Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 392: Mục 393

TRANG 197# 1

> Chương 392: Thắng Như Lai

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không điều khiển Tổ Long mới giết một man thú, từ xa thấy Thái Nhất bốc lửa lao đến, Tôn Ngộ Không dứt khoát quay đầu bỏ chạy.

>

> Đường bên dưới, Tiểu Bạch Long điều khiển Hậu Nghệ truy sát Hồng Vân phe địch. Mặt trời vừa ló tầng mây Tiểu Bạch Long lập tức bỏ lại Hồng Vân còn sót chút máu quay đầu bỏ chạy.

>

> Đường bên trên xe tăng Sa Tăng và chiến sĩ Trư Bát Giới hợp sức đánh chết chiến sĩ của đối phương, thấy thái tử từ xa chạy tới hai người liền xoay người chạy đến chân núi.

>

> Trên chiến trường xuất hiện cảnh tượng cực kỳ lạ lùng, năm sư đồ Đường Tam Tạng không chút nương tay đánh bốn người chiến đội Vạn Phật, nhưng gặp Như Lai điều khiển Thái Nhất là bọn họ dứt khoát tránh lui ngay, dù ba người cùng gặp Như Lai cũng không dám giao phong.

>

> Mới đầu Như Lai còn khá vừa lòng, Tam Tạng luôn ngoan, đáng khen. Nhưng chờ chiến cuộc diễn ra một lúc lâu thì Như Lai cảm giác là lạ. Như Lai chạy đông chạy tây trên chiến trường nhưng không lấy được một đầu người nào, không có một trận chiến đấu nào, tình huống này không đúng.

>

> Không có Như Lai giúp đỡ bốn hố hàng của Phật giáo bi kịch, bị đánh không chút sức chống cự. Kéo dài đến đoạn sau Như Lai còn chưa bắt đầu trổ tài thì hoàn toàn héo, tìm mãi không ra đối thủ.

>

> Tổ năm người Tây Du càng đánh càng vui, càng thuận tay, càng càn rỡ. Bọn họ gầm rú đánh đến quên hết tất cả.

>

> Mãi khi năm ma thần khổng lồ toát ra sát khí đứng trên phế tích phe xanh kết thúc cuộc chiến kỳ dị này.

>

> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng tỉnh táo lại, hoảng sợ khi nhìn hai chữ thắng lợi trên màn hình, nuốt nước miếng nói: “Ngộ . . . Ngộ Không, tình huống này hình như không giống như chúng ta nói.”

>

> Sa Hòa Thượng cúi đầu giả chết.

>

> Tôn Ngộ Không cười sảng khoái nói: “Thắng! Không ngờ lão Tôn này thắng!”

>

> Trư Bát Giới la lên: “Sư phụ tiêu rồi! Ngài thắng Như Lai, ngài hoàn toàn tiêu đời rồi, ngài gặp rắc rối lớn!”

>

> Đường Tam Tạng cảm thấy đầu có ù đặc choáng váng. Ta đã làm gì? Phật Tổ, đệ tử không cố ý, ngài phải tin đệ tử!

>

> Linh Sơn. Như Lai lặng im nhìn màn hình. Không cho bổn tọa đánh thì thôi còn dùng chiến thuật xấu xa như vậy tính kế bản Phật Tổ, ngươi lợi hại lắm, Đường Tam Tạng!

>

> Bốn người A Nan, Già Diệp xanh mặt, lòng thầm ghi hận năm sư đồ Đường Tam Tạng.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế cười to bảo: “Nhóm Đường Tam Tạng thắng Như Lai, lòng can đảm đáng khen. Người đâu!”

>

> Bốn người Thái Bạch Kim Tinh, Xích Cước Đại Tiên gật đầu mỉm cười, trong lòng liên tục nhấn like cho Đường Tam Tạng. Tiểu tử ngươi giỏi, chúng ta không bằng ngươi.

>

> Một thị giả từ bên ngoài đi tới, cung kính nói: "Bệ hạ!"

>

> Ngọc Đế cười bảo: “Đi lấy một cân gan rồng, một cân tủy phượng, hai vò tiên nhưỡng, tiên quả khô cho nhóm Đường Tam Tạng, nói là trẫm chúc mừng bọn họ một hơi đánh bại Như Lai giành được thắng lợi."

>

> Thị giả cung kính nói: “Rõ!”

>

> Ngọc Đế lại dặn: “À, nhớ quay video gửi vào di động.”

>

> Khóe mắt thị giả cong lên ý cười nói: “Rõ!”

>

> Không gian trò chơi điện thoại khởi động lại.

>

> Trương Tuấn lại xuất hiện trong không gian, cười nói: “Chúc mừng chiến đội Tây Du đã giành chiến thắng, trong trận chiến tranh này đầy đủ thể chiện tầm quan trọng của chiến thuật, chắc hẳn chiến đội Tây Du đã chuẩn bị đầy đủ cho trận chiến đấu này, tìm hiểu và nghiên cứu kỹ đối thủ, đồng đội phối hợp chặt chữ, lên kế hoạch chỉ huy thống nhất . . .”

>

> Trong khách điếm, Đường Tam Tạng khóc mếu nhìn màn hình: “Cầu ngươi đừng nói nữa, tha cho tiểu tăng đi!”

>

> Nhóm Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng đều giả chết.

>

> Tôn Ngộ Không cười vô tư, tán dóc trên điện thoại di động, nếu xem màn hình sẽ thấy người chat với Tôn Ngộ Không tên Bạch Tinh.

>

> Một luồng sáng vàng nở rộ trong phòng, một thị giả mặc áo trắng đứng trong vầng sáng.

>

> Sư đồ Đường Tam Tạng nhìn thần sử áo trắng lơ lửng.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng nói: “Sao có Thiên Sử ở đây?”

>

> Thiên Sử lên tiếng: “Đường Tam Tạng!”

>

> Sa Hòa Thượng vội kéo Đường Tam Tạng lại nói nhỏ: “Đây là sứ giả Thiên Đình, sư phụ mau vái đi!”

>

> Đường Tam Tạng kéo Sa Hòa Thượng, Tiểu Bạch Long quỳ xuống đất lạy. Trư Bát Giới do dự một chút cũng vái theo, còn Tôn Ngộ Không nằm nhởn nhơ trên giường tiếp tục cười vô tư.

>

> Thiên Sử nói: “Đường Tam Tạng, năm sư đồ các ngươi chung sức đồng lòng biểu hiện ưu tú trong đại tái Thần Thoại Hồng Hoang, càng thắng Như Lai Phật Tổ. Bệ hạ rất vui mừng đặc biệt ban cho một cân gan rồng, một cân tủy phượng, hai vò tiên nhưỡng, tiên quả khô.”

>

> Trư Bát Giới chảy nước miếng vái, cười nói: "Đa tạ bệ hạ! Đa tạ bệ hạ!"

>

> Tôn Ngộ Không khẽ kêu, ngồi thẳng dậy gãi đầu nhìn Thiên Sử.

>

> Thiên Sử vung tay, một đống đồ chất trên sàn phòng, mùi thơm ngát lan tỏa.

>

> Thiên Sử chắp tay nói: "Cáo từ!"

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Tiểu Bạch Long, Sa Hòa Thượng cùng vái: “Cung tiễn Thiên Sử!”

>

> Trong ánh sáng vàng chói mắt Thiên Sử biến mất tại chỗ.

>

> Trư Bát Giới đứng thẳng dậy, nước miếng chảy ròng chạy tới gần đống đồ ban thưởng, kêu lên: "Lời to! Lời to rồi!”

>

> Tôn Ngộ Không lắc người che trước mặt Trư Bát Giới, nhéo lỗ tai heo quát: “Đồ ngốc muốn làm gì hả?”

>

> Trư Bát Giới la làng: “Đau! Đau! Đau! Mau thả tay ra!”

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng cười: “Đồ ngốc nhà ngươi lại muốn ăn một mình?”

>

> Tôn Ngộ Không thầm nghĩ: “Chắc Bạch Tinh chưa ăn đồ của Thiên Đình bao giờ, chờ chút nữa lấy đi tặng cho nàng.”

>

> Đường Tam Tạng bò dậy từ dưới đất, nỗi lòng phức tạp không biết nên vui hay buồn. Lẽ ra được Thiên Đình khen ngợi thì nên vui nhưng tại sao bần tăng vui không nổi?

>

> Tiểu Bạch Long kinh kêu: “Không tốt, sư phụ! Thiên Sử ghi chuyện chúng ta nhận Thiên Đình ban thưởng gửi lên điện thoại di động, lượt view đã đến mấy vạn!”

>

> Trước mắt Đường Tam Tạng tối sầm té ngã ngửa, trời hại ta!

>

> Trong không gian di động. Trương Tuấn nói một tràng khen đội trưởng chiến đội Tây Du cơ trí, sự tinh diệu của chiến thuật, đội viên phối hợp với nhau, các loại tính toán nhằm vào chiến đội Vạn Phật.

>

> Nhiều người trên khán đài nghe Trương Tuấn giảng giải mới biết hóa ra là vậy, chiến đội Tây Du thật lợi hại.

>

> “. . . kế tiếp chúng ta hãy hoan nghênh chiến đội mới ra sân! Bắt đầu ghép cặp!”

>

> Tên hai chiến đội bay ra từ không trung đụng vào nhau, lửa đốt trời.

>

> Trương Tuấn nhìn tên lơ lửng trên trời, kinh ngạc kêu lên: “Thật trùng hợp, lần này ra sân vẫn là chiến đội Tây Du, không biết chiến đội Tây Du còn có thể mang lai trận so đấu đặc sắc tuyệt vời cho chúng ta nữa không? Cho mời chiến đội Tây Du và chiến đội Thiên Đình!”

>

> Linh Sơn.

>

> Như Lai thở hắt ra cười nói: “Đường Tam Tạng là Kim Thiền Tử chuyển thế, bẩm sinh đầy trí tuệ, mưu hoa như vậy cũng là sự biểu hiện thông tuệ. Cùng chờ xem hắn đại biểu Phật Môn chúng ta giao phong với Thiên Đình đi.”

>

> Bốn người A Nan, Già Diệp thầm thở phào, chắp hai tay mỉm cười đồng thanh kêu lên: "Ngã phật từ bi!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!