TRANG 202# 2
> Chương 403: Lão Sư đến
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, bi thương căm giận nói: “Đã sớm phát hiện, nhưng ta không có cách nào, kiếm Thanh Bình cũng không thể chém đứt.”
>
> Lý Thanh Tuyền nghi hoặc hỏi: “Hai người đang nói gì vậy?”
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Muội mở Thiên Mục ra nhìn xem.”
>
> Mắt Lý Thanh Tuyền lóe tia sáng xanh, khi nàng nhìn sang Trương Minh Hiên thì bát đũa rớt xuống đất kêu leng keng. Lý Thanh Tuyền xoe tròn mắt há hốc mồm. Trước mặt nàng không còn bóng dáng Trương Minh Hiên, chỉ có rậm rạp tơ đỏ hợp thành hình người vô cùng đáng sợ.
>
> Lý Thanh Tuyền vội tán đi Thiên Mục, kinh hoàng nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên cắn đùi gà xé mạnh, bực tức nói: “Từ sau thi đấu Hồng Hoang, sức mạnh nhân quả trên người ngày càng đậm, kiếp nạn lớn sắp đến chắc chắn ta là người đứng mũi chịu sào."
>
> “Ngươi có thể thử hóa . . .”
>
> Lý Thanh Tuyền khép miệng lại, xem như nàng không nói gì, ngẫm lại lực lượng nhân quả vô cùng vô tận trên người Trương Minh Hiên khiến nàng thấy bất lực.
>
> Lý Thanh Tuyền gắp đùi gà bỏ vào chén của Trương Minh Hiên, thương hại nói: "Ăn nhiều một chút đi!"
>
> Trương Minh Hiên muốn khóc thầm.
>
> Trong sơn mạch Thiên Môn Sơn, một nam nhân trung niên mặc áo nho màu xanh đạp cành khô tiến lên, nơi hắn đi qua dây leo né tránh ngay, đường gập ghềnh trở nên bằng phẳng, sâu rắn né tránh, dường như thiên địa che chở cho hắn.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho vừa đi vừa ngắm cảnh, ung dung nhàn nhã.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho đi một lúc ngạc nhiên phát hiện gặp yêu quái càng lúc càng đông. Có các yêu tộc hung tàn như hồ yêu, sói yêu, hổ yêu, có tinh linh loài yêu hiền như thỏ yêu, dê yêu, thậm chí linh chi tiên, nhân sâm oa nhi.
>
> Khiến nam nhân trung niên mặc áo nho ngạc nhiên là tinh linh loài yêu hiền không sợ những yêu quái hung dữ, thậm chí đi cùng nhau. Lẽ ra dù loài yêu hiền tu vi cao hơn một chút nhưng sẽ chủ động né tránh yêu quái trời sinh hung tàn, vì thiên tính quyết định như thế, nhưng sao chỗ này kỳ lạ vậy?
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho lặng lẽ đi theo chúng nó lên trước. Đám yêu quái thấy nam nhân trung niên mặc áo nho nhưng vờ như không thấy, giống như đây là trạng thái bình thường. Chúng nó nói cười đi tới trước, hành vi này khiến y rất ngạc nhiên.
>
> Trong một hang núi gần chợ, Hắc Hùng quái đang đả tọa khổ tu. Nó là dã quái sơn tinh có thể tu luyện đến tu vi sánh bằng Tôn Ngộ Không trừ thiên phú dị bẩm ra còn nhờ sự cố gắng vượt trên bình thường.
>
> Hắc Hùng quái bỗng mở mắt nhìn phía xa, một luồng khí hạo nhiên chậm rãi đến gần nơi này, thực lực không yếu, tu vi Kim Tiên.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho không hay biết bị Hắc Hùng quái nhìn ngó, hắn mỉm cười theo một đám yêu quái đi tới trước chợ.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho ngừng lại trước cửa chợ, ngửa đầu nhìn trời. Yêu khí, quỷ khí, tiên khí nhẹ nhàng, thần khí uy nghiêm pha tạp đan vào nhau trên trời.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho móc di động ra xem, lẩm bẩm: “Không sai, đúng là chỗ này, nhưng tại sao công chúa và hoàng hậu ở nơi đây?”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho nhấc chân đi vào trong, bên tai tràn ngập các tiếng rao hàng. Các hàng rong xếp bên đường, các cửa hàng hai bên, chợ tấp nập có đủ mọi thứ. Nhưng khách đi lại trong chợ khác với bên ngoài, có yêu quái nửa người nửa thú, có quỷ vật hình thành từ khói đen, có kiếm tiên lưng cõng trường kiếm, có đạo sĩ mặc đạo bào, thậm chí có mấy hòa thượng.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho đứng tại chỗ quan sát một lúc.
>
> Một yêu quái nhanh nhẹn ở gần đó bước tới nghênh đón, trên đầu có hai lỗ tai to, cười nói: “Đại Nhĩ xin chào tiên sinh.”
>
> “À.” Nam nhân trung niên mặc áo nho nhìn thỏ yêu Đại Nhĩ: "Ngươi có chuyện gì?"
>
> Đại Nhĩ xoa tay cười tủm tỉm nói: “Ta thấy tiên sinh rất là lạ mặt, chắc lần đầu tiên đến chợ Thiên Môn Sơn đúng không?”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho gật đầu, nói thẳng: “Đúng vậy.”
>
> Đại Nhĩ cười tươi: "Không biết tiên sinh có cần hướng dẫn đường không? Tiểu yêu là nhóm khách hàng đầu tiên của chợ, rất quen thuộc nơi này, biết từng người bán hàng, có thể cung cấp chút tiện lợi cho tiên sinh. Tiên sinh chỉ cần trả một ngàn TT tệ là tiểu yêu có thể dẫn tiên sinh hoàn toàn hiểu biết chợ Thiên Môn sơn.”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho ngẫm nghĩ, cười nói: “Vậy cũng tốt.”
>
> Đại Nhĩ vui vẻ bảo: “Mời tiên sinh đi theo ta. Tiên sinh xem, nơi này là hiệu cầm đồ, chưởng quầy tên Dung Lão là người của đảo Huyền Không. Nhưng tiên sinh có thứ tốt gì nhớ đừng đến chỗ đó cầm đồ, Dung Lão hơi tâm ngoan thủ lạt."
>
> Mắt nam nhân trung niên mặc áo nho lóe tia sáng lạnh hỏi: "Nàng lạm sát vô tội?"
>
> Đại Nhĩ bĩu môi nói: "Không phải, nàng ra giá hơi đen. Dược liệu thượng hảo vào tay nàng thành dược cũ lâu năm không đủ dược tính, da thú thượng hảo vào tay nàng bị phán là da rách nát.”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho câm nín nhìn Đại Nhĩ, đây là tâm ngoan thủ lạt mà ngươi nói?
>
> Đại Nhĩ chỉ phía đối diện, giới thiệu: “Chỗ đó là tiệm di động của Vương Tình và Vương Bội, họ cũng là người của đảo Huyền Không. Phải rồi, tiên sinh có di động không?”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho gật đầu cười nói: “Mới có một cái.” Nhìn người yêu qua lại tấp nập, hắn hỏi: “Ta thấy bọn họ rất giữ trật tự, không đề phòng nhau, tại sao vậy?”
>
> Đại Nhĩ kiêu ngạo nói: “Vì không giữ trật tự đều đã chết. Đảo chủ thần quân ban bố dụ lệnh cấm đánh nhau trong phạm vi ngàn dặm đảo Huyền Không. Ban đầu có yêu không tôn dụ lệnh, đặc biệt một số yêu vương trừ bên ngoài đến ỷ vào chính mình có vài phần tu vi dùng võ trong Thiên Môn Sơn, nhưng tất cả đều bị Hắc Hùng đại vương trấn áp tại chỗ.”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho cảm nhận rõ yêu thỏ tự hào, tự hào vì Thiên Môn Sơn, hắn không biết nên nói cái gì. Không phải ngươi có tu vi cao siêu, kiêu ngạo cái gì?
>
> Đại Nhĩ nhìn nam nhân trung niên mặc áo nho, khuyên bảo: “Dù tiên sinh mạnh đến mức nào thì phải thành thật ở chỗ này, tuyệt đối đừng đánh bị thương người có chuyện gì ta có thể giải quyết cho tiên sinh.”
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho khiêm tốn cười nói: “Vậy thì đa tạ.”
>
> Đại Nhĩ vừa lòng nói: "Đi, ta dẫn tiên sinh đi xem nơi khác.”
>
> Đại Nhĩ dẫn nam nhân trung niên mặc áo nho đi tham quan các cửa hàng. Có bán thuốc, bán đan, bán pháp khí, bán đồ phòng hộ, bán các loại đồ dùng sinh hoạt. Các tửu lâu khách điếm, hàng rong bán ăn vặt, rượu đồ uống, còn có thanh lâu tên Hồng Tụ Chiêu.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho đứng trước thanh lâu, bên tai nghe tiếng đàn sáo, nhìn bên trong vừa múa vừa hát, trong một chốc đi không đặng.
>
> Đại Nhĩ bí ẩn nói: “Còn một chỗ quan trọng nhất của chợ chúng ta.”
>
> “Tốt hơn nơi này?”
>
> Đại Nhĩ gật mạnh đầu: Tốt hơn nhiều."
>
> "Đi!”
>
> Đại Nhĩ dẫn nam nhân trung niên mặc áo nho tới quảng trường nằm giữa chợ.
>
> Nam nhân trung niên mặc áo nho nghi hoặc hỏi: "Tới nơi này làm gì?"
>
> Đại Nhĩ chỉ pho tượng cao ngất dựng trên quảng trường quan trọng, kích động tự hào nói: "Nơi này chính là chỗ tốt nhất của chợ Thiên Môn Sơn chúng ta, pho tượng này là người sáng lập chợ Thiên Môn Sơn cũng là người bảo vệ của chúng ta!”
>
> Mắt Đại Nhĩ tràn đầy tôn sùng.
>
>
>
>