Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 410: Mục 411

TRANG 206# 1

> Chương 410: Phật Hoan Hỉ tự tìm đường chết

>

>

>

>

>

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ đằng sau màn mây vẫn tiếp tục vận động: "Ồ! Nàng ta rời khỏi núi Thiên Môn rồi à."

>

> Quỳnh Ngọc nói rằng "Không phải, là Đát Kỷ xuất hiện ở núi Thiên Môn."

>

> Màn mây bị vén lên, Phật Định Quang Hoan Hỉ trần truồng ngồi lên giường mây, nghiêm túc hỏi lại:"Đát Kỷ! Nàng ta không phải đã bị Nữ Oa nương nương giết rồi sao?"

>

> Ngọc Phi cung kính nói "Thưa Phật Tổ, là Đát Kỷ trong thần thoại Hồng Hoang."

>

> Nói rồi nàng ta cầm di động dâng lên: "Xin ngài hãy xem thử!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cong tay một cái, di động bay vào tay ông ta, ông ta mở di động lên, hình ảnh một nữ tử hồ tộc đang ngủ say xuất hiện trên màn hình, duy mỹ, thuần khiết, lại có cảm giác mơ hồ như thể siêu thoát khỏi thiên địa.

>

> Ánh mắt Phật Định Quang Hoan Hỉ trừng thật to, ông ta giật mình lắp bắp: "Đây... Đây là.."

>

> Ngọc Phi đang quỳ bên dưới mở miệng nói: "Đây là Đát Kỷ trong thần thoại Hồng Hoang."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ ngạc nhiên lẩm bẩm: "Không đúng, chỉ bằng ảnh chụp ta không nhìn ra được trên người nàng ta có gì đặc biệt, nhưng ta chắc rằng nàng ta có cái gì đó rất khác thường. Trên người Quỳnh Ngọc có tinh hoa của linh tú, thì trên người nàng ta chắc chắn cũng có một loại tinh hoa nào đó của thiên địa."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nỉ non: "Tuy rằng ta không muốn lẻn vào núi Thiên Môn, nhưng xem ra bây giờ ta chỉ có thể tự mình đi một chuyến, dù tinh hoa linh tú đúng là có quý hiếm đó, nhưng tinh hoa trên người con hồ yêu này chắc cũng không hề nhỏ đâu."

>

> Nói rồi ông ta đứng dậy, khoác cái áo tăng lên người, lập tức biến thành dáng vẻ tai to mặt lớn, mặt mày hiền từ, ông ta chợt lóe lên cái rồi biến mất.

>

> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã đang ở trong bếp chuẩn bị cơm chiều với Hoàng Hậu, Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương thì ngồi tụ lại một chỗ, cả hai vừa xem di động vừa phát ra tiếng cười vui vẻ.

>

> Bỗng nhiên hai mắt Tấn Dương tỏa ra ánh sáng sáng rực, hâm mộ hỏi Lý Thanh Tuyền: "Thanh Tuyền cô cọ, tiểu tỷ tỷ đó là ai thế ạ! Đúng là quá quá xinh đẹp luôn, tỷ ấy có tới nhà chúng ta không vậy ạ?"

>

> Lý Thanh Tuyền nói một cách chắc nịch: "Đương nhiên, ngay ở trong nhà chúng ta luôn này."

>

> Tấn Dương chờ mong hỏi tiếp: "Tỷ tỷ đó ở đâu vậy ạ? Sao không chịu đi ra ngoài thế ạ? Con muốn chơi với tỷ tỷ đó."

>

> Hai mắt Lý Thanh Tuyền sáng rỡ, nàng nhảy từ trên ghế nhảy xuống đất, nói: "Được thôi! Thế để ta dẫn con đi tìm nàng ta nhé."

>

> Tấn Dương vui vẻ nhảy xuống khỏi ghế, kéo tay Lý Thanh Tuyền không chịu buông ra, nói: "Đi thôi! Chúng ta đi tìm tiểu tỷ tỷ xinh đẹp đó đi ạ."

>

> Lý Thanh Nhã nhìn hai cô cháu chạy vội ra ngoài, cười nói với Hoàng Hậu: "Chuyện xây dựng trường học tới đâu rồi?"

>

> Hoàng Hậu lắc đầu, cười khổ nói: "Đám tiểu hài tử đó cứ nhất quyết đòi xây một trường học giống như trong phim Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, làm Thảo Đường tiên sinh vô cùng buồn rầu, ngày nào cũng phải vắt óc suy nghĩ cách giải quyết vấn đề."

>

> Lý Thanh Nhã cười nói "Vậy cũng tốt mà, họ cùng nhau xây dựng trường học, tình cảm giữa các bên cũng sẽ bền chặt hơn."

>

> Hoàng Hậu cười gật đầu tỏ vẻ đồng ý với quan điểm này.

>

> Lý Thanh Tuyền dẫn Tấn Dương đi về phòng Trương Minh Hiên, mắt thấy họ đã đi tới trước cửa nhà Trương Minh Hiên. Tấn Dương không hiểu hỏi lại Lý Thanh Tuyền: "Tiểu tỷ tỷ đang ở trong nhà của hoàng thúc ạ?"

>

> Lý Thanh Tuyền gật đầu đáp: "Đúng vậy!"

>

> Tấn Dương không hiểu lắm, hỏi lại "Sao tiểu tỷ tỷ ấy lại ở trong nhà của hoàng thúc thế ạ?"

>

> "Chờ lát nữa đi, cô cô sẽ nói cho con biết ngay đây."

>

> "Dạ!"

>

> Lý Thanh Tuyền bước tới trước cửa, nhìn thấy ngoài cửa phòng có treo một cặp câu đối mới.

>

> Vế trên: bản nhân đã chết

>

> Vế dưới: có việc đốt vàng mã.

>

> Hoành phi: Trong nhà không có ai hết.

>

> Lý Thanh Tuyền cười tới run rẩy cả người, Trương Minh Hiên bây giờ thế nào nàng là người biết rõ nhất, thế là nàng chống nạnh sai bảo Tấn Dương: "Tấn Dương, con đi gọi cửa đi."

>

> "Dạ!"

>

> Tấn Dương bước lại, gõ cửa cốc cốc cốc, miệng thì không ngừng kêu: "Hoàng thúc! Hoàng thúc!"

>

> Trương Minh Hiên bóp cổ họng, cố ý hạ giọng mình xuống vài tông: "Ai đó!" Nhưng vẫn không cách nào xoá đi vẻ trong trẻo của giọng nói.

>

> Tấn Dương thì không chú ý gì tới mấy chuyện này, con bé vẫn tiếp tục gõ cửa kêu to: "Hoàng thúc mau mở cửa đi, con muốn tìm tiểu tỷ tỷ chơi với con!"

>

> Trương Minh Hiên nghẹn họng, tiểu tỷ tỷ? Có khác gì đang vả mặt hắn không chứ...

>

> Tấn Dương gõ cửa một lúc lâu, buồn bã ủ rũ quay trở về bên cạnh Lý Thanh Tuyền, nói: "Thanh Tuyền cô cô, hoàng thúc không chịu mở cửa kìa"

>

> Lý Thanh Tuyền chớp mắt, xảo quyệt nói: "Hắn không đi ra, vậy thì chúng ta mời hắn ra thôi, không phải bảo có việc đốt vàng mã à? Cứ làm y hệt như những gì hắn nói xem."

>

> Nàng chỉ tay xuống mặt đất, hô to một tiếng: "Biến!" Trên mặt đất lập tức xuất hiện cả núi giấy vàng.

>

> Lý Thanh Tuyền kéo tay Tấn Dương vui vẻ reo lên: "Được lắm! Chúng ta đi đốt vàng mã nào."

>

> Đốt vàng mã? Tấn Dương không hiểu gì hết, đốt vàng mã để làm gì cơ?

>

> Cả đống giấy vàng chất thành núi trước của nhà Trương Minh Hiên, Lý Thanh Tuyền bắt đầu châm lửa đốt vàng mã.

>

> Lý Thanh Tuyền vừa đốt, vừa giả giọng đau thương, khóc gọi: "Minh Hiên đệ đệ à! Đệ đang ở đâu vậy? Bọn tỷ rất nhớ đệ đó? Sao đệ không nói tiếng nào đã vội vàng ra đi như vậy chứ? ..."

>

> Tấn Dương vui vẻ hưng phấn bỏ thêm giấy vàng vào đống lừa, con bé chỉ thấy chuyện này quá vui, quá thú vị.

>

> Trong phòng Trương Minh Hiên bị khói đặc nghẹn tới ho khan, cực kì khó chịu, hắn hối hận rồi, hắn không nên viết cặp câu đối đó, giờ dù có bị đốt thành thịt khô, hắn cũng không thể bước ra ngoài.

>

> Chuyện hai người Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương đang làm, không lâu sau đã bị Lý Thanh Nhã và Hoàng Hậu đang bận rộn dưới nhà bếp phát hiện, cả hai vội vàng chạy qua xem sao.

>

> Lý Thanh Nhã cả giận quát: "Thanh Tuyền, muội đang làm cái quái gì vậy hả?"

>

> Lý Thanh Tuyền chỉ chỉ hai câu đối trước cửa: "Muội đang gọi Trương Minh Hiên đấy! Tỷ xem đi."

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu sang nhìn thấy hai câu đối nọ, miệng không nhịn được cũng co rút vài cái.

>

> Hoàng Hậu cũng che miệng khẽ cười nói: "Minh Hiên đúng là biết cách quậy phá mà."

>

> Lý Thanh Nhã vung tay lên, đống vàng mã đang bốc cháy dưới đất biến mất sạch sẽ, nàng bước lên trước, vươn tay gõ vài cái lên cửa, dịu dàng gọi: "Minh Hiên, mau ra ăn cơm nào."

>

> Chỉ một lát sau, có tờ giấy được nhét qua kẽ cửa: "Không ăn đâu, đệ chợt có cảm ngộ, nên muốn bế quan luyện công."

>

> Trương Minh Hiên mà chịu đi bế quan tu luyện? Lý Thanh Nhã không tin được từ nào trong câu này, nàng có hơi lo lắng hỏi: "Đệ không sao đấy chứ?"

>

> Một tờ giấy khác lại được truyền ra ngoài: "Ta không sao, chỉ là gần đây đang tìm hiểu thiền cấm nói của Phật giáo, cần tĩnh tâm, mọi người không cần lo cho ta đâu, đợi khi ta luyện được thần công này, sẽ có thể đánh khắp tam giới không địch thủ."

>

> Lý Thanh Nhã hết cách, chỉ đành nói: "Vậy... Vậy đệ cứ tập trung tu luyện đi nhé. Chúng ta không làm phiền đệ nữa."

>

> Lý Thanh Nhã vẫy tay ra hiệu cho những người khác, ý bảo họ trở về, nàng cũng xoay người đi về phía đại sảnh.

>

> Hoàng Hậu nắm tay Tấn Dương vừa đi vừa lo lắng hỏi thăm: "Đệ ấy không sao thật chứ?"

>

> Lý Thanh Nhã ngẫm nghĩ lát, nói: "Chắc không có gì đâu! Thân phận của đệ ấy đã đủ để bảo vệ hắn được bình yên, có lẽ đệ ấy đang thật sự bế quan tu luyện!"

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, miệng cười ngây ngô đi theo Lý Thanh Nhã.

>

> Trong nhà gỗ, hai mắt Trương Minh Hiên mở to vô thần nằm nhoài trên giường, nỉ non: "Nương nương! Con sai rồi. Sư điệt thật sự biết sai rồi, người mở lòng từ bi tha cho con đi mà!" Giọng nói yểu diệu, vô cùng đáng thương.

>

> Đêm khuya, khi muôn vàn vì sao giăng kín bầu trời, Trương Minh Hiên nằm trong nhà gỗ, nhắm mắt mê man, khoé mắt hãy còn ướt nước mắt, trông cực kì nhu nhược đáng thương.

>

> Một hư ảnh xuất hiện trước giường Trương Minh Hiên, cẩn thận quan sát hắn một lúc, rồi đột nhiên hư ảnh khựng lại, như nhìn thấy thứ gì đó rất ngạc nhiên, lập tức có một lỗ tròn màu đen xuất hiện phía trên Trương Minh Hiên, cuốn hắn vào bên trong.

>

> Hư ảnh dạo ngang một vòng phái Thục Sơn, rồi hoàn toàn biến mất tăm.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ người khoác áo tăng, miệng cười ha hả, bay trở về cung điện của mình, tận lúc ngồi xuống giường mây vẫn không nhịn được ý cười, ông ta vừa cười vừa nói: "Tạo hóa! Là tạo hóa đó! Không ngờ lần này cả ông trời cũng đứng về phía ta."

>

> Hai hàng nữ tử tuyệt đẹp đang ngồi xếp bằng hai bên đại điện thấy ông ta đi vào, vội vàng khuỵ chân quỳ xuống, bái lạy: "Chúc mừng Phật chủ!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười sang sảng nói: "Không ngờ chỉ là một con hồ ly nhỏ mà trên người lại mang theo sức mạnh tạo hoá trời sinh, đúng là cả ông trời cũng đang giúp ta mà! Các ngươi lui ra ngoài hết cho ta."

>

> "Cẩn tuân mệnh lệnh của Phật chủ!"

>

> Các nữ tử lập tức đồng loạt chấp tay thành hình chữ thập đặt trước ngực, khom người bái lạy, rồi lần lượt đi ra khỏi cung điện.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!