chúng ta bây giờ không cần một thái tử kiêu ngạo mà cần kiêu hùng không e ngại làm cái gì.”

>

> Trong cung điện yên lặng không tiếng động.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!