TRANG 204# 1
> Chương 406: Ðát Kỷ lên sóng
>
>
>
>
>
>
> Kiếm Thanh Bình yên lặng một lúc rồi đáp: “Được.”
>
> Trương Minh Hiên vội vàng cúi đầu cười nịnh: “Đa tạ sư phụ! Sư phụ tốt quá, thật sự rất cảm tạ! Đệ tử sẽ ngày ngày cúng cho sư phụ, sáng sớm ba nén nhang, buổi tối một bình rượu, chắc chắn cho sư phụ ăn ngon uống đã!”
>
> Ngoài tầng trời ba mươi ba, Vũ Dư Thiên cung Bích Du.
>
> Thông Thiên nhắm mắt ngồi xếp bằng trên giường mây, khóe miệng run rẩy hai cái, tiểu tử khốn!
>
> Vô Đương thánh mẫu, Vân Tiêu đứng bên cạnh, nhếch môi nín cười.
>
> Vô Đương khẽ cười nói: "Tiểu sư đệ thật biết gây sự, lại sắp làm phiền sư tôn.”
>
> Vân Tiêu cũng cười: “Không ngờ chúng ta có tiểu sư đệ như vậy, theo như lời hắn nói là luôn luôn tới lui thăm dò bên rìa tìm đường chết.”
>
> Vân Tiêu nói xong che miệng cười khẽ, mắt chứa ý cười.
>
> Thông Thiên mở miệng nói: “Nữ Oa không dễ chọc, ta đi tìm nàng sẽ bị bắt chẹt, chúng ta coi như không biết chuyện này."
>
> Hai nữ nhân ngây người.
>
> Vô Đương do dự nói: “Làm vậy không được tốt lắm, sư phụ đã hứa với tiểu sư đệ rồi.”
>
> Thông Thiên mỉm cười nói: “Hắn không định vị tốt vị trí của mình. Xuất hiện di động, dây dưa nhân quả đã đặt hắn ở thế không thua, bây giờ có rất nhiều người không hy vọng hắn chết, Nữ Oa nằm trong đó. Khổ tu vô số năm, sau khi thành thánh một ánh mắt nhìn khắp tam giới, kèm theo đó là cô đơn chiếc bóng vô tận, chỉ có thể giao lưu với ít ỏi vài người, đấu với nhau thành thú vui duy nhất, thật là bi ai. Gièo thì tốt rồi, có di động cho chúng ta làm người người thường trên mạng, chơi đùa, xem phim, tiểu thuyết cũng rất thú vị. Không ai hy vọng trở về ngày tháng cô đơn nhàm chán trước kia."
>
> Vân Tiêu nói: “Với thần thông của sư tôn, chế tạo lại di động chắc không khó.”
>
> Thông Thiên nói: “Chế tạo di động thì không khó nhưng hoạt động bên trong mới khó khăn, nếu chúng ta làm thì vẫn nằm trong tam giới, chuyện không có gì lạ. Cách suy nghĩ của tiểu sư đệ các ngươi khác với chúng ta, bay trên mây, làm ra hành động kinh người. Ví dụ phim hoạt hình, chắc chắn chúng ta không nghĩ ra được. Chúng ta mong chờ những điều chưa biết. Các ngươi không phải lo an toàn của hắn, luôn có người sẵn sàng ra mặt bảo vệ.”
>
> Vân Tiêu cười bảo: “Giống lần trước Phật giáo vây công Thiên Môn sơn, Vương Mẫu, Xi Vưu, thậm chí Minh Hà Giáo Chủ đều ra mặt.”
>
> Thông Thiên gật đầu cười cảm thán: “Tiểu sư đệ của các ngươi khiến ta rất bất ngờ.”
>
> Trương Minh Hiên không hay biết gì về cung Bích Du, cho rằng Thông Thiên giáo chủ đã dàn xếp tốt tất cả cho mình. Trương Minh Hiên yên lòng, sau khi cảm tạ Thông Thiên giáo chủ xong hớn hở đăng lên anh hùng mới. Gia cũng có người ở bên trên.
>
> Trong chợ, Hồng Hài Nhi ủ rũ dựa lưng vào quảng trường, con lừa ngồi bên cạnh.
>
> Hồng Hài Nhi móc di động ra định chơi thì đinh một tiếng, trong bình xăng xuất hiện một bưu kiện. Hồng Hài Nhi thuận tay mở ra xem, bỗng chốc ngồi thẳng dậy, phần thưởng anh hùng đã có!
>
> Hồng Hài Nhi nhấn vào biểu tượng, trên màn hình xuất hiện một cô bé đầu mọc lỗ tai hồ ly, áo sa màu hồng, ngực áo hoa văn màu xanh vừa đúng nhô lên chút trắng tinh. Cô bé quỳ dưới đất như đang cầu nguyện, trước ngực ngâng trái tim đập. Từng cánh hoa đào từ trên trời bay xuống duy mỹ chọc người yêu thương.
>
> Hồng Hài Nhi nhìn trân trân, thật xinh đẹp!
>
> Cô bé mở mắt ra cười nói: “Xin hãy ra lệnh cho Ðát Kỷ đi, chủ nhân.”
>
> Lý Thanh Tuyền đang ở trong rừng núi, vừa đi vừa chơi di động mà vẫn né chính xác cây cối, khe rãnh.
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn cô bé trên màn hình, khinh thường nói: “Trương Minh Hiên, siêu lưu manh, để nàng ăn mặc ít vậy! Ðát Kỷ, đó chẳng phải là tiền bối trong mộ Hiên Viên sao? Nghe nói lúc nàng còn nhỏ đã lớn lên cùng Hiên Viên đại đế, về sau Hiên Viên hoàng đế phi thăng động Hỏa Vân thì nàng đến sống ở mộ Hiên Viên.”
>
> Lý Thanh Tuyền lắc đầu cảm thán: “Trương Minh Hiên thật là . . . điên cuồng trêu ghẹo Nữ Oa nương nương, lá gan thật lớn.”
>
> Lý Thanh Tuyền nói xong tắt máy, nhảy nhót chạy đi xa. Sắp gặp mặt rồi, thật mong chờ. Hừ, chuyện ta muốn làm không ai ngăn cản được.
>
> Trong một quân doanh ở Trường An.
>
> Uất Trì Cung mặc khôi giáp, cầm roi da tuần tra từng phương trận, thường quất roi bốp một tiếng, quát mắng mấy tiếng.
>
> Lúc này một hiệu úy chạy chậm đến gần Uất Trì Cung, ôm quyền nói: "Tướng quân, lại không thấy ba vị công tử của Trình gia.”
>
> Uất Trì Cung nhướng chân mày nhếch miệng cười nói: “Ba tiểu tử thối lại trốn đi. Tìm cho ta, tìm được bọn chúng rồi bản tướng quân phải hoạt động tay chân chút.”
>
> Hiệu úy đáp: “Rõ!” Nói xong xoay người chạy đi.
>
> Uất Trì Cung gõ cán roi vào lòng bàn tay, cười nói: “Đám tiểu tử thối, thúc thúc của các ngươi sắp đến.”
>
> Uất Trì Cung bước nhanh vào trong quân doanh.
>
> Trong một cái hầm, năm người Trình Xử Mặc mặc giáp xộc xệch ngồi dựa vào tường.
>
> Trình Xử Mặc hùng hổ nói: “Trong quân không cho chơi di động, là tên nào sinh hài tử không có lỗ đít đặt ra quy định này?”
>
> Trình Xử lượng gật gù đồng ý, căm giận nói: “Đừng để tiểu gia biết tên đó là ai, nếu không tiểu gia sẽ đập dẹp hắn ra!”
>
> Đội viên bình dân ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói: “Nghe nói hình như là Trình tướng quân dâng tấu chương lên bệ hạ.”
>
> Két!
>
> Ba người Trình Xử Mặc im bặt.
>
> Trình Xử Bật cười gượng: “Tranh thủ chơi hai ván, chờ lát nữa lão già thối đó lại đến.”
>
> Năm người mở di động. Trình Xử Mặc thấy trong trời sao có các tượng đá khổng lồ, đột nhiên thấy một tượng đá đằng trước mặt mũi trở nên rõ ràng, váy tiên bay lên.
>
> Trình Xử Mặc lẩm bẩm: “Lại ra anh hùng mới.”
>
> Trình Xử Mặc nhấn vào.
>
> Tên: Ðát Kỷ.
>
> Sự Tích: Năm cuối triều Thương có yêu tiên Ðát Kỷ nhập phàm làm yêu, trời sinh quyến rũ, vào Triều Ca làm loạn thiên hạ.
>
> Kỹ năng: Nát tim, lưỡi dao linh hồn, mê đắm thiên hạ.
>
> Nghề nghiệp: Pháp sư.
>
> Trình Xử Mặc lẩm bẩm: “Ðát Kỷ, chắc là anh hùng trong phần thưởng thi đấu Hồng Hoang Thần Thoại, mua!”
>
> Giá anh hùng một ngàn TT tệ, bằng với giá di động. Trình Xử Mặc mắng câu gian thương.
>
> Tượng đá trời sao nổ tung, một thiếu nữ xinh đẹp quỳ giữa ánh sao, trước ngực nâng một trái tim, cánh hoa từ trên trời rơi xuống.
>
> Thiếu nữ mở mắt ra mỉm cười nói: “Xin hãy ra lệnh cho Ðát Kỷ đi, chủ nhân.”
>
> Trình Xử Mặc mở to mắt nhìn thiếu nữ, không kiềm được che ngực. Đẹp quá, đây là cảm giác động lòng sao?
>
> Trình Xử Mặc liên lạc với đồng đội ngay: “Đừng giành với ta, ta muốn chơi pháp sư.”
>
> Trên trời truyền ra giọng của Trình Xử Bật: “Không được, ta muốn chơi pháp sư!”
>
> Trình Xử Lượng nói: “Đừng cản ta, ta muốn kề vai chiến đấu với Ðát Kỷ!”
>
> Trình Xử Mặc tức giận: "Ta là đại ca!"
>
> Trình Xử Lượng cãi lại: “Thì ta là nhị ca!”
>
> Trình Xử Mặc chen vào: “Ta nhỏ nhất, các người phải nhường ta!”
>
> Trình Xử Mặc bá đạo: “Ðát Kỷ là của ta, không ai được chơi!”
>
> Trình Xử Lượng khó chịu nói: "Dựa vào cái gì là của ngươi? Ta nói nàng là của ta, các ngươi không thể chơi.”
>
> Hai đội viên bình dân khóc thầm, thật ra chúng ta cũng muốn chơi Ðát Kỷ.
>
>
>
>