TRANG 203# 2
> Chương 405: Anh hùng mới
>
>
>
>
>
>
> Trên ngọn núi phái Thục Sơn, Tấn Dương, Quỳnh Ngọc cùng đám bạn nhỏ đang chơi đùa vui vẻ.
>
> Đầu Tấn Dương cài hai đóa hoa nhỏ reo vui: "Ta là Mỹ Dương Dương!"
>
> Tấn Dương ca hát đi trên cỏ.
>
> Đột nhiên một thỏ yêu đội mũ chạy lại hét lên: “Ta là Hôi Thái Lang, Mỹ Dương Dương đừng mơ chạy!
>
> Tấn Dương đóng vai Mỹ Dương Dương sợ hãi hét to: “Hôi Thái Lang, mau cứu mạng!”
>
> Một thỏ yêu nhỏ ngực đeo chuông chạy ra hét: “Hôi Thái Lang! Có Hỉ Dương Dương ta ở đây đừng hòng tổn thương Mỹ Dương Dương đáng yêu!”
>
> Thỏ yêu đội mũ trầm giọng nói: "Hỉ Dương Dương, ngươi lại đến phá hỏng chuyện tốt của ta? Hôm nay ta bắt ngươi trước!”
>
> Nói rồi hai người la hét chạy đi.
>
> Tiếng cười như chuông bạc vang vọng trên cỏ, đám nhóc không hay biết cuộc sống nhàn nhã đã đến cuối.
>
> Trương Minh Hiên, Cảnh Đức đi lên đỉnh núi thấy cảnh tượng như vậy.
>
> Tấn Dương cười chạy tới bên Trương Minh Hiên, túm vạt áo hắn núp sau lưng, cười tươi nói: “Hoàng thúc bảo vệ con, Hôi Thái Lang muốn ăn thịt con!”
>
> Cảnh Đức ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, hắn cũng là hoàng thân!?
>
> Cảnh Đức đánh giá Tấn Dương, thầm gật gù, không uổng là hoàng nữ, tụ tập linh tú trong thiên địa.
>
> Ba người Tề Linh Vân đi theo hoàng hậu ra khỏi nhà.
>
> Hoàng hậu cười nói với Cảnh Đức: “Vị này là Thảo Đường tiên sinh đúng không? Làm phiền tiên sinh.”
>
> Cảnh Đức liếc sơ liền nhìn thấu hoàng hậu, hồn thể? Cảnh Đức nhớ hai năm trước nghe đồn hoàng hậu bỗng bị bệnh hiểm nghèo qua đời trong đại nội. Mấy ngày trước khi bệ hạ nói hoàng hậu ở đây, Cảnh Đức cho rằng năm xưa hoàng hậu giả chết ai ngờ là hồn thể ở lại nhân gian.
>
> Nhiều ý nghĩ vụt qua trong óc Cảnh Đức, hắn cung kính chắp tay thi lễ nói: “Kính chào hoàng hậu nương nương."
>
> Hoàng hậu khẽ cười nói: “Thảo Đường tiên sinh không cần đa lễ, mời dời bước vào nhà dùng trà.”
>
> Cảnh Đức cười nói: “Không cần dùng trà, thảo dân mới đến còn một số chuyện phải làm, chưa sắp xếp chốn ở. Vậy nên chúng ta hãy sớm xử lý chính sự đi!"
>
> Hoàng hậu cười nói: “Thảo Đường tiên sinh đúng như trong lời đồn, làm việc nhanh gọn.”
>
> Cảnh Đức cười khiêm tốn.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Chỗ ở thì đơn giản, chỗ này của ta thứ khác không nhiều chứ phòng thì nhiều, hay ta cho tiên sinh vài căn nhà?”
>
> Cảnh Đức từ chối khéo: “Đa tạ ý tốt, nhưng người trong sơn dã càng thích dựng nhà giữa non nước.”
>
> Hoàng hậu không bắt buộc Cảnh Đức, ngoắc Tấn Dương lại.
>
> Tấn Dương đến bên hoàng hậu, tò mò đánh giá Cảnh Đức.
>
> Cảnh Đức cúi người cười nói với Tấn Dương: "Công chúa điện hạ có chịu cùng thảo dân đọc sách tập viết?”
>
> Đọc sách tập viết?
>
> Mắt Tấn Dương sáng rực hỏi: “Ngươi cũng có trường học?”
>
> Trường học? Cảnh Đức khó hiểu, chắc đó là học đường.
>
> Cảnh Đức mỉm cười nói: “Nếu công chúa điện hạ thích thì sẽ có.”
>
> Tấn Dương tò mò hỏi: “Trường học của ngươi có cửa sắt không? Loại có thể cản Hôi Thái Lang.”
>
> Cửa sắt? Cản sói? Nơi này có sói sao? Trực tiếp giết là được, cản lại làm gì?
>
> Tấn Dương đếm ngón tay liệt kê: “Trường học của ngươi có phòng không? Cái loại thật sạch. Có đèn không? Loại ấn một cái sáng lên. Có khí cầu không? Cái loại chở người bay lên. Ngoài trường học có Hôi Thái Lang vụng về không? Có lâu đài không? Có rừng rậm không? Trên đầu ngươi có thể mọc cỏ không?”
>
> Tấn Dương nhìn Cảnh Đức với vẻ mong đợi, thỏ yêu nhỏ thì tò mò xúm lại, mắt nhìn long lanh.
>
> Trước ánh mắt của đám con nít làm Cảnh Đức thấy áp lực, khóe môi co giật. Vì sao ta nghe không hiểu? Hôi Thái Lang là loài sói gì? Tại sao trên đầu ta phải mọc cỏ?
>
> Hoàng hậu vỗ Tấn Dương, quở mắng:”Đừng nói nhảm, thứ đó ở trong phim hoạt hình của hoàng thúc của con, ngoài đời thật sao có được.”
>
> Tấn Dương thất vọng nói: "Không có sao?”
>
> Tấn Dương lắc đầu nói: “Vậy con không đi, con muốn chơi với nhóm thỏ nhỏ!”
>
> Hoàng hậu sa sầm nét mặt nói: “Tấn Dương, con phải học tập.”
>
> Tấn Dương mếu méo: “Nhưng con không thích.”
>
> Cảnh Đức ho khan: “Tuy thảo dân không rõ công chúa điện hạ nói cái gì, nhưng nếu công chúa điện hạ có yêu cầu thì thảo dân sẽ cố gắng làm được.”
>
> Mắt Tấn Dương sáng rực hỏi: “Ngươi có thể xây dựng được trường học của Chậm Dương Dương?”
>
> Cảnh Đức khiêm tốn nói: “Chắc có thể.”
>
> Một tòa học đường tầm thường sao làm khó được đại nho ta đây.
>
> Tấn Dương hưng phấn nói: "Quá tốt!”
>
> Tấn Dương kéo Cảnh Đức chạy đi xa: “Ta mang ngươi đi xem trường học của Đại Phì Dương!”
>
> Trương Tiểu Phàm vui vẻ quay sang nói với một đám thỏ yêu nhỏ: "Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Cửu, chúng ta đi xây trường học, làm trường học như của Đại Phì Dương!”
>
> Thỏ yêu nhỏ reo vui vây quanh, Cảnh Đức bất đắc dĩ đi vào phòng, muốn cho hắn xem phim hoạt hình.
>
> Hoàng hậu đen mặt nói: “Tấn Dương hơi bướng bỉnh.”
>
> Trương Minh Hiên an ủi: “Con bé còn là con nít, ta cảm thấy như vậy rất tốt, mỗi ngày Trương Tiểu Phàm rất vui vẻ, còn rất lương thiện, hiểu chuyện.”
>
> Hoàng hậu bất đắc dĩ nói: “Bây giờ mỗi ngày con bé đều chơi, không muốn đọc sách.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Yên tâm đi, ta tin Thảo Đường tiên sinh sẽ là lão sư tốt. Dù Tấn Dương không muốn đọc sách thì có sao, miễn con bé luôn lương thiện, nhân hậu như vậy là được rồi, ta sẽ bảo vệ con bé thật tốt.”
>
> Hoàng hậu trợn trắng mắt nói: “Ngươi cứ chiều con bé đi.”
>
> Trương Minh Hiên cười phất tay nói: "Các người trò chuyện, ta về làm chút việc.”
>
> Hoàng hậu cười khẽ: “Đi đi.”
>
> Chu Khinh Vân, Tề Linh Vân mỉm cười chào.
>
> Trương Minh Hiên bay lên trên đảo Huyền Không lơ lửng, đáp xuống trước cổng, cất bước đi vào.
>
> Trương Minh Hiên vừa đi vừa nhủ thầm: “Tiểu Phàm, làm xong anh hùng mới chưa?”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Xong rồi, nhưng ngươi có chắc là muốn làm anh hùng này không? Theo chúng ta tìm hiểu trong thời gian này thì Nữ Oa nương nươngkhông phải người rộng lượng, Thục Sơn, Thiếu Lâm, còn có Nữ trang, ngươi thật sự không sợ?”
>
> Trương Minh Hiên khựng bước, do dự nói: “Chắc không sao?”
>
> Trương Tiểu Phàm: “Chắc chắn không chết.”
>
> Trương Minh Hiên đi tiếp: “Vậy được rồi. Đã nhận lưỡi dao, từng giả nữ, bị đánh xỉu, bị say ngất xỉu, thiên lôi ầm ầm ta đều không sợ thì còn gì khiến ta sợ?”
>
> Trương Tiểu Phàm im lặng một lúc sau cảm thán rằng: "Người vất vả, vậy ta đi tuyên bố.”
>
> “Chờ đã!” Trương Minh Hiên lo lắng nói: “Chờ ta hỏi sư phụ một tiếng.”
>
> Trương Minh Hiên về đạo phòng vái ba cái với kiếm Thanh Bình: "Đệ tử cầu kiến sư tôn!"
>
> Từ trong kiếm Thanh Bình truyền ra giọng Thông Thiên giáo chủ: “Nói!”
>
> Trương Minh Hiên chần chừ một lúc, nịnh nọt nói: "Sư phụ, lần trước chiến đội Yêu Hồ thắng trong thi đấu Hồng Hoang Thần Thoại, Thanh Tuyền yêu cầu ta làm một anh hùng hồ tộc. Đồ đệ tốt của ngài lỡ làm ra Ðát Kỷ, sư phụ có nên hỗ trợ dàn xếp một chút với bên Nữ Oa nương nương không?”
>
>
>
>