Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 411: Mục 412

TRANG 206# 2

> Chương 411: Phật Định Quang Hoan Hỉ đối chiến Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vung tay lên, vài tiếng lạch cạch vang lên, cửa sổ trong đại điện đều bị đóng kín, bên trên còn loé lên cấm chế bằng Phạn văn, ông ta đã triệt để khoá chặt cung điện lại.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ chỉ một ngón tay ra trước, không trung vỡ ra một cái khe hở, Trương Minh Hiên và Quỳnh Ngọc đồng thời từ bên trong rơi ra ngoài, cả hai la hoảng một tiếng, té chồng lên nhau.

>

> Quỳnh Ngọc ngẩng đầu nhìn Phật Định Quang Hoan Hỉ, khuôn mặt nhỏ của nàng lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ, nàng la lên thất thanh: "Phật Định Quang Hoan Hỉ!"

>

> Trương Minh Hiên thì chỉ im lặng đứng lên, lẳng lặng quan sát Phật Định Quang Hoan Hỉ, ông ta chính là phản đồ đã cầm Lục Hồn Phiên đi, có hơi bị mạnh à nha!

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười ha hả nói: "Các tiểu cô nương, bổn tọa muốn thu các cô nương làm đồ đệ, không biết các cô nương có đồng ý không?"

>

> Quỳnh Ngọc hoảng sợ lắc đầu, không ngừng bước lùi ra đằng sau.

>

> Trương Minh Hiên mở miệng, dùng chất giọng trong veo của mình hỏi lại: "Không phải chúng ta đang ở trên núi Thiên Môn à? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ ngạo nghễ nói: "Chỉ là một núi Thiên Môn, há có thể ngăn trở được bước chân của bản Phật Tổ."

>

> Trương Minh Hiên vô cùng rối rắm, không biết giờ có ai tới cứu mình không nhỉ? Nếu lấy kiếm Thanh Bình ra đánh nhau, vậy có khác nào sẽ làm bại lộ thân phận của mình? Mình đang ăn diện thế này, nếu bị lộ sau này làm gì còn mặt mũi nữa chứ!

>

> Đáng tiếc, Phật Định Quang Hoan Hỉ không cho hắn cơ hội được cứu, ông ta móc tay một cái, Trương Minh Hiên đã nổi lên không trung bay về phía Phật Định Quang Hoan Hỉ, chỉ chớp mắt cái hắn đã xuất hiện trước mặt ông ta, ngay sau đó có một cái móng heo đặt lên ngực Trương Minh Hiên, sao mà phẳng quá vậy!

>

> Hai mắt Trương Minh Hiên trừng thật to, dùng chất giọng trong veo quát to: "Kiếm tới đây!"

>

> Không gian bên tay hắn nứt ra, kiếm Thanh Bình từ trong hố đen bay ra.

>

> Trương Minh Hiên bắt lấy kiếm Thanh Bình, mang theo nỗi bi phẫn vô cùng vô tận, chém mạnh một kiếm vào người Phật Định Quang Hoan Hỉ, ánh kiếm rực rỡ nở rộ, mấy lão lưu manh chết hết đi cho ta!

>

> Mọi việc chỉ xảy ra trong một cái chớp mắt, khắc trước Phật Định Quang Hoan Hỉ còn đang ôm mỹ nhân ấm áp trong lòng, ngay sau đó đã thấy kiếm khí lạnh tanh đánh vào người mình, ông ta sợ hãi vội vươn tay che trước người mình, một bức tường Phật quang màu vàng rực rỡ xuất hiện.

>

> Tiếng ầm ầm vang lên, ánh kiếm đánh tới, bức tường Phật quang không thể ngăn đón được một khác, đã lập tức bị đánh nát, Phật Định Quang Hoan Hỉ chật vật bị một kiếm của Trương Minh Hiên đánh bay, va vào giường mây đằng sau, còn theo quán tính bay đập vào bức tường đằng sau, nếu không phải cung điện có trận pháp và cấm chế, chắc tường cung điện cũng sẽ bị đâm cho thủng một lỗ lớn.

>

> Trương Minh Hiên không chút do dự, mặt lạnh tanh rút kiếm bay về phía Phật Định Quang Hoan Hỉ.

>

> Ầm! Một cái chưởng khổng lồ xuất hiện trước mặt Phật Định Quang Hoan Hỉ, dấu chưởng đẩy thẳng về phía Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên vung kiếm chém một cái, chưởng và kiếm va chạm, ầm ầm vỡ tan, Trương Minh Hiên lộn ngược một vòng ra sau, liên tục lùi ra sau mấy bước.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ tựa vào tường đứng dậy, sắc mặt xanh mét nhìn Trương Minh Hiên, trước ngực ông ta có một vết thương dài do kiếm chém, trong tay ông ta còn nắm một dải lụa vàng màu sáng đã nhạt hẳn đi, chắc là Phật bảo phòng ngự gì đó.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ giận dữ quát to: "Kiếm Thanh Bình! Ngươi là người của Tiệt Giáo, rốt cuộc thì ngươi là ai?" Trong lòng ông ta bỗng xuất hiện nỗi sợ hãi cực kì to lớn, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn, chỉ còn mỗi một suy nghĩ vờn quanh đó là Thông Thiên giáo chủ muốn đối phó mình.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu dùng chất giọng trong trẻo nói với Quỳnh Ngọc: "Đừng cố chống cự!"

>

> Quỳnh Ngọc ngớ ra vội gật đầu, tuy rằng nàng không hiểu hiện giờ mọi chuyện phát triển theo hướng nào, nhưng thanh kiếm đó nàng từng thấy Trương Minh Hiên cầm theo bên người, nhưng sao đó lại xuất hiện trong tay một tiểu cô nương xinh đẹp thế này? Giữa họ có mối quan hệ gì không thể cho người ngoài biết à? Trong đầu Quỳnh Ngọc xuất hiện vô số suy nghĩ miên man.

>

> Trương Minh Hiên phất tay thu Quỳnh Ngọc vào túi, rồi mới nhìn Phật Định Quang Hoan Hỉ nói: "Trước khi ngươi bắt ta tới đây, không thử điều tra xem ta là ai à?"

>

> Sắc mặt Phật Định Quang Hoan Hỉ trở nên dữ tợn vô cùng: "Nếu ngươi đã muốn giết ta, vậy ta đây giết ngươi chết trước vậy. Hồng Sa Trướng!"

>

> Từ hư không xuất hiện một cái màn màu hồng, những đám mây màu hồng ùa ra khỏi tấm màn, chỉ một khắc đã tràn ngập khắp đại điện.

>

> Hồng Sa Trướng này chính là vũ khí giao hợp được Phật Định Quang Hoan Hỉ dùng âm dương đại đạo rút ra tỉ mỉ dệt thành, cực kì có hiệu quả với nữ tính, dựa vào món bảo bối này, không biết ông ta bắt được bao nhiêu nữ tiên.

>

> Đều là âm dương đại đạo, thượng cổ có cường giả ngộ ra âm dương điên đảo trở thành Điên Đảo lão tổ.

>

> Cũng có Thánh nhân thái thượng ngộ ra âm dương thái cực, trở thành ngọn nguồn của Đạo giáo.

>

> Còn có Phật Giáo cao tăng, ngộ ra một suy một thịnh, tạo thanh Khô Vinh Âm Dương đại đạo.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cũng ngộ ra, nhưng thứ ông ta ngộ ra là âm dương hoà hợp, nam nữ giao hợp.

>

> Một đại đạo, có ngàn vạn pháp môn, ngộ thế nào đều là do bản thân.

>

> Trương Minh Hiên phất phất tay, xua tan những đám mây màu hồng che trước mặt mình, trong lòng thầm nghĩ: "Ta muốn giết ông hồi nào chứ? Ta chỉ muốn ông thả ta đi! Mấy đám mây này là cái gì? Khí độc à?"

>

> Trương Minh Hiên ngừng thở, cảnh giác quan sát chung quanh.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười lạnh nhìn Trương Minh Hiên bị vây trong mây mù, Thông Thiên giáo chủ, ông muốn giết ta à, vậy hôm nay ta sẽ thu lấy đệ tử này của ông, hấp thu sức mạnh tạo hoá trong cơ thế nàng ta, chắc chắn có thể giúp ta bước thêm một bước vào cánh cửa tạo hoá, nếu vậy thì xem ra, ông vẫn yêu thương ta như xưa nhỉ!

>

> Trương Minh Hiên đứng trong mớ mây màu hồng, nói thầm: "Rốt cục thì đây là cái gì, mấy người các ngươi mau giúp ta đi chứ!"

>

> Trong thức hải của Trương Minh Hiên, Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm đều xuất hiện, đứng thành vòng tròn, hai tay hợp lại dậy ra thần lực vô song, tất cả hội tụ vào một chỗ, xông thẳng lên cao.

>

> Trương Minh Hiên ợ một cái tỏ vẻ mình đã no, miệng còn than thở: "No quá đi mất!"

>

> Hắn lại chém ra một kiếm nữa, kiếm khí màu ngọc bích nhanh chóng lan tràn ra chung quanh, đánh vào vách tường của Phật điện, vô số Phạn văn bay ra, ngăn cản và mài mòn luồng kiếm khí. Tiếng ầm ầm vang lên không dứt bên tai, cả cung điện rộng lớn cũng run rẩy theo.

>

> Bên ngoài cung điện, có một đám nam La Hán, nữ ni cô vây quanh.

>

> Một La Hán màu vàng nhạt, bội phục nói: "Hợp Hoang đại đạo của Phật chủ ngày càng lợi hại, thậm chí tạo ra tiếng động lớn thế này, đúng là rất đáng để chúng ta học theo!"

>

> La Hán Kim Cương đứng cạnh hắn cũng gật đầu đồng ý, mắt hiện lên vẻ hâm mộ khó thể kiềm nén.

>

> Đám tiểu ni cô đứng gần đó thì sắc mặt ửng đó, hai chân loạng choạng, các nàng hâm mộ nhìn đại điện đang rung động, Phật chủ lợi hại quá!

>

> Trong đại điện, Phật Định Quang Hoan Hỉ chật vật tránh né những luồng kiếm khí xuất hiện không dứt, lơ là cái là ăn ngay một luồng kiếm khí, mà ông ta thì chỉ có thể cố gắng chống chọi, nhưng kiếm khí của kiếm Thanh Bình đâu phải thứ dễ cản.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vừa trốn tránh, vừa nhìn Trương Minh Hiên đang liên tục vung kiếm trong Hồng Sa Trướng, trong lòng tức giận, nghiến răng nghĩ: "Cứ tiếp tục đi! Càng sử dụng nhiều pháp lực, khí hợp hoan sẽ càng xâm nhập nhanh hơn."

>

> Một khắc đồng hồ trôi qua, Phật Định Quang Hoan Hỉ vẫn đang tiếp tục trốn tránh kiếm khí của kiếm Thanh Bình, mặt ngây ra như phỗng, tại sao lại nàng ta vẫn không có việc gì?

>

> Hai khắc trôi qua, trên người Phật Định Quang Hoan Hỉ đã có không ít vết thương, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Thông Thiên giáo chủ đã giúp nàng ta phòng bị từ trước, khí hợp hoan hoàn toàn không có tác dụng."

>

> Kịp nhận ra chuyện này, ông ta quyết định ra tay trước, hai thanh trường kiếm xuất hiện trong tay, ông ta nhích người cái xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên, trực tiếp chém một đường.

>

> Trương Minh Hiên còn chưa kịp phản ứng, kiếm Thanh Bình đã kéo tay hắn, vươn kiếm đón lấy chiêu kiếm này, hai tiếng leng keng giòn vang vang lên, hai đoạn kiếm gãy từ trên không trung rơi xuống.

>

> Kiếm Thanh Bình kéo tay Trương Minh Hiên, tùy ý vung vẫy, tạo thành những quỹ đạo kì quái.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ có đôi tai dài thấy vậy thì biến sắc, xoay người lùi lại, đường kiếm xẹt ngang mặt hắn, cắt xuống một miếng thịt.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ che mặt, cắn răng nói: "Tiệt Kiếm Đạo! Làm sao ngươi có thể luyện Tiệt Kiếm Đạo tới cảnh giới này cơ chứ."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!