TRANG 198# 2
> Chương 395: Vương Mẫu đấu với Hậu Thổ
>
>
>
>
>
>
> Nghe Hậu Thổ nói, miệng trên bụng Hình Thiên khép mở: “Hắn rất mạnh, hắn đánh bại ta nhưng không giết ta. Người đời nói hắn không giết ta được nhưng ta cảm giác kiếm Hạo Thiên hay tháp Hạo Thiên đều có thể dễ dàng hoàn toàn giết ta.”
>
> Hậu Thổ gật đầu nói: “Hắn hóa phàm mài giũa nhiều phen, trải qua một ngàn bảy trăm năm mươi kiếp, một kiếp mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, đạo tâm viên mãn. Khi hắn lại lên thần vị thì đã là Chuẩn Thánh chí cường, không thua những tiên thiên đại thần như Côn Bằng, Minh Hà, Trấn Nguyên Tử chút nào, là nhân vật tuyệt đỉnh thiên hạ.”
>
> Xi Vưu ngây ngẩn bật thốt: “Hắn lợi hại đến vậy?”
>
> Hậu Thổ gật đầu cười nhìn màn hình: “Trong tam giới hiện tại chỉ có một mình Vương Mẫu có thể đánh hắn thảm như vậy.”
>
> Trong lòng Xi Vưu tuôn ra tình cảm kỳ diệu, có lẽ gọi nó là bội phục. Hiên Viên đánh bại Xi Vưu nhưng không làm gã chịu phục chút nào, nhưng nghe Hậu Thổ kể về sự tích của Ngọc Đế làm gã phục sát đất. Một ngàn bảy trăm năm mươi kiếp, một kiếp mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, đây là trí tuệ lớn, nghị lực lớn biết bao.
>
> Sau khi làm chí tôn tam giới còn cam lòng bị một nữ nhân đánh đập, lúc trước cảm thấy Ngọc Đế yếu đuối hèn nhát nhưng bây giờ lại thấy lòng dạ y rộng lớn, nhân ái, toát ra khí độ vương giả khiến người phục sát đất.
>
> Xi Vưu thì thào: “Có lẽ đây là thứ ta thiếu, thật muốn quen biết sâu với hắn.”
>
> Nghĩ đến Nhân Hoang Hiên Viên thì Xi Vưu cười khẩy.
>
> Một người cam nguyện bị nữ nhân đánh, một người ngự ba ngày phi thăng, Thiên Hoàng và Nhân Hoàng khác biệt thật lớn.
>
> Trên chiến trường trong không gian di động, Trương Tuấn không dám lải nhải nhiều. Đội ngũ toàn nữ này rất đáng sợ, đặc biệt nữ đội trưởng còn dùng Liêu Âm Chân, có cần ác vậy không?
>
> Trương Tuấn hắng giọng: “Tiếp theo chúng ta hãy hoan nghênh chiến đội sắp ra sân!”
>
> Trên không trung nứt ra cái khe, hai cái tên chiến đội bay ra va vào nhau, chữ lửa rực cháy. Chiến đội U Minh, chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc.
>
> Trong phòng riêng.
>
> Trương Minh Hiên sùng kính nhìn Hồng Hài Nhi, nói: "Tiểu điệt nhi, ngươi đúng là thiên tài, quả nhiên chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc thắng.”
>
> Hồng Hài Nhi ngồi thẫn thờ trên áng mây.
>
> Thắng? Thắng!
>
> Hồng Hài Nhi gào rú: “Tiền của ta! Nếu cược thì đã thắng một đống tiền!”
>
> Hồng Hài Nhi khom lưng ôm đầu bi thương muốn chết. Tiền của ta, đều là của ta!
>
> Trương Minh Hiên nhìn ra ngoài, hỏi: “Lần này có cược không? Sắp bắt đầu rồi.”
>
> Hồng Hài Nhi ngước đầu lên nghiến răng nói: “Cược!”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực hỏi: “Cược đội nào?”
>
> “Cược chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc! Nhất định sẽ thắng! Cược hết . . .” Hồng Hài Nhi khựng lại, chần chừ nói: “Thôi cược một nửa.”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Cược theo!”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Cũng cược chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc?”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: “Ngươi bị ngu à? Hồng Hài Nhi là đồng tử ném tiền, cược theo chắc chắn thua sạch túi. Cược ngược với hắn, cá chiến đội U Minh!”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Cược bao nhiêu?”
>
> Trương Minh Hiên hào khí nói: “Một trăm ức, ta muốn thắng sạch bọn họ!”
>
> “Ha ha, không có.”
>
> Tim Trương Minh Hiên giật thót, sửa miệng: “Thế thì cược mười ức.”
>
> “Ha ha, cũng không có.”
>
> Trương Minh Hiên hoảng: “Sao có thể? Tiền của ta đâu?”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Tiêu Viêm phục hồi thực lực đến cấp bậc Chân Tiên đều phải tiêu nhiều năng lượng. Mỗi ngày chúng ta tu luyện cũng cần tiêu hao năng lượng. Ta luôn không dám cho ngươi biết, sợ ngươi không chịu nổi đả kích, thật ra thì ngươi luôn không có tiền. Nếu ngươi lại viết một quyển, nhân vật chính đi ra có lẽ sẽ chết đói.”
>
> Trương Minh Hiên ôm ngực tê liệt trên áng mây.
>
> Thật ra ta là tên nghèo mạt rệp? Thật muốn bán hết đám phân thân pháp tướng này, có ai cần không? Bao giao hàng!
>
> Hồng Hài Nhi khó hiểu nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Ngài làm sao vậy?”
>
> Trương Minh Hiên hít sâu, nói: “Không sao.”
>
> Lúc này nhìn Hồng Hài Nhi làm Trương Minh Hiên cảm thấy rất thân thiết, đều là người nghèo.
>
> Trương Minh Hiên hỏi thầm: “Chúng ta còn bao nhiêu tiền?"
>
> "Bỏ đi tiền thưởng phải phát thì còn khoảng một ức.”
>
> Mặt Trương Minh Hiên giãn ra, nhiêu đây không ít.
>
> “Mỗi ngày chúng ta tu luyện thì sẽ tiêu hao nhiều.”
>
> Trương Minh Hiên vội nói: “Ngươi đừng nói nữa!”
>
> Mặt Trương Minh Hiên biến sắc sau đó nói: “Cược hết, cược chiến đội U Minh thắng.”
>
> “Lỡ chiến đội U Minh thua thì sao?”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: “Không biết cho bọn họ buff sao!?”
>
> Trương Tiểu Phàm lặng im, biết ngay sẽ thế này.
>
> Chốc lát sau so đấu bắt đầu, Trương Minh Hiên nhìn chằm chằm chiến cuộc, lòng thầm cổ vũ chiến đội U Minh. Hắn cầu trời thần phật phù hộ, hồi hộp kích động còn hơn ngày xưa xem bóng đá.
>
> Đường giữa, Hậu Thổ đấu với Hậu Thổ, hai mỹ nhân cầm dù hoa từ xa đối diện nhau.
>
> Hậu Thổ cười nói: “Vương Mẫu, không ngờ lần đầu tiên gặp mặt là ở chỗ này.
>
> Vương Mẫu mỉm cười nói: “Ta nên gọi ngươi là Hậu Thổ hay Bình Tâm?”
>
> Hậu Thổ nói: “Tùy.”
>
> Vương Mẫu bảo: “Vậy gọi ngươi là Hậu Thổ đi, danh tiếng Tổ Vu thượng cổ thật khiến người sinh lòng ngưỡng mộ.”
>
> Hậu Thổ cười nói: “Vậy đến đây đi, ta sẽ không nhường ngươi.”
>
> Hai cây dù hoa bay ra va chạm vào nhau, luồng sáng đen cuốn sạch.
>
> Lần này mới tính là so đấu thật sự, hai bên không quen thuộc nhau, chém giết thẳng tay không nương tình.
>
> Chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc có Nguyệt Lão, Vương Mẫu là hai vị siêu cường giả, Thường Nga, Thỏ Ngọc, Cửu Thiên Huyền Nữ hơi yếu.
>
> Chiến đội U Minh có siêu cường giả Hậu Thổ nhưng Mạnh Bà, Vũ Sư, Xi Vưu hay Hình Thiên đều rất mạnh, tổng thể khó phân ra trên dưới.
>
> Xem chiến đấu, trên khán đài vang lên từng tiếng hoan hô, gầm rống cổ vũ. Chiến cuộc giằng co, căng thẳng kích động.
>
> Ngoài không gian Thiên Ma, ánh sáng lấp lánh sặc sỡ giống như đặt bóng đèn lớn trong không gian chiếu sáng một góc trời. Thương Long thủ hộ trong Thiên Ma Giới cẩn thận nhìn một góc không gian sáng rực rỡ. Thứ này là gì? Nó từng thử công kích nhưng pháp thuật trực tiếp xuyên qua không chút tác dụng.
>
> Chiến đấu đến cuối cùng chín ngọn núi phòng ngự của hai bên đều bị đánh phá, tổng cộng tám đội viên hai phe chết rơi vào tế đàn ngủ say, chỉ có hai vị Hậu Thổ còn ở bên ngoài.
>
> Hai vị Hậu Thổ không hẹn mà cùng xông vào tế đàn của đối phương, giành giật từng giây hứng công kích từ tế đàn.
>
> Trong phòng riêng.
>
> Hồng Hài Nhi huơ nắm tay nhỏ hò hét: “Thắng! nhất định phải thắng! chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc cố lên ↖()↗ "
>
> Trên khán đài, nhiều khán giả không kiềm được đứng dậy hò reo cổ vũ.
>
> Bùm!
>
> Một cột sáng bắn lên cao, tế đàn của chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc bị đánh phá. Hậu Thổ cầm dù đen đứng trên tế đàn.
>
> “Thắng!”
>
> “Ha ha ha!”
>
> “Đã ghiền!”
>
> “Hậu Thổ!”
>
> “Hậu Thổ!”
>
> “Hậu Thổ!”
>
> “Chiến đội U Minh vô địch!”
>
> “U Minh vô địch!”
>
> Tiếng hò reo vang vọng tầng mây, ván đấu này quá căng thẳng, quá kích thích, phút cuối cách biệt chỉ kém một lần công kích bình thường.
>
>
>
>