Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 412: Mục 413

TRANG 207# 1

> Chương 412: Lật ngược ván cờ

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên lĩnh hội thử cảm giác vừa rồi, đó là Tiệt Kiếm Đạo à? Cảm giác nó không giống với cái Phong Vân Vô Kỵ dùng thì phải! Nó lưu loát và tự nhiên hơn, ra chiêu dựa vào tâm cảnh, vứt bỏ hết mọi quy tắc. Chẳng lẽ mình đã hiểu được căn nguyên của Tiệt Kiếm Đạo rồi à, mình đúng là thiên tài mà, Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong lòng.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ hiểu rất rõ, nếu có người tu luyện Tiệt Kiếm Đạo đạt tới cảnh giới này thì nó có nghĩa là gì, mây hồng của ông không hề có tác dụng gì với người nọ, ông vung tay lên, Hồng Sa Trướng biến mất.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên, người đã trải đầy vết thương, nhưng vết nặng nhất vẫn là vết chém ngay trước ngực, da thịt lộ ra ngoài, máu chảy đầm đìa, bên trên có kiếm khí của kiếm Thanh Bình, làm Phật Định Quang Hoan Hỉ không cách nào dùng phật lực chữa lành nó được.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nhếch miệng mỉm cười nói: "Ông ta đúng là không thèm nể tình cảm sư đồ ngày xưa giữa chúng ta luôn à! Ngăn lại Hồng Sa Trướng của ta, còn dạy ngươi Tiệt Kiếm Đạo, cho ngươi kiếm Thanh Bình, mọi thứ chỉ vì ông ta muốn giết ta trút giận ư?"

>

> Trương Minh Hiên cầm kiếm đứng đó, khó hiểu hỏi lại: "Có phải ông đã hiểu làm gì đó rồi không?"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vẫn tự nói tiếp "Ngươi muốn trách thì trách hắn đi!"

>

> Trương Minh Hiên nhướng cặp lông mày xinh đẹp của mình lên cao, nũng nịu kêu to: "Trách ai chứ? Mau thả ta ra! Đồ khốn kiếp." Vẻ mặt lúc tức giận của hắn, trong lại càng đáng yêu hơn.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ thương hại nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi còn muốn đi à? Cho dù ngươi giết chết ta, thì ngươi nghĩ mình có thể chạy ra khỏi Linh Sơn được à? Ngươi cũng chỉ là một con cờ bị vứt đi mà thôi, càng huống chi ngươi cũng không giết được ta."

>

> Trương Minh Hiên đau đầu nhìn Phật Định Quang Hoan Hỉ, ông ta rốt cục đang muốn nói cái quái gì vậy? Ta muốn giết ông hồi nào chứ, chỗ này là Linh Sơn đó, nguy hiểm muốn chết! Ta chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, ông đúng là lão khốn kiếp mà.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ tay duỗi ra, một thanh cây phướn dài màu đen xuất hiện trong tay ông ta, tán ra khí tức màu đen đại biểu cho điềm xấu.

>

> Kiếm Thanh Bình nằm trong tay Trương Minh Hiên không ngừng rung lên, như đang thúc giục, hoặc là đang kích động, còn như mang theo hận thù, đủ loại cảm xúc phức tạp.

>

> Trong mắt Phật Định Quang Hoan Hỉ lóe lên vẻ hung ác, ông ta quơ cờ phướn đánh về phía Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên tiếp tục khom người né tránh, vô ý thức dùng kiếm Thanh Bình chém ra một quỹ đạo trên không, vừa vặn chắn ngang đường của cờ phướn.

>

> Hai bảo vật va vào nhau, phát ra một tiếng keng lớn, cả hai đều không bị tổn hại gì, kiếm Thanh Bình không thể chém đứt chí bảo như Lục Hồn phiên, ít nhất là kiếm Thanh Bình trong tay Trương Minh Hiên vẫn chưa đủ sức để làm vậy.

>

> Trương Minh Hiên và Phật Định Quang Hoan Hỉ lập tức xông về phía nhau lần nữa, cờ phướn bay múa tới đâu, hắc khí bay theo tới đó, chém giết với ánh kiếm của trường kiếm.

>

> Thực lực của Phật Định Quang Hoan Hỉ đã tới cảnh giới siêu phàm nhập thánh, Tiệt Kiếm Đạo trong tay Trương Minh Hiên cũng ảo diệu không kém, cả hai xem như đánh ngang tay.

>

> Tiếng va chạm ầm ầm vẫn vang vọng khắp cung điện, bàn ghế, giường mây, bồ đoàn, tất cả mọi thứ có trong cung điện đều biến thành tro bụi, Phạn văn che kín vách tường không ngừng chuyển động, liên tục nổ tung.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vừa phẩy Lục Hồn Phiên tấn công Trương Minh Hiên, một vừa cười lạnh quát: "Kiếm pháp của ngươi đúng là không tệ chút nào, nhưng tu vi của ngươi quá thấp, ngươi có thể kiên trì tới bao giờ hả? Một ngày, hai ngày, hay là một tháng?"

>

> Tay Trương Minh Hiên cử động theo tiếng lòng, tuỳ ý vung kiếm đẩy Lục Hồn Phiên ra, một đường kiếm xước qua ngay cổ Phật Định Quang Hoan Hỉ, Phật Định Quang Hoan Hỉ lập tức chắn Lục Hồn Phiên ra trước người mình, một tiếng keng vang lên, kiếm Thanh Bình chém trúng lá cờ trên phướn.

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nhíu mày nũng nịu nói: "Thả ta đi!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ ra sức đẩy, cuối cùng đẩy bật kiếm Thanh Bình đi ra ngoài, quát ta: "Bây giờ mới biết ngươi không giết được bổn toà à? Nếu đã định giết bổn toạ, thì đừng mơ rời khỏi đây."

>

> Cây phướn dài ra, đâm về phía Trương Minh Hiên, trên đỉnh phướn quẩn quanh tiếng gào khóc thảm thiết .

>

> Trương Minh Hiên hơi nghiêng người sang bên, vung kiếm chém vào Lục Hồn Phiên, tức giận quát to: "Con mẹ ông chứ, ai muốn giết ông hả?"

>

> Một tiếng keng vang vọng, ánh lửa tung toé khắp nơi.

>

> Hai người lại xông vào quấn chặt lấy nhau lần nữa, trong mắt Phật Định Quang Hoan Hỉ loé lên ác ý, giết nàng ta ông ta vẫn có thể tinh luyện ra được mầm móng của tạo hoá, để ông ta xem thử, nàng ta có thể kiên trì được bao lâu nữa đây.

>

> Keng keng keng~ tiếng kim loại va vào nhau vang vọng khắp cung điện.

>

> A Thập Mễ và Ngọc Phi đi tới trước cửa thần điện, nhìn thần điện đang rung lên bần bật, A Thập Mễ hơi sợ hãi hỏi: "Phật Tổ đã trong đó suốt bốn ngày rồi, sao hai nàng ấy chịu nổi chứ?"

>

> Gương mặt lạnh lùng của của Ngọc Phi cũng hiện lên một rạng mây đỏ, nàng nói: "Lần này hình như Phật Tổ có hơi mạnh mẽ quá rồi."

>

> A Thập Mễ liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

>

> Trong cung điện, Trương Minh Hiên nỗ lực ngăn cản Phật Định Quang Hoan Hỉ tiến công, bên trong thức hải thân hình của bốn người Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm đã trở nên vô cùng mờ nhạt, gần như sắp hoá thành hư vô, thần lực họ có thể vận chuyển cho Trương Minh Hiên cũng đã chẳng còn được bao nhiêu.

>

> Trương Tiểu Phàm bất đắc dĩ nói: "Chúng ta đã dùng hết toàn bộ thần lực rồi."

>

> Cây phướn dài đâm thẳng về phía Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên vội vàng lấy kiếm Thanh Bình che trước mặt mình, một tiếng keng vang lên, Trương Minh Hiên bị đánh bay ra thật xa, đập thật mạnh vào cánh cửa.

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, phun ra một ngụm máu tươi, nhỏ giọng nói: "Kiếm gia, tới lúc cần dựa vào ngài rồi đấy, ta không thể chết ở chỗ này được đâu!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ bật cười ha hả: "Tiểu cô nương, đừng cố gắng chống lại nữa, vô ích thôi, hãy ngoan ngoãn học phật hiệu với Phật gia ta đi!"

>

> Trương Minh Hiên cả giận nói "Con mẹ ông, ông nghĩ bổn thiếu gia dễ ức hiếp tới vậy hả!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vươn tay nắm một cái, tức tối quát: "Ngươi lại đây cho ta!"

>

> Cảm giác trói buộc mãnh mẽ ép Trương Minh Hiên bay về phía Phật Định Quang Hoan Hỉ, Trương Minh Hiên ra sức cắn chặt răng, cố gắng giãy dụa.

>

> Một tiếng bùm nổ vang, trong cơ thể đã khô kiệt thần lực của Trương Minh Hiên, bỗng nhiên xuất hiện một sức mạnh hoàn toàn mới, nó được sinh ra từ trong máu thịt, dù số lượng không nhiều, nhưng nó cực kì rộng lớn, thần thánh.

>

> Kiếm Thanh Bình vốn đang rục rịch, ngay sau khi vừa chạm vào sức mạnh nọ, đột nhiên rung lên bần bật, tản ra ánh sáng trắng thuần, trói buộc của Phật Định Quang Hoan Hỉ lập tức bị phá vỡ, nụ cười vẫn còn đọng lại trên mặt ông ta.

>

> Long Thiên Ngạo nhìn những điểm sáng màu trắng ngà trôi qua bên cạnh mình, ngạc nhiên hỏi: "Đây là thứ sức mạnh gì vậy? Trong người bản thể có loại sức mạnh này à?"

>

> Ba người còn lại cũng nhíu mày lắc đầu, rung động nhìn sức mạnh tản ra từ trong máu thịt của Trương Minh Hiên, đó là một sức mạnh rất vĩ đại, rất thần thánh, nếu so với thần lực của họ, thì không khác gì là lấy ánh sáng của đom đóm để so với ánh sáng của mặt trời.

>

> Toàn thân Trương Minh Hiên toả ra ánh sáng màu trắng ngà, như thể hắn đang bước đi trong ánh sáng thần thánh, vừa cao quý vừa thần thánh, tản ra hơi thở cao quý nhất, độc đáo nhất.

>

> Trương Minh Hiên quan sát ánh sáng màu trắng ngà đang bao phủ quanh người mình, rồi lại bật cười nhìn Phật Định Quang Hoan Hỉ đang vô cùng khiếp sợ, cảm giác này thật đúng là quá tuyệt diệu, trời đất trong nháy mắt trở nên vô cùng rõ ràng, thậm chí hắn còn phát hiện ra một sợi quy luật đang di chuyển.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Rốt cục thì ngươi là ai? Đó chắc chắn không phải sức mạnh tạo hoá bình thường."

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên đã hiện lên một suy nghĩ, nhưng hắn vẫn cười nói: "Ông đoán thử xem!"

>

> Một kiếm này chém ra, ánh kiếm màu trắng ngà xuất hiện đủ đường ngang dọc, sức mạnh vượt xa những đường kiếm trước.

>

> Sắc mặt Phật Định Quang Hoan Hỉ lập tức thay đổi, Lục Hồn Phiên lập tức xuất hiện trước mặt ông ta, ngay sau đó lại xuất hiện thêm ba viên xá lợi cực to, một tiếng ầm thật to vang lên, cung điện không còn chống đỡ nổi nữa, ầm ầm sập xuống, Phật Định Quang Hoan Hỉ trực tiếp văng ra ngoài, va vào một bức tường cung điện còn nguyên vẹn, kết quả làm sập thêm vài bức tường nữa, rồi mới rơi xuống đất khụ ra máu tươi.

>

> Lập tức có không ít La Hán ni cô bay vèo lên trời, hoảng sợ nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, Phật Tổ bị thương năng, cung điện bị phá sập, ai dám tới Linh Sơn làm càn như vậy? Lại còn làm Phật Tổ bị thương nữa chứ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!