Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 404: Mục 405

TRANG 203# 1

> Chương 404: Thảo Đường tiên sinh

>

>

>

>

>

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho nhìn pho tượng, hút không khí. Cái này khác với tưởng tượng của ta!

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho tùy ý quét mắt qua, ngạc nhiên thấy một bé trai ủ rũ ngồi dưới chân tượng, có con lừa ngồi cạnh, bên cạnh dựng một cây cờ, trên lá cờ viết: Cưỡi lừa rẻ đây, một trăm TT tệ cưỡi một vòng. Con lừa này không phải lừa phàm, nó là tọa kỵ Tiêu Dao Thần quân cưỡi ở trần gian Trường An, cưỡi lên nó là ngươi sẽ đến gần Tiêu Dao Thần quân.

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho nhìn Hồng Hài Nhi, cười hỏi: “Tình huống gì đây?”

>

> Đại Nhĩ nhìn Hồng Hài Nhi thương hại: “Hắn là người đáng thương, người nghèo!"

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho cười nói: “Được rồi, đến đây thôi, ngươi trở về đi!"

>

> Đại Nhĩ vui vẻ nói: “Vâng, vâng!”

>

> Hôm nay kết thúc công việc sớm thật là tốt.

>

> Đại Nhĩ nhìn nam nhân trung niên mặc áo nho với vẻ mong đợi, hắn sửng sốt sau đó hiểu ra, móc ra di động chuyển khoản một ngàn TT tệ.

>

> Đại Nhĩ chắp tay thi lễ nói: "Đa tạ! Đa tạ!"

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho ngẩng đầu nhìn pho tượng, mỉm cười lẩm bẩm: "Tiêu Dao Thần quân, chắc tiểu công chúa ở chỗ của ngươi?”

>

> Một quyển sách mở ra dưới chân nam nhân trung niên mặc áo nho, nâng y bay lên đảo Huyền Không.

>

> Một luồng khói đen dâng lên từ sơn mạch trong giây lát, chắn trước mặt nam nhân trung niên mặc áo nho, biến ra Hắc Hùng quái.

>

> Hắc Hùng quái trầm giọng quát: "Dừng bước!"

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho giật nảy mình, không biết Hắc Hùng quái xuất hiện như thế nào, thầm nghĩ nó thật mạnh.

>

> Đám người, yêu bên dưới thấy Hắc Hùng quái xuất hiện thì xao động, vì nhiều lúc Hắc Hùng quái xuất hiện đại biểu cho giết chóc. Nhiều người tôn sùng Hắc Hùng quái hò reo rầm trời.

>

> Đại Nhĩ trừng nam nhân trung niên mặc áo nho, bực mình thầm nghĩ sao ngươi không biết nghe lời gì hết.

>

> Nam nhân trung niên mặc áo nho khiêm tốn cười nói: "Vị này là Hắc Hùng đại vương đúng không? Tại hạ tên Cảnh Đức, đến từ Khổng viện, cầu kiến Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Hắc Hùng quái đánh giá kỹ Cảnh Đức: “Ngươi là Cảnh Đức, Thảo Đường tiên sinh Cảnh Đức, đại nho mới vào của Khổng viện?”

>

> Cảnh Đức cười nói: “Đúng là tại hạ.”

>

> Hắc Hùng quái nói: “Chờ một chút.”

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha, hai người nhìn nhau ngồi trên xích đu. Nha Nha hậm hực nhìn Trương Minh Hiên, mắt đầy linh tính.

>

> Hắc Hùng quái đến gần Trương Minh Hiên, ôm quyền cung kính nói: "Thiếu gia, Cảnh Đức của Khổng viện cầu kiến.”

>

> Trương Minh Hiên mờ mịt. Cảnh Đức? Ai vậy? Ta chỉ biết trấn Cảnh Đức.

>

> Lý Thanh Nhã từ trên trời ưu nhã bước ra: “Làm phiền ngươi mời tiên sinh vào.”

>

> Hắc Hùng quái cung kính nói: “Vâng!

>

> Hắc Hùng quái xoay người đi ra ngoài.

>

> Nha Nha thấy Lý Thanh Nhã thì vươn hai tay kêu lên: “Lương ~ Lương~”

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha, nói với Trương Minh Hiên: “Chúng ta nên ra ngoài nghênh tiếp. Cảnh Đức là địa nho mới vào của thư viện, tên hiệu Thảo Đường tiên sinh, không thể chậm trễ.”

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Thảo Đường tiên sinh?” Chợt mắt hắn rực sáng: “Lúc trước tỷ nói cho ta có quyển tiểu thuyết truyền kỳ tên là ‘đường đi học của Thảo Đường tiên sinh’”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đúng rồi, là tiên sinh viết.”

>

> Trương Minh Hiên cười: “Người này thật tự kỷ, còn ra tự truyện.”

>

> Lý Thanh Nhã quở mắng nói: “Đừng nói nhảm, Thảo Đường tiên sinh vì muốn khích lệ học sinh trong thiên hạ, bên trong có một số cảm ngộ đọc sách của tiên sinh!”

>

> Trương Minh Hiên nhảy xuống xích đu: “Ra là học bá, đáng giá nghênh tiếp, đời này ta phục học bá nhất.”

>

> Lý Thanh Nhã, Trương Minh Hiên đi ra ngoài, một nam một nữ sóng vai giống như châu liên bích hợp.

>

> Thật ra với thân phận của Lý Thanh Nhã không cần chú trọng một đại nho không quan trọng. Ngày xưa Khổng Tử tôn Lão Tử là sư, về bối phận Lý Thanh Nhã đồng lứa với Khổng Tử. Nhưng bây giờ Lý Thanh Nhã không thừa nhận quan hệ này, biết rõ mình được Khổng Tử mịt mờ chăm sóc nhưng làm bộ không biết. Làm người đọc sách, nàng có sự tôn trọng nhất định với đại nho.

>

> Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã đi tới cửa đảo Huyền Không, vừa lúc Cảnh Đức theo Hắc Hùng quái bước tới.

>

> Hắc Hùng quái ôm quyền rồi nói: “Đã dẫn tiên sinh đến, tiểu nhân cáo lui.”

>

> Lý Thanh Nhã đáp lễ: “Nhờ người.”

>

> Lý Thanh Nhã luôn giữ lễ độ cần thiết với tinh gấu đen cấp Thái Ất Kim Tiên này, không hề xem như thần thú giữ núi mà càng như một vị khách quý, chẳng qua thân phận khách quý này có chút vấn đề.

>

> Hắc Hùng quái gật đầu bay xuống rừng núi.

>

> Cảnh Đức đánh giá Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, cung kính chắp tay chào: “Cảnh Đức xin chào Tiêu Dao Thần quân, xin chào Lý đại tiểu thư."

>

> Lý Thanh Nhã khom người chào: “Xin chào Thảo Đường tiên sinh.”

>

> Trương Minh Hiên ôm quyền: “Xin chào Thảo Đường tiên sinh.”

>

> Lý Thanh Nhã vươn tay mời: “Mời Thảo Đường tiên sinh vào nhà nói chuyện.”

>

> Cảnh Đức cười nói: “Mời Lý tiểu thư đi trước.”

>

> Chốc lát sau ba người vào đại sảnh tiệm sách, Lý Thanh Nhã ngồi ở ghế chủ, Trương Minh Hiên và Cảnh Đức ngồi hai bên trái phải.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Nghe tiếng của Thảo Đường tiên sinh đã lâu, hôm nay may mắn được gặp. Nhưng nghe nói Thảo Đường tiên sinh ẩn cư trong nhà tranh sau núi Khổng viện, đã hơn hai mươi năm chưa từng xuống núi, không biết lần này Thảo Đường tiên sinh đến có chuyện gì?”

>

> Cảnh Đức cười khổ nói: “Ta cũng không muốn xuống núi, dựng nhà ở cạnh thác nước, sáng nghe chim chóc hót, chiều xem hoàng hôn mặt trời lặn, ngày ngày đọc sách múa bút, khi rảnh lưu luyến non nước. Ta vô cùng thỏa mãn ngày tháng như vậy.”

>

> Trương Minh Hiên nói thầm trong bụng: “Làm ra vẻ!”

>

> Ngoài mặt Trương Minh Hiên giữ biểu tình hết sức đồng ý Cảnh Đức.

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: “Vậy lần này tiên sinh đến có chuyện gì?”

>

> Cảnh Đức bất đắc dĩ nói: “Ta là con dân của Đại Đường, thời trẻ nhờ ơn Đường Hoàng dày yêu tiến cử vào Khổng viện. Bây giờ Đường Hoàng có lệnh, tiểu sinh không thể không nghe theo.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Lý Thế Dân? Hắn kêu tiên sinh đến làm gì?”

>

> Cảnh Đức cười nói: “Đường Hoàng lệnh cho học sinh đến dạy công chúa đọc sách viết chữ, bồi dưỡng phẩm hạnh. Đường Hoàng nói đừng để công chúa bị ai đó dạy hư. Không biết công chúa ở nơi nào? Là người nào dạy học cho công chúa? Nếu phẩm hạnh không tốt tuyệt đối không thể làm lão sư cho công chúa.”

>

> Nụ cười đông trên mặt Trương Minh Hiên. Bị ai đó dạy hư? Sao hắn cảm giác như đang nói đến mình? Trương Minh Hiên vội lắc đầu ném ý nghĩ hoang đường này, hắn anh minh thần võ tài đức vẹn toàn, thanh niên tốt của thế kỷ mới, câu kia sao có thể là ám chỉ mình được. Chắc đang nói Lý Thanh Tuyền! Đúng vậy, chắc chắn là nàng!

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười nhìn Trương Minh Hiên nghi thần nghi quỷ, quay đầu nói với Cảnh Đức: “Tấn Dương và hoàng hậu đi ra ngoài, tiên sinh hãy nghỉ tạm, ta kêu hai người trở về.”

>

> Cảnh Đức đứng dậy nói: “Thôi để ta đi tìm, sao có thể để hoàng hậu đến gặp thảo dân.”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên: “Ta mang tiên sinh đi, chắc họ đang ở phái Thục Sơn ngoài chợ.”

>

> Cảnh Đức nghe tên phái Thục Sơn thì mắt lóe tia sáng khó hiểu. Chẳng phải phái Thục Sơn đã mất rồi?

>

> Cảnh Đức không hỏi nhiều, mỉm cười nói: “Làm phiền Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Hai người từ biệt Lý Thanh Nhã, cùng nhau đi ra ngoài.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!