Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 407: Mục 408

TRANG 204# 2

> Chương 407: Gặp bạn trên mạng

>

>

>

>

>

>

> Ba người giằng co.

>

> Trình Xử Mặc quát: “Ta lấy danh nghĩa đại ca ra mệnh cho hai người cấm không cho chơi Ðát Kỷ!”

>

> Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật cùng xì một tiếng, giơ ngón giữa trong không gian Trình Xử Mặc không nhìn thấy.

>

> Trình Xử Lượng hô to: “Người xưa có câu huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo, các người muốn vì quần áo mà tay chân tương tàn với ta?”

>

> Hai người khác cùng giơ ngón giữa: “Xì!”

>

> Trình Xử Bật nói: "Chúng ta quyết đấu đi!"

>

> “Xì . . . tốt!”

>

> Trong hầm, năm người mở to mắt. Hai tuyển thủ bình dân quen thuộc chạy nhanh núp vào góc, phập phồng lo sợ. Ba người Trình Xử Mặc đứng dậy, mắt bắn ra tia điện.

>

> Trên đất doanh, các binh sĩ đi qua đi lại như sói vồ xông vào từng phòng, tiếng leng keng không ngừng vang lên.

>

> Uất Trì Cung chắp hai tay sau lưng đi trong phòng doanh, mắt hổ nhìn bốn phía.

>

> Hiệu úy chạy chậm đến bên cạnh Uất Trì Cung, ôm quyền nói: "Bẩm tướng quân, đã tra khắp đất doanh nhưng không thấy bóng dáng ba vị Trình công tử.”

>

> Uất Trì Cung gõ cán roi vào lòng bàn tay cười nói: “Ba tên khốn trốn giỏi thật.”

>

> Lúc này lòng đất vọng lên tiếng ầm ầm như có hai mãnh thú đấu tranh với nhau.

>

> Uất Trì Cung nhe răng cười: “Ba tên đó tự mình chạy ra.”

>

> Hiệu úy cũng mỉm cười, biểu cảm vui sướng khi người gặp họa.

>

> Trong hầm, ba người Trình Xử Mặc ôm nhau đấu sức, thân hình bốc lên từng đợt khói trăng, khi đụng vào vách tường phát ra chấn động, bụi rơi như mưa.

>

> Hai người núp ở trong góc tường sợ hãi mặt trắng bệch run cầm cập, kinh hoàng nuốt nước miếng.

>

> Két một tiếng cửa bên trên bị mở ra, ánh nắng chiếu xuống.

>

> Ba người Trình Xử Mặc tim rớt cái bịch, ngước đầu lên. Uất Trì Cung hai tay chống nạnh đứng ở lối vào, nhe hàm răng trắng dữ tợn, đám binh sĩ xem kịch vui đứng bên cạnh.

>

> Trình Xử Mặc nuốt nước miếng nói: “Hình như chúng ta đã quên chuyện gì.

>

> Trình Xử Bật, Trình Xử Lượng gật đầu lia, trong lòng có một chuỗi ngựa quân lao nhanh qua, tàn đời rồi!

>

> Hai tuyển thủ bình dân như thấy cứu tinh kích động khóc kể: "Cứu mạng, cứu mạng! Tướng quân cứu mạng!”

>

> Trong quân doanh vang lên tiếng quỷ khóc sói tru, các bóng người hét thảm vọt lên cao rồi rớt cái bịch, bay vút lên lại rớt xuống . . .

>

> Ngoài tầng trời ba mươi ba.

>

> Thanh Loan cẩn thận nhìn Nữ Oa: “Nương nương ~”

>

> Thải Phượng cười gượng: "Nương nương, ta cảm giác Trương Minh Hiên không cố ý, không biết hắn nghe tên của Ðát Kỷ ở đâu rồi dùng bậy.”

>

> Nói câu này chính Thải Phượng cũng không tin.

>

> Nữ Oa yên lặng nhìn gương nước lơ lửng trước mặt, trong gương chiếu hình ảnh ở đảo Huyền Không. Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi trên hồ nước, hai người cười nhìn nhau.

>

> Thanh Loan cẩn thận nói: "Nương nương, ta cảm giác hắn không hề cố ý.”

>

> Nữ Oa nhoẻn miệng cười nói: "Yên tâm, ta không hẹp hòi đến mức đó.”

>

> Thanh Loan nói thầm trong bụng: “Mới là lạ!”

>

> Trên mạng sinh ra nhiệt tình lớn với anh hùng mới Ðát Kỷ. Áo sa hồng bay bay toát ra hơi thở thanh xuân, ngực áo trễ lộ ra khe rãnh sâu, chân dài trắng tinh, váy ngắn bay lên, lời nói rất êm tai: Xin hãy ra lệnh cho Ðát Kỷ đi, chủ nhân.

>

> Người chơi trò chơi sắp chảy máu mũi.

>

> Trương Minh Hiên mặc kệ mấy chuyện trên mạng, vì gánh nặng trông giữ Nha Nha lại rơi trên người hắn, phải tìm đủ cách dụ cho bé vui. Nha đầu Nha Nha là người có mới nới cũ, thứ tốt đến đâu bé chơi không lâu liền chán, thật khó dụ.

>

> Đến chạng vạng Trương Minh Hiên mệt lả người ngồi liệt trên ghế không muốn nhúc nhích.

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha ngồi trên ghế, cầm bình sữa đút nước quả cho bé, cười hỏi: “Mệt lắm sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu phán: “Đúng là rất mệt, mệt còn hơn viết tiểu thuyết. Thanh Nhã tỷ thật là quá cực khổ.”

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười. Nha Nha quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, cũng cười.

>

> Hoàng hậu ở bên cạnh cười nói: “Lúc Tấn Dương còn nhỏ cũng dính người như vậy, không cho ma ma trong cung ôm, bắt ta ôm suốt ngày đêm, rất mệt người.”

>

> Tấn Dương chu môi nói: “Con ngoan lắm, không có hư như vậy!”

>

> Hoàng hậu cười nói: “Sau này lớn lên mới khá hơn chút.”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn một cái, hỏi: “Thanh Tuyền đâu? Sao không gặp nàng?”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Lén trốn đi."

>

> Trương Minh Hiên lo lắng nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì đi? Có cần đi tìm không?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Không cần, muội ấy mang báu vật hộ thân đầy mình, người bình thường không tổn thương được.”

>

> Trương Minh Hiên nhớ đến báu vật của Lý Thanh Tuyền gồm một thanh tiên kiếm phi phàm, không biết bao nhiêu miếng Thái Cực Ngọc Phù, hai cây trâm hỏa phượng cấp bậc Kim Tiên, hộ thân có bồ đoàn Thủy Hỏa, còn có thủ đoạn mà hắn không biết. Nếu ai có ý xấu với Lý Thanh Tuyền thì tốt nhất là tự cầu nhiều phúc đi.

>

> Mấy ngày trôi qua, Lý Thanh Tuyền xuyên qua núi rừng trập trùng đi tới một sơn cốc.

>

> Trong sơn cốc mọc cây cối khổng lồ, các nhánh cây rũ xuống, ánh nắng xuyên qua cành lá chiếu mặt đất để lại đốm sáng loang lổ. Chim vỗ cánh bay vút qua trong sơn cốc.

>

> Các động vật ngoan hiền như nai, thỏ trắng, dê núi đứng ở phía xa tò mò đánh giá Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền đi vào sơn cốc, lẩm bẩm: “Là chỗ này rồi.”

>

> Lý Thanh Tuyền hét to: "Tiểu Lục Châu, ngươi ở đâu?”

>

> Phía xa vọng lại giọng dịu dàng: "Bên này!”

>

> Tiếng tiêu du dương vang lên.

>

> Mắt Lý Thanh Tuyền sáng rực tìm theo tiếng, nhảy lên nhảy xuống mấy cái rồi biến mất trong rừng cây.

>

> Lý Thanh Tuyền tìm theo âm thanh đi vào sâu trong sơn cốc, nơi này có một hồ nước. Một công tử áo trắng hơn tuyết ngồi trên tảng đá ven hồ đưa lưng về phía Lý Thanh Tuyền, miệng thổi tiếng tiêu du dương, mặt hồ như gương, xanh như phỉ thúy phản chiếu trời xanh mây trắng, thật là như thơ như tranh.

>

> Mắt Lý Thanh Tuyền hình trái tim reo lên: “Ôi, đẹp trai quá!”

>

> Lý Thanh Tuyền chạy lại đứng sau lưng công tử áo trắng, vui vẻ kêu lên: “Tiểu Lục Châu!”

>

> Công tử áo trắng ngừng thổi tiêu, quay đầu lại.

>

> Con ngươi Lý Thanh Tuyền co rút, giơ nắm tay nhỏ đấm vào mặt công tử áo trắng.

>

> Công tử áo trắng hét thảm té vào hồ nước.

>

> Lý Thanh Tuyền quay đầu bước đi.

>

> "Ngươi đứng lại đó cho ta!"

>

> Một yêu quái người ướt sũng bò lên từ hồ nước, áo trắng dán sát người, mặt khỉ vặn vẹo, răng nanh thò ra ngoài, mắt đen như lỗ đen.

>

> Lý Thanh Tuyền đi băng băng tới trước không ngừng lại.

>

> Quái vật giẫm chân để lại cái bóng thoáng chốc đến sau lưng Lý Thanh Tuyền, vươn tay chộp cổ nàng.

>

> Lý Thanh Tuyền không quay đầu, nắm đấm đánh ra sau. Bùm một tiếng Tiểu Lục Châu lại hét thảm ngã ngửa ra sau, mặt đầy máu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!