TRANG 205# 1
> Chương 408: Câu chuyện nhỏ
>
>
>
>
>
>
> Khỉ yêu vùng vẫy dưới đất thê thảm hét lên: “Đừng đi! Van cầu ngươi đừng đi, ta muốn làm bằng hữu với ngươi!”
>
> Vẻ mặt Lý Thanh Tuyền trào phúng, chớp mắt đến trước mặt khỉ yêu mặt lông, ngồi xổm nhìn xuống nó.
>
> Lý Thanh Tuyền giơ nắm tay thị uy: “Ngươi nghĩ ta ngốc sao?”
>
> Con ngươi đen láy co rút, tim khỉ yêu mặt lông rớt cái bịch. Tình huống này khác với lúc trước nó từng gặp, lẽ ra nàng nên thương hại hoặc có lòng tốt đồng ý làm bằng hữu với nó mới đúng.
>
> Khỉ yêu tiếp tục bi thương nói: “Vì bề ngoài của ta xấu xí nên luôn không có bằng hữu, mãi khi gặp ngươi trên mạng, ngươi là bằng hữu đầu tiên của ta. Cầu xin ngươi hãy làm bằng hữu với ta được không?”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ lạnh một tiếng: “Dẹp diễn kịch đi, cô nãi nãi sinh hoạt mấy vạn năm trong Yêu giới, có kỹ xảo âm quỷ nào chưa từng thấy? Ngươi còn kém xa! Ngươi nói mình không có bằng hữu vậy bộ đồ này lấy ở đâu ra? Giải thích thế nào về việc biết thổi tiêu? Ngươi lấy di động ở đâu ra?”
>
> Khỉ yêu mặt lông vội vàng giải thích: “Ta . . .!”
>
> Lý Thanh Tuyền đấm vào bụng khỉ yêu, mắt nó trợn to, lời sắp thốt ra kẹt trọng cổ họng phát ra tiếng khẹc khẹc.
>
> Lý Thanh Tuyền xem thường nói: "Ngươi không phải không có bằng hữu mà là bằng hữu của ngươi đều bị ngươi ăn đúng không? Thủy Hầu Tử ăn tủy não người, lấy ký ức của người.”
>
> Con ngươi khỉ yêu mặt lông co rút, bị nàng nhìn thấu.
>
> Lý Thanh Tuyền đứng lên quay đầu bước đi, dù gì làm bằng hữu trên mạng, giết chết thì quá tuyệt tình, phế bỏ tu vi được rồi.
>
> Lý Thanh Tuyền hậm hực đi ra ngoài, không ngờ là Thủy Hầu Tử! Dọc đường nàng phát ra tiếng động lớn, thỉnh thoảng có đá bay lên đụng vào cây to phía xa hoặc đập vào đá lớn.
>
> Thủy Hầu Tử run rẩy bò dậy phát ra tiếng rên, khom lưng đi đến bờ hồ nhảy xuống, áo trắng nổi trên mặt hồ.
>
> Đáy nước như bích ngọc chất đống xương trắng.
>
> Sáng sớm.
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền trở về từ khi nào, nàng ngồi trong sân hậm hực nhấn di động, lẩm bẩm: “Xóa hết! Xóa hết! Xóa sạch hết, toàn là lừa gạt!”
>
> Trương Minh Hiên uống nước trái cay cười hỏi: “Gặp bạn trên mạng kết quả thế nào?"
>
> Lý Thanh Tuyền phồng má nói: “Xấu! Kém!”
>
> Trương Minh Hiên hút nước trái cây: “Đúng như ta đoán, chuyện trên mạng đừng tin là thật, càng đừng dính líu vào hiện thực.”
>
> Lý Thanh Nhã ra khỏi nhà cười nói: “Vấn đề không phải xấu, Thanh Tuyền bị tài văn chương của một thư sinh trên điện thoại di động hấp dẫn, tưởng là tài tử phong lưu ai ngờ gặp mặt là Thủy Hầu Tử ăn tủy não người.”
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên há hốc mồm: “Thủy Hầu Tử? Là loại Thủy Hầu Tử có huyết mạch Vu Chi Kỳ trong truyền thuyết?”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu nói: “Đúng rồi.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền thương hại, lần đầu tiên gặp bạn qua mạng đã bi kịch như vậy, tệ còn hơn hắn tưởng tượng. Hồ ly tinh đều thích tài tử sao? Ta có nên đọc nhiều sách chút? Hoặc sao chép thơ từ tặng cho Thanh Nhã tỷ?
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói: "Minh Hiên, chuyện này ngươi nhớ chú ý chút. Có nhiều người quen bằng hữu trên điện thoại di động, nếu có người giống như Thanh Tuyền hẹn gặp mặt trên hiện thực rồi gặp nguy hiểm thì không tốt.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, kiếp trước pháp chế đầy đủ vẫn có người hẹn gặp mặt bạn qua mạng rồi gặp nguy hiểm, càng đừng nói ở thế giới này.
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Ta sẽ xử lý, Thanh Nhã tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ừ, ăn cơm đi.”
>
> Cả nhà cười vui ăn sáng, chỉ mình Lý Thanh Tuyền buồn bực không vui, không ngừng cầm đũa đâm chén.
>
> Ăn sáng xong Trương Minh Hiên về phòng, ngẫm nghĩ, nâng bút viết.
>
> Mãi đến giữa trưa Trương Minh Hiên gửi tác phẩm hoàn thành cho Trương Tuấn, để lại lời nhắn: “Hãy phát câu chuyện này ở triều sớm ngày mai.”
>
> Trương Tuấn đáp: “Biết rồi công tử.”
>
> Hôm sau nhiều người theo lệ thường mở di động quan tâm quốc gia việc lớn.
>
> Trương Tuấn ngồi sau bàn báo xong việc lớn quốc gia, mỉm cười nói: “Triều sớm hôm nay đã xong, trước khi kết thúc có câu chuyện nhỏ muốn chia sẻ với mọi người.”
>
> Người xem trước di động sửng sốt sau đó nổi hứng thú, là câu chuyện gì mà loan báo trong triều sớm vậy?
>
> Màn hình dần tối, bóng dáng Trương Tuấn mông lung ẩn hiện trong bóng tối, giọng mơ hồ: “Câu chuyện này tên là Ngươi Đến. Cách di động các ngươi trò chuyện vui vẻ, nhưng ngươi thật sự hiểu biết người đó sao?”
>
> Nghe giọng mơ hồ nhẹ tênh của Trương Tuấn, người sử dụng di động rùng mình, cảm thấy lạnh lẽo.
>
> Trương Tuấn kể lại: “Đây là câu chuyện có thật. Một tiểu cô nương quen bằng hữu rất tốt trên mạng, y là thư sinh, rất nho nhã, rất có tài.”
>
> Nhiều tiểu thư trước di động sửng sốt, hình như mình cũng có bằng hữu như vậy.
>
> “. . . có ngày thư sinh nói chúng ta gặp mặt đi. Tiểu thư hân hoan đồng ý, khi nàng nói cho tỷ tỷ nghe thì tỷ tỷ của nàng kiên quyết phản đối. Sau cùng tiểu cô nương trốn ra khỏi nhà, hưng phấn chạy đến chỗ hẹn. Ở đó có một thư sinh nho nhã dang đợi nàng, nàng tin đó là người chân mệnh của mình.”
>
> Trong một khuê phòng có nữ nhân liên tục thay đổi sắc mặt, hình như hôm nay nàng có hẹn với bằng hữu trên mạng.
>
> Nhiều người nghe mê mẩn, câu chuyện rất giống bản thân, dễ khiến họ thế vai vào.
>
> “Khi tiểu thư đi tới nơi hẹn nhau, bên hồ nước quả nhiên thấy có một thư sinh áo trắng ngồi thổi tiêu. Áo trắng hơn tuyết, tiếng tiêu như tâm sự, đúng y như tiểu thư ảo tưởng.
>
> Thiếu nữ hưng phấn chạy đến kêu lên: “Thư Hành công tử!
>
> Công tử chậm rãi quay đầu lại. Thiếu nữ sợ hãi hét lên một tiếng, lảo đảo té xuống đất. Chỉ thấy công tử có khuôn mặt khỉ vặn vẹo, hốc mắt đen toát ra tia sáng đen, răng nanh nhô ra chảy máu ròng ròng.”
>
> Nhiều người nghe trước di động sợ hãi rụt người. Người nghe ở bên ngoài còn đỡ, một mình trong phòng bị hù sợ trắng mặt.
>
> “. . . công tử khỉ quái nhếch miệng cười nói: Cuối cùng ngươi cũng đến, ta rất đói!”
>
> Màn hình sáng lên, câu chuyện đến đây là hết.
>
> Người xem trước di động liên tục thay đổi sắc mặt, tuy không nói kết cục câu chuyện là gì nhưng mọi người có thể tưởng tượng ra.
>
> Trương Tuấn ngồi sau bàn nghiêm túc nói: “Câu chuyện này cải biên dựa vào chuyện có thật. Quen bạn trên điện thoại di động đều là hư ảo, ngươi không biết người đối diện là người tốt hay xấu, có khi không phải người. Gặp mặt trong hiện thực nhớ phải hết sức cẩn thận, nếu thật sự muốn gặp thì nên lựa chọn chỗ công cộng trong thành trấn, hãy mang bằng hữu đi cùng.”
>
>
>
>