TRANG 199# 2
> Chương 397: Tiền trang phá sản
>
>
>
>
>
>
> So đấu kết thúc, chiến đội Yêu Hồ với ưu thế mỏng manh giành chiến thắng. Khán đài xáo động, tiếng kêu than dậy khắp trời đất.
>
> Trong phòng VIP.
>
> Người Hồng Hài Nhi run run, mặt tái nhợt không còn chút máu. Thua, lại thua nữa!
>
> Hồng Hài Nhi quay đầu nhìn hướng Trương Minh Hiên, kích động kêu lên: “Tố cáo! Ta muốn tố cáo! Bọn họ đều mua chính mình thắng, bọn họ cố ý thua!
>
> Lý Thanh Tuyền hừ mũi: “Rõ ràng là ta dựa vào sức mình thắng!”
>
> Mặt mày Lý Thanh Tuyền hớn hở: “Ta là đệ nhất thiên hạ!”
>
> Hồng Hài Nhi lẩm bẩm, mắt ướt nước: “Không, không phải vậy.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy bước ra một bước, người vặn vọe, thân hình khổng lồ xuất hiện trên chiến trường bên ngoài, tóc đen bay bay, vạt áo phất phơ.
>
> Trương Minh Hiên nhu thầm: “Long Thiên Ngạo, khống chế tốt hướng gió, phải đẹp trai vừa có phong độ.”
>
> Long Thiên Ngạo đáp: “Ngươi cứ yên tâm.”
>
> Trương Minh Hiên mở miệng, giọng không lớn nhưng nguyên chiến trường nghe rõ ràng: “Từ đấu loại đến chung kết, mấy vạn đội ngũ, đại tái Thần Thoại Hồng Hoang kéo dài hai tháng đến hôm nay hoàn toàn hạ màn. Tuân theo nguyên tắc công bằng công chính, mười đội phá vòng vây lao ra quyết chiến tại đây, bây giờ quán quân đã sinh ra, đó là chiến đội Yêu Hồ! Chúng ta hãy hoan hô vì bọn họ!”
>
> Tiếng vỗ tay, la ó vang lên.
>
> Trương Minh Hiên híp mắt cười nói: “Xin mời đội trưởng của chiến đội Yêu Hồ!”
>
> Thân hình khổng lồ của Lý Thanh Tuyền tung tăng chạy ra từ hư không, cười toe toét.
>
> Khán giả mắt sáng rực, lòng hơi an ủi. Đúng là xinh đẹp, tuy đã gặp qua lúc Lý Thanh Tuyền tuyên bố nhưng giờ gặp lại vẫn bị vẻ đẹp của nàng hút hồn.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền trước mặt, nghiêm túc nói: “Chúc mừng ngươi giành được quán quân đại tía Thần Thoại Hồng Hoang mùa đầu tiên, ngươi có gì muốn nói với khán giả không?”
>
> Lý Thanh Tuyền ngẫm nghĩ, ngước đầu nhìn về phía khán đài: “Ta rất vui mừng khi thắng trận đấu này, tuy đối thủ yếu hơn ta một chút, tuy bây giờ ta là đệ nhất thiên hạ, tuy ta rất xinh đẹp nhưng ta sẽ không kiêu ngạo, sẽ càng cố gắng hơn!”
>
> Lý Thanh Tuyền càng nói càng cười tươi, đến câu cuối đã hớn hở đến không khép miệng được.
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng: “Bây giờ ta sẽ ban phát vinh dự thuộc về ngươi!”
>
> Trương Minh Hiên vươn tay ra, một chiếc cúp lấp lánh hiện ra trong tay hắn.
>
> Trương Minh Hiên vuốt cúp, cảm thán: “Cúp này là Tiên Thần tỉ mỉ điêu từ xương đùi thần thú, trước khi điêu khắc đã đặt nó trong miệng một thần thú ôn dưỡng ngàn vạn năm, tinh hoa thu vào trong, trơn ướt mềm mịn, dùng Tam Muội Chân Hỏa luyện ra cặn bã, dùng chí bảo Thất Tinh Kiếm Ti Ti điêu khắc, lực lượng sao trời thẩm thấu trong đó, có thể nói là một đôi dưới đất, trên trời khó tìm.”
>
> Trên khán đài, khóe môi Lý Thế Dân co giật nói: “Thứ đó nhìn rất quen mắt.”
>
> Đức Toàn ở bên cạnh nhếch miệng cười nói: "Bệ hạ, năm trước bệ hạ cũng được một cái cúp như vậy, lúc ấy thần quân nói là một cái dưới đất, trên trời khó tìm. Hiện giờ bệ hạ dùng cúp này nấu thành canh.”
>
> Lý Thế Dân chép miệng nói: “Hương vị rất ngon.”
>
> Lý Thanh Tuyền trịnh trọng nhận cúp: “Ta sẽ giữ gìn cẩn thận.”
>
> Trương Minh Hiên vừa lòng gật đầu nói: “Ngươi muốn anh hùng nào?”
>
> Mắt Lý Thanh Tuyền sáng rực giơ tay: “Hồ ly! Ta muốn một anh hùng hồ yêu!”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Tốt, ta sẽ cố gắng hoàn thành nhanh chóng, xin hãy chờ mong. Chiến đội các người sẽ miễn phí được anh hùng này và nguyên bộ da của nó.”
>
> Lý Thanh Tuyền gật đầu vừa lòng.
>
> Trương Minh Hiên ngước mặt lên nói: “Bây giờ ta tuyên bố Thần Thoại Hồng Hoang mùa này kết thúc viên mãn, ngày này sang năm chúng ta gặp lại!”
>
> Bùm bùm bùm bùm bùm!
>
> Pháo hoa nổ tung đầy trời, huỳnh quang lắc rắc rực rỡ mộng ảo.
>
> Đám đông rút ra khỏi không gian trò chơi.
>
> Trên thời gian.
>
> Trương Minh Hiên duỗi lưng nói: "Cuối cùng cũng xong.”
>
> Trương Minh Hiên xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.
>
> Trong sân, Lý Thanh Tuyền, Lý Thanh Nhã, hoàng hậu cùng đi ra.
>
> Trương Minh Hiên cười chào: “Thanh Nhã tỷ, hoàng hậu tỷ, chào buổi sáng.”
>
> Lý Thanh Nhã cười gật đầu.
>
> Tấn Dương cười phất tay: “Chào buổi sáng hoàng thúc!”
>
> Lý Thanh Tuyền chạy chậm đến gần Trương Minh Hiên, nhìn hắn chằm chằm.
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”
>
> Lý Thanh Tuyền chu môi hỏi: “Tiền của ta đâu? Vừa rồi ngươi chỉ cho ta cúp, còn tiền thưởng của ta đâu?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Chúng ta là người một nhà mà, ta giữ tiền giùm ngươi, nữ hài tử mang theo nhiều tiền không an toàn.”
>
> Lý Thanh Tuyền tức giận la lên: “Hay lắm, thật ra ngươi tham ô tiền của ta phải không?”
>
> Lý Thanh Tuyền lắc cánh tay Trương Minh Hiên, lải nhỉ: “Đưa tiền của ta cho ta, mau trả tiền cho ta, tiền của ta, tiền của ta, tiền của ta . . .”
>
> Trương Minh Hiên bị Lý Thanh Tuyền lắc mạnh choáng váng, vội nói: “Ngừng . . . ngừng đi! Ta đưa tiền cho ngươi!”
>
> Lý Thanh Tuyền ngừng lay Trương Minh Hiên nhưng không buông tay, nhìn hắn chằm chằm như đề phòng kẻ trộm.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nhu thầm: “Không quỵt được rồi, Tiểu Phàm, trả tiền của cho nàng ta đi.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Được.”
>
> “Chúng ta còn bao nhiêu tiền?”
>
> “Sau khi đưa cho Lý tiểu thư một trăm vạn thì chúng ta còn tám trăm vạn.”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực hỏi: “Nhiều vậy?”
>
> Trương Tiểu Phàm đáp: “Ván cuối tỷ lệ đền tiền hơi cao.”
>
> U Minh Địa Phủ.
>
> Đám người Hậu Thổ mặt mày hớn hở đếm thu nhập. Nương nương thông minh nhất, thu nhập còn nhiều hơn thắng trận đấu.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế vui vẻ nghe tiên nhạc uống rượu, thần niệm quét qua Thiên Ma giới, không có Thiên Ma nào vượt qua nửa bước, thoải mái.
>
> Lúc này một thiên binh thủ vệ chạy vào nửa quỳ nói: "Bệ hạ, Võ Thần Tài cầu kiến!”
>
> Lòng Ngọc Đế máy động, chắc Võ Thần Tài đến báo cáo thu nhập, có lẽ lời nhiều tiền.
>
> Ngọc Đế cười nói: "Tuyên!"
>
> Thiên binh cung kính nói: “Rõ!”
>
> Thiên binh lui ra ngoài.
>
> Chốc lát sau, Võ Thần Tài mang biểu cảm uy nghiêm đi vào chắp tay hành lễ với Ngọc Đế: "Thần, bái kiến bệ hạ."
>
> Ngọc Đế cười hỏi: “Không cần đa lễ, ái khanh vất vả quản lý tiền trang Thiên Địa Nhân Gian vì trẫm. Lần này kiếm được bao nhiêu tiền?"
>
> Võ Thần Tài im lặng trong giây lát sau đó khó khăn nói: “Lỗ, tiền trang Thiên Địa Nhân Gian đã không có tiền, cần bệ hạ chi tiền."
>
> "Khụ khụ khụ!”
>
> Ngọc Đế bị sặc ho khan, mặt đỏ rực.
>
> Ngọc Đế bình ổn giây lát, trợn to mắt nói: "Ngươi nói cái gì? Lỗ? Vừa rồi ngươi còn gửi tin nhắn cho ta báo là kiếm lời được nhiều mà?”
>
> Võ Thần Tài nhăn mặt nói: “Trước ván cuối thì kiếm lời nhiều, nhưng mất hết sau ván cuối, hơn nữa chúng ta bị hụt luôn tiền của mình.”
>
> Ngọc Đế nhíu mày hỏi: “Chuyện này là sao?”
>
> Võ Thần Tài khẽ thở dài: “Bệ hạ hãy xem đi.”
>
> Võ Thần Tài vung tay, bảng liệt kê chằng chịt xuất hiện giữa không trung.
>
>
>
>