Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 394: Mục 395

TRANG 198# 1

> Chương 394: Bạo lực gia đình!

>

>

>

>

>

>

> Trên chiến trường, Vương Mẫu điều khiển Hậu Thổ và Ngọc Đế điều khiển Đế Tuấn cẩn thận giằng co.

>

> Hậu Thổ cười tủm tỉm nói: “Ngọc Đế, còn nhớ lần trước chúng ta giao đấu là khi nào không?”

>

> Khóe môi Đế Tuấn co giật nói: “Năm ngoái Thiên Đình cũng là gần bốn trăm năm ở thế gian, ngươi đánh gãy răng cấm hàm trong của trẫm.”

>

> Hậu Thổ hừ mũi, giương lông mày nói: “Đường đường là chí tôn Thiên Đình, chủ tam giới mà lén hạ phàm trộn lẫn vào đám yêu nữ, còn ra thể thống gì!"

>

> Đế Tuấn tái mặt vội nói: "Nhỏ giọng một chút!"

>

> Dù hoa bay khỏi tay Hậu Thổ, nàng nói: “Ngươi luôn muốn báo thù đúng không? Vậy hì chúng ta hãy chiến một trận công bằng đi, nhìn xem ngươi rời khỏi lão gia đã tiến bộ đến mức nào.”

>

> Sát khí U Minh bàng bạc dâng lên.

>

> “Thập Nhật Diệt thế!”

>

> Mười mặt trời dâng lên trước người Đế Tuấn, chúng nó tỏa sức nóng và ánh sáng chói lòa xua tan khí U Minh.

>

> Hậu Thổ nhướng mày nói: “Giỏi lắm, quả nhiên ngươi không nhớ nhung chút tình nghĩa, lão nương liều với ngươi!”

>

> Ngọc Đế: “. . .” Nữ nhân là thế.

>

> Thỏ Ngọc điều khiển Huyền Minh vui vẻ hạ gục từng con man thú.

>

> Chợt có tiếng rồng ngâm rung trời: “Grào!”

>

> Chân thân Tổ Long khổng lồ phá tan dãy núi lao về phía Huyền Minh.

>

> Huyền Minh lắc người hóa thành khói đen chạy ra xa né thoát Tổ Long vồ tới.

>

> Khói đen ở phía xa biến ra chân thân Huyền Minh. Tổ Long đánh lén hụt biến thành hình dạng nửa người nửa rồng đối diện từ xa với Huyền Minh.

>

> Huyền Minh trong trẻo nói: “Quỷ Vương, ngươi rất to gan! Dám xuống tay với ta? Ta sẽ đi tìm tỷ tỷ báo thù cho ta!

>

> Tổ Long trầm giọng nói: "Tiên tử, đây chỉ là một ván trò chơi.”

>

> Thỏ Ngọc điều khiển Huyền Minh dỗi nói: “Không cần biết, mặc kệ! Ngươi chết chắc!”

>

> Thỏ Ngọc xoay người biến mất trong sơn mạch.

>

> Tổ Long nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiểu tiên tử ngây thơ, không có Hằng Nga che chở không biết đã chết bao nhiêu lần.”

>

> Tổ Long nhìn hướng thần thú Thái m U Huỳnh cách không xa, tuy Thái m U Huỳnh rất mạnh nhưng giết nó là sẽ được Hồng Hoang chúc phúc, ưu thế tăng nhiều. Mặt trời chưa ló dạng, giết Thái m U Huỳnh trước là có thể lấy tiên cơ trước.

>

> Tổ Long xông về phía Thái m U Huỳnh, cùng nó chém giết, thanh thế to lớn.

>

> Tổ Long người đầy vết thương mắt nóng rực nhìn Thái m U Huỳnh xụi lơ nằm dưới đất, lẩm bẩm: “Sắp rồi, một kích cuối cùng!”

>

> Phập!

>

> Tiếng binh khí đâm vào thịt.

>

> Tổ Long giơ long thương ngây ngốc cúi đầu nhìn hai thanh gai xương trước ngực.

>

> Giọng cười của Huyền Minh từ phía sau bay tới: “Đồ ngốc, nhớ kỹ tuyệt đối đừng ăn hiếp nữ hài tử, người ta dữ lắm!”

>

> Huyền Minh đẩy nhẹ, Tổ Long ngã xuống đất.

>

> Một bóng đen xẹt qua không trung, Thái m U Huỳnh hóa thành huỳnh quang biến mất, tất cả đội viên phe xanh đều tỏa ánh huỳnh quang.

>

> Nguyệt Lão cười tủm tỉm nói: “Thỏ con làm khá lắm!”

>

> Thỏ Ngọc cười tươi: “Đa tạ nương nương khích lệ."

>

> Đường bên dưới, Nguyệt Lão điều khiển pháp xạ Hồng Vân cười nhìn Xích Cước Đại Tiên, từng bước tiến lên ép sát. Xích Cước Đại Tiên điều khiển Hậu Nghệ lùi lại từng bước.

>

> Hậu Nghệ cười gượng nói: “Nương nương, tại sao là ngài?”

>

> Hồng Vân cười hỏi: "Không hy vọng là ta ư?”

>

> Hậu Nghệ lắc đầu nguầy nguậy: “Tiểu tiên không dám đánh với nương nương.”

>

> Hồng Vân vẫn cười: “Vậy mới ngoan. Đứng yên đừng nhúc nhích, nếu không lão thân sẽ kéo tơ hồng cho ngươi, ngươi cảm thấy Sao Chổi thế nào?”

>

> Hậu Nghệ sợ đến ngừng bước đứng yên không dám nhúc nhích. Sao Chổi là thê tử của Khương Tử Nha! Nếu để Hậu Nghệ và Sao Chổi ràng buộc nhân duyên thì gã sẽ bị Xiển Giáo tính kế tới chết. Tuy bọn họ không quan tâm Sao Chổi nhưng xem trọng sĩ diện.

>

> Vương Mẫu và Ngọc Đế càng đánh càng xa, vào sâu trong đất Hồng Hoang. Núi sông tan vỡ, sông ngân đổ xuống.

>

> Hai người ăn ý không dùng kỹ năng, một đấm một đá phát huy ra sức mạnh không gì sánh bằng. Tu sĩ trên khán đài mắt tỏa sáng xem, rướn cổ tới trước đói khát hấp thu đạo ý ẩn chứa trong một đấm một đá.

>

> Khán giả bình thường không xem hiểu nhưng vẫn hò reo cổ vũ, không dùng kỹ năng vẫn đánh đẹp mắt như vậy, máu trong người họ sôi sục.

>

> Đế Tuấn bị Hậu Thổ đấm bay đụng vào núi lớn.

>

> Ầm ầm!

>

> Núi sập, đá vụn bắn tung tóe, bụi bay mù mịt.

>

> Đế Tuấn phá tan bụi bặm bay lên cao, vừa lúc Thái Nhất phe đỏ cũng lơ lửng không xa.

>

> Mắt Đế Tuấn sáng rực kêu lên: “Thái Bạch qua đây!”

>

> Hậu Thổ nhướng chân mày quát hướng Thái Nhất: “Biến xa chút cho bản cung!”

>

> Thái Bạch Kim Tinh điều khiển Thái Nhất không kiềm được rùng mình, cười gượng nói: "Không biết Vương Mẫu bệ hạ ngự giá tại đây, vi thần cáo lui!"

>

> Đế Tuấn trơ mắt nhìn Thái Nhất nhanh như chớp biến mất trước mặt.

>

> Hậu Thổ cười khẩy nói: “Ngươi giỏi, còn biết tìm giúp đỡ.”

>

> Đế Tuấn bất đắc dĩ nói: “Cái này chỉ là trò chơi!”

>

> Hậu Thổ quát to: “Ta không cần biết, ăn đấm của ta!”

>

> Hậu Thổ lại xông thẳng vào Đế Tuấn.

>

> Trên chiến trường xuất hiện cảnh tượng quái dị, hai pháp sư Đế Tuấn và Hậu Thổ đánh bằng nắm đấm. Huyền Minh không đánh quái chỉ lo rượt theo đánh lén Tổ Long. Pháp xạ Hồng Vân phe đỏ chạy lung tung bắt người, dường như Hồng Vân có kỹ năng đặc biệt gì hễ bị Hồng Vân nhìn là sẽ không nhúc nhích được.

>

> Tuy hơi hỗn loạn nhưng cán cân chiến thắng dần nghiêng hướng chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc.

>

> Trương Minh Hiên nhìn chiến trường, khó hiểu hỏi: “Đây là chiến thuật mới? Vì sao ta xem không hiểu?”

>

> Lý Thanh Tuyền ngơ ngác lắc đầu nói: "Ta cũng không xem hiểu, Hồng Vân thật kỳ dị.”

>

> Ánh mắt Trương Minh Hiên co giật, mới rồi Hậu Thổ dùng Liêu m Chân đúng không? Chắc chắn không sai, đó là Liêu m Chân.

>

> Sau nửa canh giờ cuối cùng phân ra thắng thua. Trong trận chiến tranh này Hậu Thổ lại sinh ra hai kỹ năng mới, Bạch Cốt Trảo làm máu thịt bầy nhầy, Liêu m Chân khiến tuyệt đường con cháu.

>

> Trương Tuấn bước ra từ không trung cười nói: “Trận này . . . Ưm, trận so đấu này rất kịch liệt.”

>

> Thiên Đình, trong một tòa thần cung.

>

> Ngọc Đế cười khổ cảm thán nói: "Nữ nhân.”

>

> Bốn người Thái Bạch Kim Tinh cúi đầu nín cười, không dám nói nhiều.

>

> Ngọc Đế phất tay nói: “Được rồi, các ngươi lui ra hết đi.”

>

> Mấy người đứng dậy ngay, ôm quyền cung kính nói: “Rõ!”

>

> Trên đến đạo tràng Thánh Nhân ở tầng trời thứ ba mươi ba, dưới đến thần điện Bình Tâm ở U Minh Địa Phủ, một số đại năng biết thân phận của Ngọc Đế đều cười phá lên. Hiếm khi gặp cảnh Ngọc Đế bị bạo lực gia đình.

>

> Xi Vưu cười lớn vỗ bàn rầm rầm: “Hắn . . . Hắn làm sao làm được chí tôn tam giới? So với Hiên Viên thì kém xa.”

>

> Hậu Thổ lắc đầu nói: “Ngươi nói vậy là sai.”

>

> “Hả?”

>

> Mấy người trong đại điện ngạc nhiên ngước đầu nhìn Hậu Thổ. Khi thấy Ngọc Đế bị đánh tơi bời thì bọn họ sinh lòng coi thường, đường đường là chí tôn tam giới chỉ đến thế là cùng.

>

> Hậu Thổ nói: “Ngọc Đế hiện tại tên thật là Hạo Thiên, hắn là đồng tử bên cạnh Đạo Tổ, ở bên cạnh Đạo Tổ lâu hơn mấy vị Thánh Nhân, đạo hạnh khủng bố. Sau khi hắn lĩnh vị Ngọc Đế cảm thấy bản thân chưa đủ sức, mượn tay Hình Thiên hóa phàm.”

>

> Hậu Thổ nhìn Hình Thiên: “Nếu không thì ngươi nghĩ mình đánh lại hắn sao? Nếu không đánh lại nổi một Đại Vu thì làm sao hắn ngồi vững trên vị trí chí tôn tam giới?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!