Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 398: Mục 399

TRANG 200# 1

> Chương 398: Chiến đội Ma Vương mong đội được thưởng

>

>

>

>

>

>

> Võ Thần Tài nhấn vào, mấy tên người bay ra từ bảng liệt kê: “Bệ hạ hãy xem tin đặt cược của họ.”

>

> Ngọc Đế ngước đầu đọc: “Vô Địch Tiểu Bá Đạo cược ba trăm vạn, người này là Trương Minh Hiên? Hắn muốn kiếm của ta? Hắn thiếu tiền sao?”

>

> Nếu Trương Minh Hiên nghe được sẽ khóc lóc kể lể: “Thiếu chứ, trong nhà nuôi một đám bụng to tốn lương thực, rất thiếu tiền.”

>

> Ngọc Đế đọc tiếp: “Đại Ngục Là Nhà Ta cược một trăm vạn. Địa Ngục Một Đóa Hoa cược năm trăm vạn. Đầu Của Ta Ở Đâu cược năm trăm vạn. Cô Đơn Quá cược năm trăm vạn. Phong Tiêu Tiêu cược năm trăm vạn. Vũ Hề Hề cược năm trăm vạn.”

>

> Càng đọc mắt Ngọc Đế càng trợn to, môi run run.

>

> Ngọc Đế nhắm mắt lại thì thào: "Ngươi đi xuống đi! Trẫm biết là ai.”

>

> Võ Thần Tài Triệu Công Minh cung kính nói: “Rõ!”

>

> Triệu Công Minh vừa đi, trong đại điện bộc phát khí thế cuồng bạo cùng với tiếng gầm: “Bình Tâm! Hậu Thổ!”

>

> Tất cả thị giả, tiên nga trong đại điện, thậm chí thị vệ canh ngoài điện đều bị khí thế cuồng bạo hất bay, lăn lông lốc hóa thành sao băng bay đi cuối trời.

>

> Ngọc Đế thở hổn hển trong đại điện, bực tức móc di động ra mở chatroom đại năng Hồng Hoang.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: (tức giận) Hậu Thổ, ngươi đi ra cho ta!

>

> Trấn Nguyên Tử: (khuôn mặt tươi cười) Sao vậy Ngọc Đế? Có vẻ không được vui?”

>

> Hậu Thổ: Có lẽ vì bị Vương Mẫu đánh.

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư: Vô Lượng Thiên Tôn!

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: Hậu Thổ nương nương, nói sao thi người cũng là chí thánh chi tôn, sao có thể mặt dày làm ra chuyện như vậy?

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: (tò mò) Xảy ra chuyện gì vậy?

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: (tức điên) Các người biết cuộc thi Thần Thoại Hồng Hoang đúng không?

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Biết, là tiểu sư đệ của ta làm. (đắc ý)

>

> Trấn Nguyên Tử: (mỉm cười) Lão đạo cũng mang theo mấy đệ tử tham gia chơi, tiếc rằng gặp Vương Mẫu nên bị đào thải.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế nói: Tổ Vu viễn cổ, Ma Thần tiên thiên, hiện tại là Bình Tâm nương nương, chí thánh chí tôn của chúng ta trong trận chung kết dẫn theo đội viên toàn đội cược bọn họ thua trong tiền trang của trẫm. Kết quả bọn họ thật sự thua, hại trẫm đền tiền đến táng gia bại sản.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Hậu Thổ nương nương, ngài làm vậy là không đúng.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: Đúng vậy! Trẫm muốn kiếm chút tiền riêng dễ dàng sao?

>

> Vô Đương Thánh Mẫu: Lúc nương nương đặt cược nên nhớ báo cho tiểu muội một tiếng mới đúng!

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: . . .

>

> Minh Hà Giáo Chủ: Thật ra bổn tọa cũng rất thiếu tiền, trong nhà có một nhóc con phá sản.

>

> Hậu Thổ: Là lỗi của tỷ tỷ, chắc chắn lần sau sẽ thông báo cho mọi người.”

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế: (#? ? Д? ? ) Còn có lần sau!

>

> Trong Thiên Đình.

>

> Ngọc Hoàng Đại Đế trầm tư. Còn tiếp tục mở tiền trang này nữa không? Nhớ đến đám người Hậu Thổ, Minh Hà mắt xanh nhìn mình, Ngọc Đế quyết tâm không mở tiền trang nữa, ai thích mở thì mở, trẫm không làm.

>

> Ngọc Đế lập tức gửi một tin tức cho Triệu Công Minh.

>

> Linh Sơn.

>

> Nhớ đến Đường Tam Tạng là làm lòng Như Lai bực tức, sao ngươi khiến người ta không yên lòng, lo đi lấy Tây kinh không được sao?

>

> A Nan nhẹ nhàng đi tới chắp hai tay thi lễ vái chào: "Thế tôn!"

>

> Như Lai ngồi trên ngai báu sen vàng vẻ mặt trang nghiêm hỏi: “Có chuyện gì?”

>

> A Nan cung kính nói: “Thưa thế tôn, Tiêu Thăng Tiêu Bảo bên Thiên Đình đưa tin nói tiền trang của Thiên Đình đã đóng cửa.”

>

> Như Lai gật đầu nói: “Biết.”

>

> A Nan hỏi: “Thế tôn, chúng ta nên làm sao?”

>

> Giọng Như Lai hùng hồn vang lên: “Người trong thế tục đa phần tham lam, ham giết, ham dâm, ham dối, mắt thấy tiền là mở, lòng hướng dục. Ngô muốn lấy chân kinh độ thế cũng cần tiền vàng mở đường, hấp dẫn ánh mắt kẻ trần tục, dùng chân kinh độ phàm tâm người đời.”

>

> A Nan chắp hai tay cung kính thi lễ sau đó lùi ra bảo điện Đại Hùng: "A di đà phật! Phật Tổ từ bi.”

>

> Trong một ngày, tuy so đấu đã xong nhưng trên mạng và hiện thực bàn tán ngày càng nóng.

>

> Trong một tửu lâu, có hai người đang thảo luận hăng say.

>

> Một người trẻ tuổi mặc áo xanh cầm bình rượu kích động nói: “Theo ta mấy mười đội hàng đầu mạnh nhất là chiến đội Yêu Hồ, không ra tay thì thôi, vừa ra tay là trời long đất lở. Hơn nữa đội trưởng rất đẹp, đầu đội cục tròn nhung trắng, hồng hào mũm mĩm, trời ạ, quá đáng yêu!”

>

> Một người trẻ tuổi ngồi cạnh bất mãn nói: “Tiểu cô nương đó nhìn qua trông chừng mười hai, mười ba tuổi, vậy mà ngươi đã sinh ra lòng xấu xa như vậy ư?”

>

> Thanh niên áo xanh mắt lấp lánh hình sao la lên: "Mười hai, mười ba tuổi thì có sao? Rất đáng yêu!”

>

> Nam nhân trung niên bàn bên cạnh phản đối: “Tuy tiểu cô nương kia rất đáng yêu nhưng ta cảm thấy mạnh nhất là chiến đội U Minh, thắn liên tục bốn trận.”

>

> Thanh niên áo xanh đắc ý nói: “Nhưng thua chiến đội Yêu Hồ.”

>

> Một lão nhân ngứa miệng xen vào: “Chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc cũng không tệ, đại diện phát ngôn rất đáng yêu, một câu người ta rất dữ cưng đến nỗi trái tim lão phu biến thành thiếu nữ.”

>

> Người xung quanh cười phá lên.

>

> Một nam nhân trung niên chép miệng nói: “Đáng tiếc.”

>

> Có người hỏi: “Tiếc cái gì?”

>

> Nam nhân trung niên không cam lòng nói: “Trong chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc chắc toàn là mỹ nhân, tiếc rằng chỉ thấy tiểu nữ hài phát ngôn, thật muốn thấy đội viên khác.”

>

> Người xung quanh động tâm, thở dài thườn thượt. Đúng rồi, tiếc thật.

>

> Các nước đều thảo luận, mỗi người thích chiến đội khác nhau, ai nấy tranh cãi thảo luận hăng say không ngớt.

>

> Chỉ có Ngạo Lai quốc thật yên lặng. Quốc vương bị ngược không còn chút sức chống cự, bị các loại thủ đoạn chà đạp lặp đi lặp lại.

>

> Đại Đường, Trường An.

>

> Trong vườn hoa Trình phủ, năm người Trình Xử Mặc ngồi quanh bàn tròn bàn tán rôm rả.

>

> Trình Xử Mặc cười nói: “Các ngươi nói xem anh hùng mới ra là ai?”

>

> Trình Xử Lượng nói: “Chắc là hồ ly tinh, nhưng hình như hồ ly tinh rất yếu.”

>

> Trình Xử Bật nói: “Cái này không cần lo, ngươi không phát hiện sao? Anh hùng trong trò chơi và sức chiến đấu trong lịch sử không giống nhau, chắc được điều chỉnh cân đối.”

>

> Trình Xử Lượng sờ cằm: "Theo ta được biết không có hồ ly tinh nào nổi tiếng.”

>

> Mắt Trình Xử Mặc sáng rực nói: “Tạm gác chuyện này lại, các người nói xem chúng ta ngược giết Ngạo Lai quốc sẽ được bệ hạ thưởng cho cái gì?”

>

> Lòng mấy người khác dao động. Đúng vậy, chúng ta phụng chỉ giết Ngạo Lai quốc, chắc bệ hạ sẽ rất vui, thưởng cho không thấp, dù sao bệ hạ rất thánh minh.

>

> Đặc biệt hai đồng đội bình dân cũng mang tinh thần kích động, không ngờ mình được góp sức vì nước như hôm nay, nhận phần thưởng từ bệ hạ, đây đúng là nở mặt nở mày.

>

> Bên ngoài vọng vào tiếng ầm ĩ, năm người Trình Xử Mặc ngước đầu lên thấy Đức Toàn dẫn theo một đám thị vệ đi đến.

>

> Năm người vội đứng dậy, lòng thầm nghĩ: Đến đây!

>

> Ai nấy cười tươi như hoa.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!