TRANG 205# 2
> Chương 409: Người trang điểm nữ đỉnh nhất
>
>
>
>
>
>
> Bản tin lâm triều vừa kết thúc, trong khuê phòng, một một nữ tử có dung mạo xinh đẹp trắng cả mặt, nàng lấy điện thoại di động ra, vội vàng đánh chữ vào khung chat: "Huỷ bỏ gặp mặt."
>
> Lúc này nàng mới thở phào một hơi, vội vàng chạy ra ngoài, mãi tới khi đứng dưới ánh mặt trời, nàng mới cảm thấy khá hơn được chút.
>
> Trên mạng và xã hội đều đặc biệt chú ý tới bản tin lâm triều lần này, đặc biệt là bản tin cuối cùng, ai nấy đều bàn tán xôn xao, rất nhiều người chưa kịp xem bản tin lâm triều, đều chạy tới khu Video xem lại, bàn tán đủ các kiểu, không ít các cư dân mạng có hẹn gặp mặt ngoài đời thật đều huỷ hẹn, khiến không ít công tử phong lưu phải bóp cổ tay thở dài.
>
> Nếu Trương Minh Hiên biết chuyện lần này đã gây ra hậu quả nghiêm trọng vậy, hắn sẽ càng thêm vui mừng, bởi vì hắn đã gián tiếp cứu được vô số thiếu nữ rồi á!
>
> Đương nhiên mấy chuyện này Trương Minh Hiên làm sao biết được, sau khi viết xong bản thảo, hắn đã quẳng hết mọi việc cho Trương Tuấn toàn quyền phụ trách, không hề hỏi han thêm dù gì chỉ một câu.
>
> Khoản thời gian tiếp theo Trương Minh Hiên lại mở ra hình thức làm cá mặn trong suốt một ngày, đói thì uống nước trái cây bổ sung chất dinh dưỡng, rồi nằm ườn ra đó tiến hành quang hợp, tên gọi tắt là phơi nắng, trong lòng hắn vô cùng thoải mái, nhàn nhã, tự tại.
>
> Chờ khi Trương Minh Hiên đang nằm ngủ trên ghế mở mắt tỉnh lại, thì đã là chạng vạng tối, hắn vươn người một cái, lầu bầu: "Thoải mái quá!"
>
> Nhưng khi cái giọng này truyền tới lỗ tai hắn, lại biến thành một giọng nữ ngọt ngào dễ nghe: "Thoải mái quá!"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, trong lòng chợt lướt qua ba chữ cung Oa Hoàng thật to. Hắn vội vã cúi đầu, nhìn thấy làn váy màu hồng phấn sặc sỡ, lớp áo yếm màu xanh lá, thậm chí còn cả một cặp đùi thon dài trắng muốt, quả thật là xinh đẹp vô vàn!
>
> Đầu Trương Minh Hiên nổ bùm một tiếng, nhớ tới lần trước hắn bị trang điểm thành nữ, hình như Thanh Loan có nói rằng: "Nếu ngươi vẫn không thể làm nương nương vừa lòng, vậy lần sau người sẽ trực tiếp biến ngươi thành nữ nhân."
>
> Mặt Trương Minh Hiên từ đỏ biến thành trắng, từ trắng biến thành xanh, trong lòng hắn không ngừng rên rỉ, lập tức loé người biến mất tại chỗ, như cưỡi gió lướt qua hoa viên, chạy vào phòng mình, đóng cửa cùm cụp, không chừa một kẽ hở nào.
>
> Trong phòng Trương Minh Hiên vươn tay ôm chặt ngực mình, may quá không có, lại đưa tay sờ xuống nửa dưới, trong lòng thở phào một hơi, may mà vẫn còn đầy đủ.
>
> Hắn cố bình tĩnh lại, tạo một tấm kính bằng nước trước mặt mình, trong kính xuất hiện một nữ tử hồ tộc dáng vẻ xinh đẹp lanh lợi, vừa trong trắng thơ ngây, vừa mang theo vẻ quyến rũ lạ thường.
>
> Sau bụi hoa ở ngoài hoa viên, Lý Thanh Tuyền ngồi bệt trên cỏ, vuốt màn hình di động của mình, trên màn hình là ảnh chụp của một cô nương cực kì đáng yêu, đôi tai nhỏ nhắn xinh xắn, khuôn mặt trắng như tuyết, cần cổ thon dài, nữ tử điềm nhiên nằm dài trên ghế, ngọt ngào chìm trong giấc ngủ say, tựa như một vị tinh linh của đất trời.
>
> Lý Thanh Tuyền liếc về phía phòng của Trương Minh Hiên, mặt đầy đắc ý, cười nói: "Lần trước đã quên chụp hình, lần này cuối cùng cũng chụp được rồi."
>
> Mắt nàng hiện lên vẻ xảo trái, tay chọc một cái, bỏ hết mớ hình mình vừa chụp được vào không gian cá nhân, không những thế nàng còn chia sẻ liên kết này vào các diễn đàn lớn, còn chú thích thêm một câu: tiểu muội muội nhà ta đấy, có đẹp không?
>
> Bình luận bên dưới không ngừng tăng lên chóng mặt.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Oa, oa... đúng là quá đáng yêu.
>
> Tử Vân đạo trưởng: Bần đạo trông vị cô nương này có hơi quen mắt đấy.
>
> Thanh Hà tao nhã: Đát Kỷ, đây chính là Đát Kỷ!
>
> Lão Chu: Trời ạ, đây đúng là Đát Kỷ rồi!
>
> Bán Vải: Đáng yêu quá, nhìn chưa đủ! Còn hình khác nữa không vậy?
>
> Quốc vương nước Dạ Lang: Nữ tử này rốt cục là ai? Trẫm muốn mời nàng ta tới nước trẫm quay phim, trẫm hứa chắc nàng ta sẽ kiếm được cả đống tiền.
>
> Gỗ Mục: Niềm yêu thích cái đẹp là bản tính của con người, niềm yêu thích cái đẹp là bản tính của con người, đột nhiên ta thấy đói bụng quá đi!
>
> ...
>
> Bình luận không ngừng gia tăng, số lượt thích cũng tăng cao vùn vụt, không ít người sau khi xem xong đều tuỳ tay đăng lại, càng ngày càng nhiều người xem, Lý Thanh Tuyền nhìn số liệu đang bay lên vùn vụt, vui vẻ tới mức hai mắt nheo lại thành một đường chỉ.
>
> Trong hoàng cung ở thành Trường An, có vị quý phi đang cười khẽ mặc thử bộ trang phục Đắc Kỷ mình vừa đặt làm, bỗng một tiểu cung nữ hốt hoảng chạy vào, miệng la to: "Nương nương, không hay, không hay rồi."
>
> Một cung nữ đứng cạnh quý phi thấy thế quát to một tiếng: "Nói năng không biết lựa lời, tự vả miệng đi! Nương nương đang êm đang đẹp ở đây cơ mà."
>
> Quý phi lại cười không chấp nhặt, nói: "Không sao, nói đi! Đã xảy ra chuyện gì thế?"
>
> Tiểu cung nữ vô cùng sợ hãi, người run như cầy sấy, lắp ba lắp bắp nói: "Nương nương, trên mạng đang có người trang điểm thành Đát Kỷ, còn đăng hình khắp nơi."
>
> Một cung nữ đang giúp quý phi mặc xiêm y nghe vậy cười duyên nói: "Sao các nàng ấy có thể sánh bằng nương nương nhà chúng ta được chứ? Lần trước nương nương trang điểm thành Bạch Tố Trinh đã làm cả hoàng cung phải ngạc nhiên đó, cả bệ hạ cũng nghe tin tới xem nữa là!"
>
> Quý phi cười nói: "Cái miệng của ngươi ngọt quá nhỉ? Mau lấy di động qua đây, để ta xem thử nào."
>
> "Tuân lệnh!"
>
> Ngay lập tức có một tiểu cung nữ cầm di động đi qua, đưa tới trước mặt quý phi.
>
> Quý phi lấy di động ra, không mất bao lâu đã tìm tới những tấm hình nọ, bởi vì khắp nơi trên mạng đều đang đăng lại mớ hình đó.
>
> Quý phi càng lật xem hình, mày càng chau chặt hơn, nàng cúi đầu nhìn bộ trang phục vừa nãy còn khiến nàng vô cùng hài lòng, nhưng giờ nhìn lại chỉ thấy chẳng ra làm sao, so sánh với người trong hình, thì bộ nàng đang mặc cứ như đồ của một con nha đầu dưới quê vậy.
>
> Quý phi hít sâu một hơi, nói: "Ta không mặc nó nữa!"
>
> Mấy cung nữ đều tỏ ra khá nhạc nhiên, nhưng vẫn đồng thành đáp: "Chúng nô tỳ tuân lệnh!" Rồi khom người lùi ra sau.
>
> Người người trên mạng đều đang cuồng nhiệt say mê bản Đát Kỷ của Trương Minh Hiên, tiếng ngợi khen thưởng thức vang lên không dứt, không ít người nhìn thấy ảnh của hắn đều thấy trái tim mình đập thình thịch.
>
> Mà nhân vật chính Trương Minh Hiên của chúng ta, lúc này đang mệt mỏi ngồi trong phòng, kế bên hắn là thanh kiếm Thanh Bình.
>
> Trương Minh Hiên chu cái miệng nhỏ của mình ra, uất ức oán giận: "Thanh Bình, xin ngươi đó, mau giúp ta đi, ta là tiểu đệ tử của sư phụ đó, ngươi không thể đối xử với ta như vậy."
>
> Vẻ mặt u oán đó, chọc người thương mến vô cùng, làm người ta hận không thể ôm hắn vào lòng, để an ủi thương tiếc hắn.
>
> Sâu trong thức hải, Long Thiên Ngạo cảm thán nói: "Kỹ thuật hoá trang thành nữ của Nữ Oa nương nương ngày càng lợi hại, tiến bộ không ít đâu."
>
> Tiêu Viêm nói bằng cái giọng đầy khen ngợi: "Đúng là được mở rộng tầm mắt đấy! Nhưng mà mớ hình trên mạng đó, thật sự không cần xoá đi à?"
>
> Trương Tiểu Phàm bình tĩnh nói: "Không cần đâu, ngươi không thấy là lúc này xoá sạch mới cho người ta cảm giác như mình đang giấu đầu hở đuôi à."
>
> Tiêu Viêm hỏi lại: "Không lẽ hắn không thấy tức à?"
>
> Trương Tiểu Phàm nghe vậy bèn đáp: "Yên tâm đi! Hắn không giận lâu đâu, đầu óc hắn thẳng tuồn tuột, qua hai ngày nữa là hắn quên sạch ngay thôi ấy mà."
>
> Tiêu Viêm trừng mắt tỏ vẻ không tin.
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình lên thêm một lần nữa, hắn ra sức rút kiếm ra, dùng sức mạnh tới mức mặt đỏ bừng, nhưng kiếm Thanh Bình vẫn không hề nhúc nhích lấy một phân nào.
>
> Trương Minh Hiên buồn bực ném kiếm Thanh Bình ra ngoài, ngửa mặt nằm lên giường, thật muốn chết quá đi mà!
>
> Sư phụ, người đã hứa với con, người sẽ giúp con nói vài lời tốt mà! Đây là kết quả của việc nói tốt à? Còn không bằng rút kiếm chém chết con cho nhanh á! Oán niệm dày đặc từ người Trương Minh Hiên bốc lên cao tận mây xanh, uất ức! Đúng là quá mức uất ức mà!
>
> Trên một đỉnh núi cao không kém ở Linh Sơn, chung quanh nó được bao phủ bởi một lớp sương mù màu hồng phấn, tiếng Phật âm ngâm nga pha trộn với những âm thanh hỗn loạn đẹp đẽ truyền ra tù ngọn núi, thi thoảng lại có hoà thượng xuyên qua lớp mây mù đi lên đỉnh ngọn núi, lại có hoà thượng từ trên đỉnh núi chạy xuống, lặng lẽ biến mất trong núi rừng.
>
> Trên đỉnh ngọn núi, Phật Định Quang Hoan Hỉ với đôi tai to dài và gương mặt lớn đang nằm trên giường mây, màn che màu hồng phấn rũ xuống che đi quang cảnh trên giường, sau màn, có vài bóng người đang quấn quít lấy nhau, tiếng thở dốc yêu kiều vang lên không dứt.
>
> Bỗng có tiếng bước chân từ ngoài đi vào, Ngọc Phi mặc một bộ xiêm y màu trắng thánh khiết, cung kính quỳ rạp xuống đất bái lạy, nói: "Bái kiến Phật chủ!"
>
> Hoan Hỉ phật nằm sau màn không hề ngừng chuyện mình đang làm dở, chỉ nói vọng ra ngoài: "Là Ngọc Phi à! Có chuyện gì thế?"
>
> Ngọc Phi cung kính nói: "Đệ tử phụng lệnh của Phật chủ, bất kì lúc nào cũng phải chú ý động tĩnh của Quỳnh Ngọc trên núi Thiên Môn, hôm nay bên núi Thiên Môn đã xuất hiện chuyện khác thường."
>
>
>
>