TRANG 196# 2
> Chương 391: Đường Tăng đấu với Như Lai
>
>
>
>
>
>
> Khác với Bắc Câu Lư Châu, ở đất U Minh rộn ràng tiếng cười vui, Vũ Sư thở phào một hơi, lau mồ hôi lạnh trên trán.
>
> Trong không gian di động, trên chiến trường Thần Thoại Hồng Hoang.
>
> Trương Tuấn bước ra từ hư không nói: "Đúng là được mở mắt, lợi hại, quá lợi hại! Khổng uổng là chiến đội mười vị trí đầu, tiểu sinh bội phục sát đất."
>
> Một số chiến đội tự phụ rất cao ngồi trên khán đài, đặc biệt sau khi xem chiến đội Đế Hoàng của Ngạo Lai quốc đấu với chiến đội Đại Đường Ma Vương làm bọn họ không cam lòng.
>
> Thực lực của ta mạnh hơn mười vị trí đầu này!
>
> Nhưng bây giờ cả đám đều quỳ phục, thật sự không thể so sánh.
>
> Trong hoàng cung Ngạo Lai quốc, Biện Tùy lên mặt ra vẻ Đại Đường là lão đại thì ta là lão nhị cũng hoàn toàn ngây người. Chúng ta đang chơi cùng một trò chơi sao? Vì sao ta bỗng lọt vào mười vị trí đầu? Ta là ai? Ta ở đâu? Chuyện gì xảy ra?
>
> Trong không gian di động.
>
> Trương Tuấn cười tủm tỉm nói: "Chiến đội U Minh, chiến đội Yêu Thần cho ta mở rộng tầm mắt, càng đầy mong chờ so đấu tiếp theo. Chúng ta hãy mời hai chiến đội kế tiếp ra sân!"
>
> Ầm một tiếng tên của hai chiến đội va chạm vào nhau, lửa bốc cháy hừng hực.
>
> Trương Tuấn nhìn thoáng qua, kinh ngạc hỏi: "Trùng hợp thật, lần này là chiến đội Ma Vương, chiến đội U Minh. Hai đội đều là chiến đội siêu mạnh từng thắng một trận, chắc chắn lần này càng kịch liệt hơn, thật mong chờ! Xin mời vào sân!
>
> Màu đỏ là chiến đội U Minh, Thần Ma Anh Hùng giống như hòa thượng lên sân. Phe màu lam là chiến đội Ma Vương, một Huyền Vũ đơn độc rón rén đi ra từ tế đàn.
>
> Huyền Vũ ngước đầu nhìn khán đài bên trên.
>
> Lý Thế Dân cười gật đầu với Huyền Vũ ra hiệu đánh cho giỏi, đừng căng thẳng.
>
> Huyền Vũ hít sâu gào to với phe đỏ: "Đội viên phe ta thân thể khó chịu không thể dự thi nên chúng ta bỏ quyền!
>
> Khán đài yên lặng giây lát sau vỡ òa tiếng cười, tiếng huýt sáo phản đối vang vọng trong không gian.
>
> Huyền Vũ nghênh ngang hét to:
>
> "Cười cái gì? Không phải chúng ta sợ bọn họ, chẳng qua ăn trúng bữa sáng không sạch sẽ bị tiêu chảy."
>
> Trên khán đài, Lý Thế Dân mặt mày xanh mét nhìn Huyền Vũ tự do phát hủy nhảy nhót la lối trên tế đàn.
>
> Lý Thế Dân lạnh lùng nói: "Không chiến mà hàng, làm Đại Đường ta mất hết mặt mũi!
>
> Phòng Huyền Linh thương hại nhìn Huyền Vũ vênh váo hoàn toàn không biết gì, vội nói: "Bệ hạ, bọn họ chỉ là hài tử."
>
> Lý Thế Dân hừ lạnh một tiếng: "Trước khi thi đấu bọn họ nói sẽ chiến vì Đại Đường ta, dương uy nước ta, nhưng bây giờ bọn họ đang làm cái gì?"
>
> Đỗ Như Hối cười gượng: "Có lẽ họ thật sự ăn bị đau bụng?"
>
> Lý Thế Dân bị chọc cười: "Tể tướng của Đại Đường ta tin lời hắn nói sao?
>
> Đỗ Như Hối cười khan liếc về phía Huyền Vũ, nhủ thầm: "Tiểu tử, ngươi hãy tự cầu phúc đi, dù sao không chết được.
>
> Huyền Vũ nói xong hét lớn với chiến đội U Minh: "Hôm nay không được tiện, lần sau chúng ta sẽ chiến tiếp!"
>
> Nói rồi Huyền Vũ chui vào tế đàn.
>
> Trong phòng riêng.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói nhỏ: "Mất mặt hết sức."
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: "Hình như là ngươi cho bọn họ vào?"
>
> Trương Minh Hiên cãi lại ngay: ''Không thể nào! Trận so đấu này công bằng công chính, ta giống loại người giúp họ gian lận sao? Ta khinh thường nhất hạng người gian trá đó, chỉ có thể nói bọn họ qua may mắn."
>
> Lý Thanh Nhã nhếch môi cười khẽ, nàng không tin một câu nào Trương Minh Hiên nói ra.
>
> Hồng Hài Nhi đắc chí từ bên ngoài đi vào, bộ dáng kiêu ngạo lão tử rất oách.
>
> Trương Minh Hiên mắt sáng rực hỏi: "Lại có tiền?"
>
> Hồng Hài Nhi đắc ý gật đầu, ngồi chễm chệ xuống cạnh Trương Minh Hiên, vô cùng vênh váo.
>
> Chiến đội U Minh không biết nên nói cái gì, tình huống này nên làm sao đây? Chạy tới đập nát tế đàn của họ sao?
>
> Trương Tuấn xuất hiện giữa không trung cười lúng túng nói: "Nếu chiến đội Ma Vương đã nhận thua vậy tính chiến đội U Minh thắng. Chúc mừng chiến đội U Minh liên tục thắng hai trận!"
>
> Chiến đội U Minh biến mất.
>
> Trương Tuấn nói ngay: "Chúng ta hãy mời chiến đội ra sân tiếp theo!"
>
> Bầu trời nứt ra, tên hai chiến đấu bay ra khỏi khe hở va chạm vào nhau, lửa hừng hực đốt cháy đấu chí.
>
> Trương Tuấn cười nói: "Chúng ta cùng hoan nghênh chiến đội Vạn Phật và chiến đội Tây Du!
>
> Khán đài ồn ào tiếng hò reo.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng nuốt nước miếng hỏi: "Chiến . . . chiến đội Vạn Phật này là . . .?"
>
> Tôn Ngộ Không nhảy xuống xà ngang, chân đạp nhẹ mặt bàn lộn một vòng nằm xuống giường, móc di động ra nói: "Hừ hừ, chiến đội Như Lai sao, ta biết số của hắn.
>
> Trư Bát Giới la lên: "Trời ạ, ghê gớm! Không ngờ chúng ta đụng độ Như Lai phật chủ!"
>
> Mặt Đường Tam Tạng đau khổ nói: "Bần tăng không làm, bần tăng muốn đầu hàng!
>
> Sa Hòa Thượng la lên: "Sư phụ! Người làm như vậy là không đúng, Phật Tổ cùng chúng ta chơi một ván là vinh hạnh biết bao, sư phụ trực tiếp đầu hàng thì coi sao được?"
>
> Trư Bát Giới cũng gật đầu nói: "Tam sư đệ nói đúng, không chừng chúng ta có thể cùng Như Lai sâu sắc thêm tình cảm. Như Lai là tổ của vạn phật, chắc chắn chúng ta không thắng nổi lão nhân gia, vậy thì chơi cho nghiêm túc, chơi cho vui, đầy đủ biểu hiện bản thân chúng ta."
>
> Tiểu Bạch Long mặt đầy tôn sùng thì thầm: "Như Lai Phật Tổ!"
>
> Mọi người cùng nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng:"Vậy được rồi, nhưng bần tăng phải nói trước, trong lúc chơi tuyệt đối không thể giết Phật Tổ, thấy Phật Tổ phải chạy trốn thật xa!"
>
> Mấy đồ đệ kêu lên: ''Không thành vấn đề!''
>
> Linh Sơn, bên hồ nước. Như Lai và A Na Già Diệp, hai tiểu hòa thượng phập phồng lo sợ ngồi xếp bằng, dưới tòa là mấy đài sen. Như Lai nhìn mấy tiểu hòa thượng căng thẳng sợ sệt, lòng thầm thở dài, thật tình không có cách nào, tổ đội quá muộn không tìm được người.
>
> Như Lai nhìn tên chiến đội, khóe mắt liếc bốn người, cười nói: "Đừng lo, chiến đội Tây Du là người mình.
>
> Bốn hòa thượng thở phào nhẹ nhõm, nói thật ra thực lực của họ đã định sẵn trình độ chơi không cao, giết vào tận chung kết có nguyên nhân lớn nhất là vì Như Lai siêu thần, một thần mang bốn khanh, một nguyên nhân nhỏ là gặp người quen Linh Sơn, đối phương trực tiếp nhận thua.
>
> Bây giờ gặp người quen nữa, bốn người nở nụ cười, lần này cũng nhẹ nhàng đây. Là hòa thượng thì không tin các ngươi dám đối nghịch với Như Lai.
>
> Trong không gian, Trương Tuấn chờ nửa ngày không thấy người ra khỏi tế đàn, lại hét lên: "Xin mời hai chiến đội ra trận!"
>
> Qua một lát Trương Tuấn hét to: "Xin mời hai chiến đội ra trận!"
>
> Ầm vang, chiến đội Tổ Long của phe đỏ bước ra, vừa đi vừa nói: "Cuốn bốn biển áp hồng hoang, thống lân giáp mà chí thiên hạ!"
>
> Trương Tuấn thở phào, bà nội nó, cuối cùng cũng chịu đi ra.
>
> Các anh hùng lục tục ra khỏi tế đàn, lao tới chiến trường của mình. Đường Tam Tạng pháp công, Ngộ Không đánh dã, Sa Hòa Thượng xe tăng, Trư Bát Giới chiến sĩ, Tiểu Bạch Long xạ thủ.
>
>
>
>