TRANG 201# 1
> Chương 400: Ngọc Đế đấu Vô Thiên
>
>
>
>
>
>
> Thương Long giật nảy mình, muốn chạy trốn theo bản năng, vì xem hiệu quả rất dọa người. Nhưng khi công kích đánh trúng người Thương Long cảm giác đau tê chứ không bị trầy trụa gì.
>
> Thương Long sửng sốt sau đó cười to bảo: “Thì ra chỉ là mấy thứ vô dụng!”
>
> Mắt Thương Long lóe tia hung ác: “Chết hết cho ta!”
>
> Thân hình khổng lồ lao ra khỏi Ma giới, đuôi rồng quét qua, các ma thần nổ tung.
>
> Anh hùng trở về ngủ say trong tế đàn, các đốm sáng vô hình từ hư không dung nhập vào, bên trong có các đoạn ngắn vụt qua có thể thấy những thân hình khổng lồ vĩ ngạn.
>
> Nếu phải hình dung rõ đại khái cái gì là đám anh hùng Thái Nhất, Hồng Vân, Tổ Vu thật sự từng để lại ấn ký trong thiên địa này.
>
> Khi chúng sinh cho rằng anh hùng trong tế đàn là Thái Nhất thật, Đế Tuấn thật, Tổ Vu thật thì trong thiên địa cũng hưởng ứng theo, ấn ký trở về. Trương Minh Hiên thật sự làm ra thứ vô cùng khủng bố, tương lai những vị anh hùng từng tồn tại có lẽ sẽ thật sự trở về.
>
> Chốc lát sau đám anh hùng lại đi ra từ tế đàn.
>
> “Thân này làm thuẫn, thà chết không lùi!”
>
> “Cửu Cửu Quy Chân, Tiêu Hồn Tán Phách!”
>
> Các anh hùng lại chặn cửa Ma giới, thần quang chiếu rọi.
>
> Thương Long mới trở vào Ma giới gầm lên: “Còn chưa chết? Là vì tế đàn ư?”
>
> Thương Long đã nắm rõ về đám thần ma này, nó xông ra ngoài lần nữa không chút do dự, đuôi rồng quất tan anh hùng, sau đó nó lao vào tế đàn.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế đang nghe nhạc, cầm bình rượu mỉm cười biến mất tại chỗ.
>
> Thương Long gào thét phun Diệt Thế Ma Viêm vào tế đàn anh hùng. Ma viêm xuyên qua tế đàn như không phải vật thực, ma viêm biến mất mà tế đàn vẫn ở yên tại chỗ.
>
> Thương Long gầm rống móng vuốt chộp tế đàn, móng vuốt xẹt qua đâu là hư không tan nát. Ảnh chiếu tế đàn lơ lửng trong hư không tan vỡ, không chút dao động.
>
> Thương Long tức giận gầm gừ: “Sao có thể không tồn tại? Đây rốt cuộc là cái gì?"
>
> Chợt vang lên tiếng cười: “Ngươi đoán xem?”
>
> Bốn con mắt đỏ máu khổng lồ lóe tia sợ hãi khó che giấu, Thương Long vội nhìn tới chỗ phát ra âm thanh.
>
> Ngọc Đế ngồi trên ghế rồng cười tủm tỉm, bàn rồng đặt trước mặt, bình rượu ly ngọc đặt trên bàn rồng. Có điều bình rượu màu đen không hợp với ly ngọc, hơn nữa màu rất quen mắt, đường đường là chí tôn tam giới mà không có nguyên bộ đồ uống rượu sao?
>
> Thương Long lắc mạnh đầu vứt bỏ suy nghĩ lung tung vớ vẩn, trong lòng chỉ có một ý nghĩ là trốn, càng nhanh càng tốt!
>
> Thương Long quay người xông tới Ma giới.
>
> Ngọc Đế cười tủm tỉm cầm bình rượu lên nói: “Khoan đi đã.”
>
> Hư không ù một tiếng, hiện ra một tháp báu, ánh sáng vàng vô lượng chiếu rọi trấn áp hư không. Thương Long bị đông tại chỗ, cố sức vùng vẫy đè ép hư không ken két.
>
> Ngọc Đế cười nói: “Vô dụng, lần trước gặp trẫm bá đạo biết mấy, còn muốn đánh với trẫm, sao lần này không chào một tiếng đã chạy?”
>
> Thương Long khó khăn quay đầu nhìn Ngọc Đế, gầm gừ: “Ta là người thủ vệ Ma giới, ta lĩnh mệnh Ma Chủ, ngươi không thể giết ta!”
>
> Ngọc Đế mỉm cười tự cầm bình rượu rót một ly cho mình: “Bình rượu này luyện chế từ sừng của ngươi, đáng tiếc tìm mãi trong Thiên Đình không ra tài liệu thích hợp chế tạo chung rượu, rất tiếc nuối.”
>
> Con ngươi Thương Long co rút.
>
> Tổ cha nó, hèn gì thấy quen mắt!
>
> Ngọc Đế nhấp ngụm rượu rồi đặt ly xuống: “Không ngờ hôm nay ngươi có thể tự mình chạy ra.”
>
> Ngọc Đế phất tay: “Đứt!”
>
> Một luồng sáng vàng xẹt qua đỉnh đầu Thương Long, bốn cột máu đen nhánh phun ra, nó đau đớn gầm rống.
>
> Một đóa sen đỏ bay ra từ Ma giới, Vô Thiên tóc đen bay bay ngồi xếp bằng trong đóa sen nở rộ.
>
> Sen đen nâng Vô Thiên đi tới đối diện Ngọc Đế, mỉm cười nói: “Ngọc Đế không ngại cùng tiểu tăng nhấm nháp một ngụm đi?”
>
> Ngọc Đế đánh giá Vô Thiên, gật đầu cười: “Mời.”
>
> Ngọc Đế chỉ tay một cái, một ly rượu hiện ra trước mặt Vô Thiên, bình rượu tự động bay lên rót đầy ly.
>
> Vô Thiên bưng ly rượu cảm thán: “Từ sau khi nhập ma không nếm rượu tam giới nữa.”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Trước khi nhập ma ngươi là hòa thượng chắc cũng chưa từng uống.”
>
> Vô Thiên cười: “Tiểu tăng đã phá hỏng nhiều giới luật của Phật giáo, phá cả sắc giới chứ nói gì tửu giới bình thường?”
>
> Ngọc Đế cười cười, nâng ly uống rượu cùng Vô Thiên.
>
> Hai người uống một lúc sau Vô Thiên nói: “Thả Thương Long.”
>
> “Được!”
>
> Vô Thiên sửng sốt sau đó cười phá lên: Ngươi sảng khoái hơn Như Lai!”
>
> Ngọc Đế cũng cười: “Nên nể mặt Chuẩn Thánh chí cường.”
>
> Vô Thiên lườm Thương Long: “Xéo về đi, bớt nhúng tay vào việc Thiên Ma Vương.”
>
> Tháp Hạo Thiên ẩn vào hư không, sức mạnh trấn áp biến mất. Thương Long không dám nói nhiều vội chui vào Ma giới.
>
> Vô Thiên chắp hai tay cúi đầu nói với Ngọc Đế: “Chờ ngày khác bản thể của ngô có thể bước vào tam giới nhất định sẽ tìm Ngọc Đế uống rượu tán gẫu.”
>
> Ngọc Đế nâng ly cười bảo: “Một lời đã hứa.”
>
> Hoa sen đen khép lại hóa thành luồng sáng bắn vào Ma giới.
>
> Ngọc Đế uống một hơi cạn ly rượu, thân hình và bàn rồng ghế rồng biến mất.
>
> Ngoài Ma giới, các anh hùng lại đi ra đứng ngạo nghễ trong hư không.
>
> Hôm sau, trong chợ Thiên Môn Sơn.
>
> Trương Minh Hiên và Tấn Dương, hai người mỗi người cầm cây kẹo hồ lô đi trên đường. Nơi họ đi qua người qua đường cung kính né tránh, kiếm cơm ăn ở chỗ này hình tượng của Trương Minh Hiên đã sớm bị họ khắc ghi trong lòng, dù sao là việc lớn giữ mạng.
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói với Tấn Dương: “Thấy không? Nơi này là địa bàn của hoàng thúc ngươi.”
>
> Tấn Dương sùng bái nói: “Hoàng thúc lợi hại quá!”
>
> Sau đó Tấn Dương nghi hoặc hỏi: “Nhưng hoàng cô nói đây là địa bàn của hoàng cô.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: "Đừng nghe nàng, tất cả là hoàng thúc cực khổ vất vả dựng từng mái ngói cục gạch lên, vượt qua nhiều khó khăn, giải quyết các rắc rối mới hoàn thiện chợ này.”
>
> Tấn Dương gật đầu lia, biểu cảm tràn đầy tôn sùng.
>
> Trương Minh Hiên nắm tay Tấn Dương hào hùng phấn chấn như thú vương tuần tra lãnh địa của mình.
>
> Tấn Dương cắn trúng sơn tra chua lè, mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, mắt híp lại.
>
> Trương Minh Hiên nhìn qua, cười nói: “Ta dạy Tấn Dương hát một bài đi.”
>
> Tấn Dương vừa ăn mứt quả gật đầu nói: “Vâng! (^◎^)"
>
> Trương Minh Hiên ho khan: “Nghe kỹ. Hay nói hồ lô chua chua bên trong nó rất ngọt, hay nói hồ lô khá ngọt nhưng bên trong nó cũng chua . . .”
>
> Tấn Dương cười toe: "Thật là dễ nghe!"
>
> Tấn Dương vừa nhảy nhót vừa hát: “Nghe kỹ. Hay nói hồ lô khá ngọt nhưng bên trong nó cũng chua, hay nói hồ lô chua chua bên trong nó rất ngọt . . .”
>
> Người đi đường nhìn Tấn Dương công chúa đáng yêu đều nở nụ cười hiền lành, mặc dù nụ cười đó chưa chắc đẹp mắt, lộ ra hàm răng nanh nhọn.
>
>
>