Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 393: Mục 394

TRANG 197# 2

> Chương 393: Vương Mẫu đấu với Ngọc Đế

>

>

>

>

>

>

> Trương Tuấn cao giọng quát: “Mời chiến đội Tây Du, chiến đội Thiên Đình vào sân!”

>

> Trương Tuấn biến mất.

>

> Tế đàn bên phe đỏ dâng lên cột lửa tận trời, một nam nhân vạm vỡ cầm cung xương bước ra từ tế đàn: “Chỉ một cái tỏa sáng là đủ!”

>

> Ngay sau đó một thanh niên áo vàng bước ra: “Mặt trời mọc hướng đông, chỉ ta không thua!”

>

> Tiếp theo là Cộng Công, Hậu Thổ, Tổ Long, chiến đội Thiên Đình đã sẵn sàng.

>

> Chiến đội Tây Du thì chỉ có mình Chúc Dung nhăn nho bước ra từ tế đàn.

>

> Tế đàn ngước đầu nhìn khán đài sau đó quay mặt hướng chiến đội Thiên Đình, lớn tiếng hét: “Vì thân thể sư phụ của ta không khỏe, đầu váng mắt hoa không cách nào xuất chiến nên chúng ta nhận thua trận so đấu này!”

>

> Khán đào xôn xao, mới rồi còn cảm giác chiến đội Tây Du rất lợi hại, người chủ trì khen hoa hòe nhiều vào để rồi bây giờ họ nhận thua?

>

> Linh Sơn.

>

> Mặt Như Lai đen thui. Mới rồi đánh ta thì ai nấy khỏe như vâm, tính kế liên hoàn, mưu kế không ngớt. Giờ đến lượt đối chiến với Thiên Đình thì bảo là người không khỏe muốn nhận thua?

>

> Như Lai siết chặt nắm tay. Đường Tam Tạng, ngươi nghĩ bản Phật Tổ dễ ăn hiếp sao?

>

> Trương Tuấn xuất hiện trên không trung kinh ngạc hỏi Chúc Dung: “Ngươi nói muốn nhận thua? Có chắc không?”

>

> Chúc Dung phát ra giọng của Trư Bát Giới: “Đúng vậy, sư phụ của ta nói là nhận thua!

>

> Trương Tuấn khuyên nhủ: "Dựa theo chiến thuật tính toán chiến đội Vạn Phật vừa rồi của các ngươi có thể liều một phen mà.”

>

> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ của ta mới thắng chiến đội Vạn Phật đã kích động xỉu rồi.”

>

> Trương Tuấn đành thở dài nói: “Trận này chiến đội Thiên Đình thắng!”

>

> Trong khách điếm.

>

> Trư Bát Giới rút khỏi trò chơi nói với Đường Tam Tạng nằm rên trên giường: "Sư phụ, chúng ta đã nhận thua.”

>

> Đường Tam Tạng thều thào: “Bần tăng nhức đầu quá.”

>

> Linh Sơn.

>

> Như Lai ngồi xếp bằng bên hồ nước siết chặt ngón tay, chuỗi niệm châu cấp bậc linh bảo hậu thiên hóa thành bột phấn tán đi.

>

> Bốn hòa thượng A Nan, Già Diệp rùng mình rụt cổ.

>

> Mắt A Nan sáng rực lên tiếng: “Phật Tổ, khu video mới có người đăng lên một đoạn phim, Ngọc Đế phái Thiên Sử hạ giới ban thưởng nhều thứ cho Đường Tam Tạng.”

>

> Phật Tổ mở video ra xem, thật sự có Thiên Sử hạ giới, bốn sư đồ Địa Cầu cười tươi cung kính nghênh tiếp. Lông mày Như Lai co giật. Đây là nguyên nhân ngươi nhận thua phải không Đường Tam Tạng?

>

> Già Diệp cười nói: “Phật Tổ, có lẽ là chúng ta hiểu lầm bọn họ. Mắt pháp của ngài nhìn khắp tam giới, tính nhẩm trong lòng có thể biết nhân quả trước sau, hay là điều tra thử xem. Thắng thua một trò chơi không quan trọng nhưng Đường Tam Tạng là người truyền kinh, hành vi như vậy rất không ổn.”

>

> Như Lai cũng lo lắng y như Già Diệp nói, nếu Đường Tam Tạng bị Thiên Đình dụ dỗ đi thì trò đùa này hơi lớn.

>

> Như Lai trầm giọng nói: “Bổn tọa đã có tính toán cho việc này, các ngươi lui xuống đi!"

>

> Bốn hòa thượng đứng dậy cung kính hành lễ rồi rời đi: “Rõ!”

>

> Như Lai kêu lên: "Quan Thế m!"

>

> Một ảnh chiếu hiện ra trước mặt Như Lai, cúi người hành lễ nói: "Thế tôn!"

>

> Như Lai bảo: “Ngươi cũng thấy trò chơi này rồi, hành vi của Đường Tam Tạng rất không ổn. Bọn họ là người ứng kiếp, trên người có nhân quả lớn, khí vận lớn, bổn tọa không thể tự mình tra rõ, ngươi hãy chú ý bọn họ kỹ chút.”

>

> Quan m cúi đầu nói: “Rõ rồi.”

>

> Ảnh chiếu biến mất.

>

> Cuộc chiến mới đã bắt đầu, lần này ra sân là chiến đội U Minh và chiến đội Diệt Phật, hai bên đều không dễ chọc. Một phe là Chí Thánh Hậu Thổ, một phe là vô địch Chuẩn Thánh Vô Thiên. Chiến đấu đụng độ kịch liệt, ngươi qua ta lại, trận chiến khốc liệt ngang ngửa cuộc chiến Vu Yêu ngày xưa. Khán đài rộ lên tiếng kêu, hò reo gầm rống lên xuống.

>

> Ngoài Thiên Ma giới, bóng sáng bảy màu càng rõ ràng hơn.

>

> Kết quả cuối cùng đã có, chiến đội U Minh thắng một bậc.

>

> Thiên Ma Giới, trong Đại Lôi m màu đen.

>

> Vô Thiên cười nói: “Không uổng là Vu tộc, thiên phú chiến đấu cực kỳ khủng bố.”

>

> Đám người Hắc Y, Cự Hạt vội đứng lên khỏi ghế, nửa quỳ xuống nói: "Thuộc hạ vô năng!"

>

> Vô Thiên ngồi xếp bằng trên đài sen đen nói: “Không liên quan các ngươi, vốn không nghĩ rằng sẽ thắng được. Không thể xem nhẹ Chí Thánh, các ngươi cũng không thể so sánh với đám thuộc hạ của nàng ta.”

>

> Vô Thiên tiếp tục cười nói: “Vốn muốn đấu một trận với Như Lai trước, không ngờ Như Lai bị chuyển thế của Kim Thiền Tử đánh bại, thật là buồn cười! Ha ha ha!”

>

> Đám người Hắc Y im lặng cúi đầu.

>

> Trong thế giới U Minh.

>

> Xi Vưu xõa tóc nhíu mày nói: "Nương nương, lai lịch của chiến đội Diệt Phật này ra sao? Đội trưởng của họ khá lợi hại.”

>

> Hậu Thổ nói: “Đây là nhân quả của Phật giáo, không liên quan chúng ta, không cần để ý.”

>

> Xi Vưu cúi đầu nói: "Biết!"

>

> Trải qua mấy ván so đấu dội ngũ còn lại chỉ có bốn chiến đội U Minh, chiến đội Yêu Hồ, chiến đội Thiên Đình, chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc. Trước mắt được yêu thích nhất là chiến đội U Minh, dù sao đã thắng ba trận liên tục.

>

> Trương Tuấn kích động la lên: “Xin mời hai chiến đội tiếp theo ra sân!”

>

> Trong phòng VIP.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu hỏi Hồng Hài Nhi: “Bây giờ ngươi không đặt cược sao?”

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: “Ta có kế hoạch riêng rồi.”

>

> Trương Minh Hiên khẽ ừ, quay đầu nhìn chiến trường. Chiến đội Thiên Đình và chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc đã va chạm thử.

>

> Hồng Hài Nhi thấy Trương Minh Hiên lơ mình đi thì không kiềm chế được, mở miệng khoe khoang kinh nghiệm phá sản phong phú: “Ta nói cho ngài biết chiến đội Thiên Đình này chắc chắn là đại nhân vật đến từ Thiên Đình, tuy không biết là ai nhưng đúng là rất mạnh. Chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc cũng rất lợi hại, đội viên toàn là nữ. Nữ tiên lợi hại trong hồng hoang chỉ có mấy vị đó, đội trưởng của họ rất có thể là một vị trong mấy nữ tiên khủng bố kia, tóm lại cực kỳ không dễ chọc. Trong tình huống tin tức không rõ ràng, thế cục chưa chắc chắn kiểu này thì tốt nhất là mặc kệ nó, nếu không sẽ thua tán gia bại sản.”

>

> Hồng Hài Nhi dõng dạc nói với bộ dạng ta là cao nhân.

>

> Trương Minh Hiên hỏi chen vào: “Nếu cho ngươi cược thì sẽ cược bên nào?”

>

> Hồng Hài Nhi do dự một chút rồi nói: “Chắc là chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc.”

>

> Sau đó Hồng Hài Nhi lắc đầu vênh mặt nói: “Nhưng ta sẽ không cược, ta không ngu đến mức đó.”

>

> Trên khán đài, khán giả nhìn Hậu Thổ và Đế Tuấn đối diện nhau ở đường giữa, môi khép mở dường như đang nói chuyện nhưng họ không nghe được tiếng động gì.

>

> Lý Thế Dân nghi hoặc hỏi: “Bọn họ đang nói cái gì?”

>

> Phòng Huyền Linh lắc đầu nói: “Không biết nữa, chắc họ quen nhau.”

>

> Đỗ Như Hối cười khổ nói: “Chơi trò chơi có gì mà làm bí hiểm như vậy, còn che tiếng nói.”

>

> Khán giả xáo động, lần đầu tiên gặp tình huống như vậy. Tuy thấy hai phe tranh đấu nhưng không được nghe tuyên thủ mắng chửi đá xéo nhau cứ thấy thiếu cái gì.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!