TRANG 201# 2
> Chương 401: Hỉ Dương Dương Và Hôi Thái Lang
>
>
>
>
>
>
> Hai người đi một lát chợt có tiếng reo vang lên: “Tấn Dương!”
>
> Mắt Tấn Dương sáng rực ngoái đầu lại thấy một hồ ly hai đuôi ở trong đám người cách sau lưng mình không xa đang nhìn mình, mắt tràn ngập ý cười vui vẻ.
>
> Tấn Dương vui sướng kêu lên: “Tiểu Tuyết!”
>
> Hồ ly Tiểu Tuyết chạy nhanh lại gần Tấn Dương như tia chớp xuyên qua đám đông, chui vào ngực cô bé.
>
> Tấn Dương ôm Tiểu Tuyết, cười khúc khích nói: “Tiểu Tuyết, cuối cùng ngươi cũng trở lại.”
>
> Trương Minh Hiên sờ cằm nhìn hai cái đuôi của Tiểu Tuyết, cười cợt: “Lại mọc một cái đuôi, vậy là cửu vĩ hồ?”
>
> Dường như cảm giác ánh mắt xấu xa của Trương Minh Hiên, Tiểu Tuyết kẹp đuôi trừng hắn: "Nhìn cái gì!"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Hoan nghênh trở về."
>
> Mắt Tiểu Tuyết đầy ý cười quay lại nhìn Tấn Dương.
>
> Tấn Dương vui vẻ nói: “Tiểu Tuyết, ngươi trở lại thật tốt, ta dẫn ngươi đi gặp bằng hữu của ta, là một đám thỏ nhỏ tử rất đáng yêu, còn có tiểu tỷ tỷ Quỳnh Ngọc rất xinh đẹp.”
>
> Tiểu Tuyết cười nói: “Ta biết nhóm thỏ nhỏ tử nhưng không biết Quỳnh Ngọc.”
>
> Tấn Dương ôm Tiểu Tuyết, sung sướng nói: “Đi, ta mang ngươi đi.”
>
> Tiểu Tuyết cười đáp: “Ừ, chúng ta đi!"
>
> Tiểu Tuyết nhảy khỏi vòng tay Tấn Dương, một người một hồ vui vẻ chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ đi theo, con nít không biết mệt là gì, thật dồi dào sức sống.
>
> Ngoài chợ có một ngọn núi thấp, bên trên dựng tấm bia đá Phái Thục Sơn.
>
> Tấn Dương và Tiểu Tuyết chạy dọc đường núi chốc lát leo lên đỉnh, có mấy căn nhà gỗ dựng trên bãi cỏ phẳng, nhìn qua trông khác xa với hình tượng một môn phái.
>
> Tấn Dương reo vui: “Tiểu Ngũ, Tiẻu Lục, Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tín, tiểu tỷ tỷ Quỳnh Ngọc!”
>
> Mấy cô bé đi ra từ một căn nhà gỗ, dẫn đầu là Quýnh Ngọc trốn ra từ Linh sơn, để mái tóc dài màu đen, mặc váy tiên màu tím, tựa như ngọc đẹp rất xinh đẹp.
>
> Tiểu Ngũ vui vẻ hỏi: “Tấn Dương đến rồi!”
>
> Tấn Dương chạy lại gần cạnh mấy người, reo lên: Ta dẫn theo một bằng hữu mới đến, đây là Tiểu Tuyết!”
>
> Một đám cô bé cộng thêm một huyền ly nhanh chóng cùng nhau chơi rượt đuổi trên mặt cỏ. Tấn Dương dạy họ hát bài hay, nói kẹo hồ lô đường chua, trong chua nhưng có ngọt.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên cỏ nghe tiếng vang bên tai, ngửa đầu ngắm bầu trời, trầm tư suy nghĩ cuộc đời. Ta là ai? Ta từ đâu tới? Muốn đến đâu? Vì sao ta đến? Vì sao ta đi?
>
> Một bóng sáng vụt qua, Hồng Hài Nhi ngồi cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên ném suy nghĩ đạo lý sang một bên, quay đầu hỏi: “Sao ngươi ở đây?”
>
> Hồng Hài Nhi thở dài buồn bực rồi nói: "Kiếm tiền chứ sao, ở đây bảo vệ bọn họ một ngày Tề Linh Vân cho ta một trăm khối Linh sơn."
>
> Trương Minh Hiên nói: “Không tệ, làm bảo vệ, có tương lai.”
>
> Mắt Hồng Hài Nhi tỏa sáng nói: “Tề Linh Vân giàu thật, rất muốn cướp bóc nàng!”
>
> Trương Minh Hiên cảnh báo: “Ngươi yên phận cho ta, nếu không sẽ tặng cho lão Ngưu!”
>
> Hồng Hài Nhi lầu bầu: “Biết rồi, người ta chỉ tưởng tượng chút.”
>
> Qua một lúc lâu Tấn Dương dẫn cả đám chạy tới bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Quỳnh Ngọc còn mang chút dè dặt, khom người thi lễ: “Xin chào thần quân.”
>
> Trương Minh Hiên chắp tay cười nói: "Không cần khách khí!"
>
> Tấn Dương kéo Trương Minh Hiên, làm nũng nói: "Hoàng thúc hứa dạy con chơi trò vui đâu? Con muốn chơi với họ!”
>
> Trương Minh Hiên ngơ ngác hỏi lại: “Trò vui gì?”
>
> Tấn Dương dỗi nói: “Hoàng thúc lại quên sao? Là hoàng thúc nói cố ý thua so đấu để làm thứ chơi vui cho con ấy!”
>
> Trương Minh Hiên vội gật đầu: “Nhớ, đương nhiên nhớ.”
>
> Tấn Dương nhìn Trương Minh Hiên mong đợi, đám yêu cũng nhìn hắn tò mò. Là thứ vui gì?
>
> Trương Minh Hiên hỏi thầm: “Tiểu Phàm, làm xong Hỉ Dương Dương chưa?”
>
> “Làm được hai tập.”
>
> Làm nhanh thật.
>
> Mắt Trương Minh Hiên chứa ý cười nói với Tấn Dương: “Đã làm xong rồi, chuyện hứa với Tấn Dương sao ta quên được, hoàng thúc thương Tấn Dương nhất.
>
> Trương Tiểu Phàm cười nhạo: “Ha ha.”
>
> Tấn Dương vui vẻ reo lên: “Hoàng thúc thật tốt!”
>
> Trương Minh Hiên vỗ mông đứng dậy: “Tất cả theo ta.”
>
> Trương Minh Hiên dẫn đám con nít vào nhà gỗ.
>
> Nhóm thỏ nhỏ và Tấn Dương nhảy nhót vui cười theo Trương Minh Hiên vào nhà. Hồng Hài Nhi do dự một chút cũng đi theo, chắp tay sau lưng ra vẻ kiêu căng.
>
> Vào nhà, Trương Minh Hiên chỉ huy đám nhóc ngồi trên ghế nhỏ, chúng vặn vẹo không ngồi yên, ồn ào chộn rộn.
>
> Trương Minh Hiên gõ mặt bàn, tiếng bùm bùm làm đám nhóc ngoan hơn, ngồi thẳng nhìn hắn.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Lần này ta cho các ngươi xem đồ mơi.”
>
> Tấn Dương vui vẻ hỏi: “Là phim ạ?” Sau đó nghi hoặc hỏi: “Nhưng mấy ngày nay không thấy hoàng thúc quay phim.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Thứ này gọi là phim hoạt hình, khác với phim. Hoàng thúc vì quay phim hoạt hình đã tốn rất nhiều công sức.”
>
> Tấn Dương gật đầu lia, giòn vang nói: “Cảm ơn hoàng thúc!”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Lên phim đi Tiểu Phàm.”
>
> Trương Minh Hiên mở di động ra, một ảnh chiếu xuất hiện đằng trước, đám người Tấn Dương tròn mắt nhìn chiếu phim.
>
> Trong hình ảnh xuất hiện trời xanh mây trắng, đồng cỏ mênh mông vô bờ, cây cối đứng thẳng, một cái sân kỳ lạ, chim hình dạng lạ lùng bay ra.
>
> Tiếng ca vang lên: "Hỉ Dương Dương Mỹ Dương Dương Lười Dương Dương Phí Dương Dương
>
> Chậm Dương Dương mềm Dương Dương hồng thái lang hôi thái lang
>
> Đừng thấy ta chỉ là một con dê
>
> Cỏ xanh thơm hơn vì ta
>
> Bầu trời xanh hơn vì ta
>
> Mây trắng mềm hơn vì ta
>
> Đừng thấy ta chỉ là một con dê
>
> Con dê thông minh khó mà tưởng tượng . . .”
>
> Các hình ảnh lướt qua ống kính, trượt trên cỏ, đá banh, huơ tay chạy nhanh, cưỡi khinh khí cầu bay lên trời.
>
> Tấn Dương khó hiểu nói: “Phim này lạ quá.”
>
> Tiểu Cửu gật đầu liên tục nói: "Bọn họ đều là yêu quái? Có biết dùng phép thuật không?”
>
> Trương Minh Hiên giải thích: “Chúng là dê bình thường nhưng được nhân cách hóa, không biết phép thuật.”
>
> Tiểu Cửu nghi hoặc nói: "Không phải yêu quái tại sao chạy bằng hai chân? Sao còn biết nói?”
>
> Trương Minh Hiên á khẩu không biết nên giải thích thế nào với cô bé, đành cứng rắn nói: “Xem thì biết.”
>
> Tiểu Cửu khẽ ừ, tiếp tục xem phim. Hình ảnh thật kỳ lạ, quay phim ở chỗ nào nhỉ?
>
> Chính thức vào tập phim, một quyển trục mở ra: “Dương lịch năm 3010, tổ tiên đời thứ nhất của tộc dê, dê đầu đàn cũng là thôn trưởng Mềm Dương Dương vì trốn tránh sói đói truy sát đi tới đồng cỏ Thanh Thanh. Hôi Thái Lang là con cháu đời sau của Võ Đại Lang vì bản lĩnh thấp không có chỗ đứng trong bầy sói, nhớ tới truyền thuyết sói đói thế là mang theo thê tử Hồng Thái Lang đến đồng cỏ Thanh Thanh. Khi Hôi Thái Lang thấy dê béo chạy nhanh trên đồng cỏ mới biết truyền thuyết là sự thật, từ nay trên đồng cỏ có sói tới.”
>
> Mấy đứa trẻ nhìn Hôi Thái Lang chạy lộn xộn trong hình ảnh thì cười khúc khích, vui thật, Hôi Thái Lang thật ngốc.
>
> Chiếu xong hai tập đám nhóc chưa đã ghiền.
>
> Tấn Dương la lên: “Hoàng thúc, con còn muốn xem!”
>
> Trương Minh Hiên xòe tay nói: “Hôm nay đến đây thôi, hoàng thúc làm cái này cũng rất mệt, chờ ngày mai làm xong rồi xem tiếp.”
>
> Tấn Dương đành nói: “Được rồi, hoàng thúc nhớ nhanh chút, nhưng đừng để mình mệt quá.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Tấn Dương thật ngoan, chắc chắn hoàng thúc sẽ nhanh chóng làm ra phim hoạt hình, ai kêu hoàng thúc thương Tấn Dương nhất.”
>
> Tấn Dương ừ một tiếng, mắt nhỏ cười híp lại. Đám thỏ nhỏ nhìn cô bé hâm mộ.
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Nghe thấy chưa Tiểu Phàm, mau lên, ngày mai chuẩn bị bốn tập.”
>
> Trương Tiểu Phàm càu nhàu: “Ta còn phải làm anh hùng Cửu Vĩ Hồ mới cho Thần Thoại Hồng Hoang, làm gì có nhiều thời gian làm phim hoạt hình? Sao ngươi không tự làm? Không phải ngươi nói rất thương Tấn Dương?”
>
> Trương Minh Hiên hùng hồn đáp: “Vì ta lười!”
>
> Trương Tiểu Phàm: “. . .” Rất muốn chửi người!
>
> Trương Minh Hiên thấy hơi ngại, đúng là Tiểu Phàm mang nhiều nhiệm vụ.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Cố gắng làm đi, ta tin tưởng ngươi, cố lên!
>
> Trương Tiểu Phàm: “. . .” Bà nội nó, không muốn làm!
>
> Một đám người đi ra ngoài. Nhóm Tấn Dương nhảy nhót trên cỏ ca hát: Hỉ Dương Dương Mỹ Dương Dương Lười Dương Dương Phí Dương Dương . . .
>
> Hoạt động của Trương Minh Hiên được chú ý nhất trên điện thoại di động, dù sao hắn được tiếng là có xuất phẩm sẽ là tinh phẩm.
>
> Hỉ Dương Dương và Hôi Thái Lang mới đăng lên đã gây sóng gió lớn trên mạng, truyền bá khắp nơi theo các con đường.
>
> Trong một diễn đàn bạn bè trò chuyện, mọi người bàn tán rôm rả về thi đấu Hồng Hoang Thần Thoại.
>
> Phong Diệp: Thích đội trưởng của chiến đội Yêu Hồ nhất, rất đáng yêu.
>
> Phi Điệp: Ta thì thích chiến đội U Minh, rất mạnh!
>
> Phong Diệp: Chiến đội Yêu Hồ mới mạnh nhất, cuối cùng chiến đội U Minh thua.
>
> Tiểu Dược: Ta thì thích chiến đội Thiên Tư Tuyệt Sắc, đội trưởng đánh tơi bời đội trưởng chiến đội Thiên Đình, rất bá khí! Sùng bái chết! Hơn nữa chiến đội rất mạnh, chiến đội U Minh suýt thua.
>
> Thanh Diệp: Tất cả khoan nói chuyện, mau xem video mới của Trương công tử.
>
> Tiểu Dược: (hớn hở) Thật không? Có điện ảnh mới hả? Ta xem mấy lần Đại Thoại Tây Du của Trương công tử mới làm gần đây nhất rồi, mỗi lần xem là ta lại khóc.
>
> Phong Diệp: Mau đi xem, mau đi xem! Video của Trương công tử đều rất hay, Thiến Nữ u Hồn, Tiên Kiếp Kỳ Hiệp Truyền, Hoa Thiên Cốt, Bạch Xà Truyện, Đại Thoại Tây Du đều làm ta rất cảm động, chắc chắn lần này cũng rất hay.
>
> Trong một khuê phòng ở viện lớn, một thiếu nữ vui vẻ mở khu video. Trương công tử lại quay video mới, chắc cũng rất hay!
>
> Thiếu nữ thấy hình dê yêu kỳ lạ trong khu phim. Vì sao nói là dê yêu? Vì hình biểu tượng vừa giống người vừa giống dê nên chắc chắn là yêu quái, là tình yêu giữa người và yêu?
>
> Thiếu nữ ôm lòng mong chờ mở video, trả tiền xem.
>
> Tiếng ca vang lên: Hỉ Dương Dương Mỹ Dương Dương Lười Dương Dương Phí Dương Dương . . .
>
> Thiếu nữ xoe tròn mắt. Đây là thứ gì? Thứ có mặt và miệng là mặt trời? Biết nói chuyện, đi bằng hai chân là yêu quái sao?
>
> Thiếu nữ tò mò xem một lúc, ngồi xếp bằng trên giường cười khúc khích. Thú vị, thật thú vị!
>
> Hoàng cung Đại Đường.
>
> Lý Thế Dân đóng di động, phim thật trẻ con, ông cúi đầu phê tấu chương tiếp.
>
> Lý Thế Dân vừa phê tấu chương vừa hỏi: "Cảnh Đức tiên sinh xuất phát chưa?
>
> Đức Toàn cung kính nói: "Hôm qua kết thúc thi đấu nô tài đã dùng di động liên lạc với Cảnh Đức tiên sinh, chắc bây giờ đã xuất phát.”
>
> Lý Thế Dân hừ mũi “Tấn Dương không thể bị Trương Minh Hiên dạy hư, Cảnh Đức tiên sinh là đại nho Khổng viện, để tiên sinh dạy dỗ Tấn Dương thì trẫm yên tâm nhiều."
>
> Đức Toàn cười khẽ: “Theo nô tài thấy vương gia là kỳ tài ngút trời, là người trong tiên thần, có thể chăm sóc tốt cho công chúa điện hạ.”
>
> Lý Thế Dân nói: “Trẫm rành hắn hơn ngươi, trẫm rất rõ hắn là loại người gì.”
>
> Đức Toàn cười cười không nói nữa, cúi đầu yên lặng đứng.
>
> Chạng vạng. Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, Tần Tử Linh từ bên ngoài luyện công trở về. Trương Minh Hiên dẫn theo Tấn Dương cười chào hai người, cưỡi mây bay về đảo Huyền Không.
>
> Lên đảo Tấn Dương bỏ lại Trương Minh Hiên chạy đi tiệm sách, để lại tiếng cười réo rắt.
>
> Tấn Dương đẩy cửa chạy vào sận, hoàng hậu và Lý Thanh Nhã đã chuẩn bị rượu và thức ăn. Lý Thanh Tuyền đung đưa hai chân ngồi trên ghế chơi di động. Nha Nha thì chắc là ngủ trong phòng.
>
> Hoàng hậu nhìn Tấn Dương, cười nói: “Mau đi rửa mặt súc miệng chuẩn bị ăn cơm.”
>
> Tấn Dương reo vui: “Vâng thưa mẫu hậu!”
>
> Tấn Dương nhảy nhót chạy tới cạnh giếng.
>
> Trương Minh Hiên không cần rửa mặt súc miệng, từ khi hắn thành thần toàn thân không tạp chất, không dính hạt bụi, mỗi ngày bớt làm một việc.
>
> Chốc lát sau nhóm người ăn cơm, trong viện nhỏ tràn ngập mùi thơm.
>
> Tấn Dương vừa ăn cơm vừa hưng phấn nói: "Mẫu hậu, hôm nay hoàng thúc cho con xem phim hoạt hình."
>
> Hoàng hậu kẹp trứng chiên cho Tấn Dương, cười hỏi: “Phim hoạt hình là gì?”
>
> Tấn Dương vui vẻ nói: “Là tranh nhúc nhích được, rất đẹp, có Hỉ Dương Dương, thôn trưởng Chậm Dương Dương, còn có Hôi Thái Lang xấu xa, nhưng Hôi Thái Lang rất ngốc, hi hi hi.”
>
> Hoàng hậu vừa nghe vừa cười gật đầu, nhưng không nghe hiểu, hình như là điện ảnh mới.
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên liếc qua Trương Minh Hiên, hỏi: “Ngươi quay phim mới từ khi nào?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Cái này không phải phim, là hoạt hình, không cần quay phim, Thanh Nhã tỷ trở về xem thì sẽ biết. Chuyên làm cho bọn nhỏ, không biết Nha Nha có xem hiểu được không.”
>
> Chuyên làm cho con nít xem? Lý Thanh Nhã mỉm cười gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền cúi đầu ăn cơm, nghi hoặc nói: "Nàng làm sao vậy? Hình như không vui?”
>
> Lý Thanh Nhã bực bội nói: “Muội ấy à, quen một bằng hữu trên mạng, cứ đòi đi gặp mặt, bị ta răn một trận.”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ mũi, cắn đũa ken két.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền ngạc nhiên. Tình yêu qua mạng? Biết chơi vậy, không uổng là thiếu nữ đi đầu thời đại.
>
> Sau cơm chiều Tấn Dương kéo hoàng hậu, nằng nặc đòi dẫn bà đi xem phim hoạt hình. Lý Thanh Nhã chăm sóc Nha Nha. Lý Thanh Tuyền bị bức ép đi dọn chén, lòng rất khó chịu ném bát đũa va lách cách.
>
> Trương Minh Hiên không dám ở lại lâu, ai biết có khi nào loli bạo lực này vì đang cáu vung tay đánh hắn không, rất có thể nàng sẽ làm vậy.
>
> Trương Minh Hiên về nhà tiếp tục viết Đấu Phá Thương Khung, đến giờ chưa viết xong nhưng cũng sắp đến chương cuối.
>
> Trong điện Viện Cô Nhi, Long Tuyền, Quân Hân dẫn theo đám con nít cùng ăn cơm trong nhà.
>
> Long Tuyền đứng dậy nói: “Chờ ăn cơm xong đi phòng chiếu phim, hôm nay cho các ngươi xem phim mới.”
>
> “Hoan hô!”
>
> "Lão sư thật tốt!"
>
> Đám nhóc giơ đũa hò reo, biểu cảm hưng phấn.
>
>
>
>