Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 396: Mục 397

TRANG 199# 1

> Chương 396: Tế đàn hiện thế

>

>

>

>

>

>

> Trong phòng riêng.

>

> Trương Minh Hiên kích động hét lên: “Hoan hô!”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nắm chặt tay Hồng Hài Nhi: “Đa tạ, rất đa tạ!”

>

> Hồng Hài Nhi nhìn chiến trường bên ngoài, thở dài thườn thượt. Lại thua, đã thói quen, nhưng vì sao có chút vui mừng, may mà không cược hết vào nó.

>

> Lý Thanh Tuyền xoa tay nói "Chuẩn bị chiến đấu!"

>

> Hồng Hài Nhi phản ứng lại, mắt rực sáng. Cơ hội lật ngược bàn cờ đã đến! Hồng Hài Nhi biết rõ nhất trình độ của chiến đội Yêu Hồ, thua là cái chắc, cược, cược hết!

>

> U Minh giới.

>

> Hậu Thổ lắc đầu cười khổ nói: “Không ngờ cuối cùng đụng phải hắn.”

>

> Xi Vưu nghi hoặc hỏi: “Chiến đội này có gì kỳ lạ sao? Chiến đội Yêu Hồ? Đều là hồ ly tinh sao?"

>

> Hậu Thổ “Ngươi còn nhớ Thái Thanh Thánh Nhân từng phân thân hạ giới, để lại hai nữ nhi không?”

>

> Mạnh Bà trợn to mắt nói: “Là Lý Nhĩ và Cửu Nhan!”

>

> Hậu Thổ buồn rầu nói: “Đúng vậy, chiến đội này là hài tử của họ, nhân vật của Thái Thượng cũng có trong chiến đội này. Hắn luôn ôm lòng áy náy với hai nữ nhi, đặc biệt vì từ nhỏ không chăm sóc tiểu nữ nhi nên hắn càng yêu chiều hơn, muốn gì được nấy.”

>

> Vũ Sư hói đầu nhíu mày nói: “Nương nương! Xét cho cùng cuộc so đấu này chỉ là trò chơi, tuy thắng thì mừng nhưng có thua cũng không ảnh hưởng toàn cục. Vì trận so đấu mà đắc tội Thái Thượng Thánh Nhân thì rất không đáng.”

>

> Hậu Thổ gật đầu cười nói: “Quyết định vậy đi, cùng Lý tiểu thư một lúc, xem như với con nít.”

>

> Xi Vưu trợn mắt kêu lên: “Ta không biết cách chơi cùng con nít!”

>

> Hậu Thổ nói: “Không biết cũng phải làm, tóm lại đừng để bọn họ thắng quá nhẹ nhàng là được.”

>

> Xi Vưu rầu rĩ nói: “Biết.”

>

> Mạnh Bà cười tủm tỉm: “Ngọc Đế vớt được nhiều tiền từ trận so tài này, mở miệng là mỗi ngày một đấu vàng. Lão thân cảm thấy chúng ta nên giúp hắn chia sẻ một ít."

>

> Hậu Thổ cười bảo: "Nói có lý! Vậy cược chiến đội Yêu Hồ thắng đi, kiếm chút tiền tiêu vặt."

>

> Đám người Mạnh Bà, Vũ Sư ngồi dưới tòa cười hùa theo nói vâng, cùng nhau đặt cược.

>

> Không biết bao nhiêu người sử dụng đều cá cược, nhưng bọn họ cược chiến đội U Minh thắng. Có thể đoán sẽ lại có tiếng la ó.

>

> Chiến đấu bắt đầu, trên chiến trường đánh vô cùng kịch liệt. Nhiều người ngạc nhiên phát hiện cứ tưởng chiến đội Yêu Hồ luôn ăn may không ngờ thực lực rất mạnh, chiến ngang tay với chiến đội U Minh.

>

> Nhiều người mua chiến đội U Minh thắng bắt đầu hồi hộp. Vì sao như vậy? Hoàn toàn khác với dự đoán, lẽ ra nên là một bên bị nghiền áp mới đúng.

>

> Hồng Hài Nhi điều khiển Hậu Nghệ mờ mịt đứng ở đường dưới, xác Thái Nhất nằm dưới chân. Vì sao như vậy? Không nên như thế, tiền của ta!

>

> Hồng Hài Nhi cắn răng điều khiển Hậu Nghệ gầm rống lao đến gần núi phòng ngự của đối phương, từng đợt thiên lôi giáng xuống đỉnh núi, chỉ vài giây đã dánh nát Hậu Nghệ.

>

> Hồng Hài Nhi lại điều khiển Hậu Nghệ chạy tới bên sông ngân, Thái Nhất phe địch đã chạy trở về. Thái Nhất thấy Hậu Nghệ liền gầm lên xung phong, tay chân đấm đá. Ngươi không nhìn lầm, là dùng tay chân, không thèm dùng Chung Đông Hoàng, bỏ luôn kiếm Thiên Hoàng.

>

> Hậu Nghệ thả ra một kỹ năng phản kích theo bản năng, Thái Nhất đứng im tại chỗ bị kỹ năng đánh thương nặng.

>

> Hồng Hài Nhi hết hồn lùi một bước, mặt ngu nhìn Thái Nhất chờ bị công kích.

>

> Giọng Xi Vưu phát ra từ Thái Nhất: “Đến đi!”

>

> Hậu Nghệ buồn rầu quát: “Ngươi bị gì vậy? Tại sao không tấn công?”

>

> Thái Nhất nói: “Gì là gì? Thì để chiến đấu!”

>

> Hồng Hài Nhi nhìn bộ dạng của Thái Nhất, cảm thấy quen quen, hành vi tìm chết này sao giống mình thường hay dùng?

>

> Tia chớp xẹt qua óc Hồng Hài Nhi, giật mình kêu lên: “Ngươi mua chiến đội các ngươi thua!?”

>

> Thái Nhất phản xạ hỏi lại: “Sao ngươi biết?”

>

> Hậu Nghệ bực bội hét: “Sao ngươi có thể làm như vậy? Tự tôn của ngươi đâu? Tín ngưỡng đâu? Cảm giác vinh dự chiến sĩ của ngươi đâu rồi?”

>

> Thái Nhất chợt hiểu: "Ngươi cũng mua chiến đội các ngươi thua?”

>

> Hồng Hài Nhi tức giận quát: “Ta phải đi tố cáo với đội trưởng của các ngươi?”

>

> Thái Nhất cười gian: “Khỏi tố cáo làm gì, toàn đội chúng ta đều mua chiến đội mình thua. Tiền thưởng mới được vài đồng.”

>

> Hậu Nghệ lảo đảo lùi mấy bước, mặt trắng bệch, trái tim vỡ nát. Tiêu rồi, tiêu đời thật.

>

> Thái Nhất khóc ròng căm hờn quát to: "Vô sỉ!"

>

> Chiến trường xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ, chỗ khác đánh ầm ầm, chỉ có Hậu Nghệ và Thái Nhất ở đường dưới là chịu chết, vừa phải ngăn cản đối phương chịu chết, tương yêu thương cứu giúp nhau, không khí rất thân thiện.

>

> Thời gian chậm rãi trôi, chiến đấu càng lúc càng kịch liệt. Người cá cược đều hò hét cổ vũ cho hai đội. Đặc biệt là chiến đội U Minh, khán đài điên cuồng gào thét ước gì được đi xuống trợ giúp chiến đấu.

>

> Không gian ngoài Thiên Ma.

>

> Oong!

>

> Không gian rạn nứt, bên trong xuất hiện một tế đàn thần thánh khổng lồ thê lương cổ xưa, lửa cháy hừng hực quanh tế đàn.

>

> Thương Long trợn to mắt nói: “Đây là thứ gì?”

>

> Một nữ nhân che dù hoa nhỏ cười tủm tỉm đi ra từ tế đàn: “Lấy thân này đúc lục đạo, lấy hồn này chôn cưh thần!”

>

> Dù hoa bay khỏi tay xoay tít hướng không gian Thiên Ma, nơi dù lướt qua dấy lên lốc oáy đen ngòm. Thiên ma tuôn ra ngoài bị lốc xoáy đen lôi kéo hét to biến mất trong đó.

>

> Nam nhân vạm vỡ cầm cung xương bước ra từ tế đàn:

>

> “Một cái tỏa sáng đã đủ.”

>

> Nam nhân vừa đi vừa kéo cung bắn tên, một mũi tên bay ra Kim Ô rền rĩ, tên dài như sao băng xuyên qua một hàng Thiên Ma. Đuôi tên vỡ phát ra tiếng nổ nhức óc, vô số Thiên Ma hóa thành tro bụi trong vụ nổ.

>

> Hồng Vân cưỡi hồ lô lớn cười tươi bay ra khỏi tế đàn: “Cửu Cửu Quy Chân, Tiêu Hồn Tán Phách!”

>

> Cát đỏ bay đầy trời, mỗi hạt cát đánh vào người Thiên Ma làm nó tan thành mây khói.

>

> Tất cả Thiên Ma ngoài Ma giới chỉ vài giây đã bị dọn sạch.

>

> Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế đang uống rượu giải buồn khi tế đàn xuất hiện thì sửng sốt, tâm thần xuyên qua hư không giáng xuống ngoài Thiên Ma giới.

>

> Ngọc Đế ở bên trong Thiên Đình nhìn ba anh hùng nghiền áp đánh tan tất cả Thiên Ma thì cất tiếng cười to, yên lòng, vấn đề Thiên Ma đã bị giải quyết.

>

> Cường giả khác trong tam giới đều phân tâm quan sát tế đàn đột nhiên xuất hiện, các anh hùng đi ra. Những anh hùng cổ xưa như mười hai Tổ Vu, Thái Nhất, Đế Tuấn, Tổ Long, Phượng Mẫu, Huyền Vũ, Bạch Hổ đứng ngoài không gian Thiên Ma, khi nào Thiên Ma xuất hiện sẽ bị tiêu diệt trong giây lát.

>

> Trong U Minh giới.

>

> Hậu Thổ đột nhiên đứng dậy reo lên: "Các ca ca!"

>

> Sau đó Hậu Thổ hụt hẫng ngồi xuống, tất cả là giả, miễn cưỡng xem như thần tín ngưỡng.

>

> Không biết bao nhiêu cường giả chú ý tế đàn và anh hùng, có người kích động, có người buồn bã.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!