TRANG 207# 2
> Chương 413: Trở về nhà
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên toàn thân được bọc trong lớp ánh sáng màu trắng ngà, rút kiếm bước từng bước ra khỏi đống phế tích, các La Hán Kim Cương, Hành giả Ni cô đứng chung quanh đều đề phòng nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên, không dám xằng bậy.
>
> Trương Minh Hiên bước lên trước vài bước, nhặt Lục Hồn Phiên đang rơi dưới đất lên, cười nói: "Trong tam giới này, thứ bảo vật hình cờ phướn có thể ngăn được kiếm Thanh Bình, theo ta biết chỉ có Lục Hồn Phiên mà thôi, bây giờ cũng xem như là vật quy nguyên chủ nhỉ."
>
> Miệng Phật Định Quang Hoan Hỉ còn đang chảy ra máu tươi, ông ta vẫn mạnh miệng trào phúng nói: "Giáo chủ đúng là quá để mắt tới tiểu tăng rồi đó. Quả nhiên đã chuẩn bị không ít thứ tốt cho tiểu tăng, nhưng lúc nãy khi chúng ta còn ở trong cung điện, ngươi không giết được tiểu tăng, vậy bây giờ ngươi đừng mơ trốn được."
>
> Trương Minh Hiên hết biết nói gì, nhìn chằm chằm ông ta một lúc mới nói: "Ta muốn giết ông hồi nào chứ, trước khi xảy ra chuyện này ta còn chẳng biết ông là ai."
>
> Phật Định Quang Hoan Hỉ nhìn Trương Minh Hiên không giống đang nói dối, trong lòng cũng tự nghĩ lại, chẳng lẽ cô nương này không phải tới để giết ông ta thật? Nhưng giờ nàng ta cũng đã bị lộ, đâu còn cần nói dối làm gì nữa! Chẳng lẽ tất cả chỉ là hiểu lầm?
>
> Kiếm Thanh Bình trong tay Trương Minh Hiên hơi chấn động, Trương Minh Hiên ngây ngẩn phát hiện, cánh tay mình lại một lần nữa bị khống chế, có 1 sức mạnh vô hình nhấc tay hắn lên, ra sức chém một kiếm về phía Phật Định Quang Hoan Hỉ, luồng kiếm khí màu trắng ngà ồ ạt bay ra.
>
> Phật Định Quang Hoan Hỉ trợn tròn mắt, quát "Đến bây giờ ngươi còn dám nói dối ta nữa!"
>
> Ông ta theo bản năng muốn trốn sang một bên.
>
> "To gan!" Một tiếng nói cực lớn vang vọng trong không trung, trên trời giáng xuống một bàn tay, tóm lấy Phật Định Quang Hoan Hỉ rồi kéo ông ta lên trên.
>
> Kiếm khí màu trắng ngà quét ngang, máu tươi văng ra như suối.
>
> "Không…!" Một tiếng kêu thê thảm, đau khổ, tuyệt vọng vang vọng khắp không trung.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai theo bản năng thả tay ra, mặt run rẩy vài cái, chúng Phật Đà Bồ Tát đang ngồi bên dưới cũng khép chặt hai chân mình lại.
>
> Trên ngọn núi của Phật Định Quang Hoan Hỉ, vô số La Hán Kim Cương đều lùi ra sau hai bước, khép chặt hai chân mình lại.
>
> Phật Định Quang Hoan Hỉ lấy hai tay che nửa dưới, từ không trung rơi bùm xuống đất, mặt đầy vẻ thê lương tuyệt vọng nói không thành lời.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: "Thật đúng là quá độc ác! Người vừa này là ai thế nhỉ? Lại nhân cơ hội này chặt đứt đường con cháu của Phật Định Quang Hoan Hỉ."
>
> Trương Minh Hiên vươn tay ra, giơ trường kiếm lên, ánh sáng màu trắng ngà toả sáng rực rỡ, nếu kiếm Thanh Bình muốn giết ông ta, vậy thì cứ giết thôi, xem như thanh lý môn hộ.
>
> Một kiếm này chém xuống, kiếm khí màu trắng ngà bay thẳng về phía Phật Định Quang Hoan Hỉ, nơi nó đi qua, núi sông sụp đổ, rồi tan biến sạch sẽ.
>
> Keng… một pho tượng Kim Phật chắn trước mặt Phật Định Quang Hoan Hỉ, vươn tay ngăn lại luồng kiếm khí, một tiếng răng rắc vang lên, hai tay Kim Phật rạn nứt gãy đổ, mãi khi vết rạn nứt lan tới tận bả vai Kim Phật, luồng kiếm khí mới bị mài sạch sẽ.
>
> Theo sức mạnh màu trắng ngà trôi đi, Trương Minh Hiên núp bên trong đã không còn nét xinh đẹp yêu kiều như xưa, dần dần khuôn mặt hắn biến thành vẻ trung tính, vóc dáng cũng dần to cao hơn hơn.
>
> Một cái đài sen nở rộ trước mặt Kim Phật, Như Lai ngồi xếp bằng bên trên đài sen, quan sát Trương Minh Hiên một hồi, chợt nói: "Hoá ra là ngươi!"
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi lại: "Ông là Phật gì vậy?"
>
> Như Lai mỉm cười đáp: "Phật Như Lai!"
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên cũng hốt hoảng, đây là Boss à? !
>
> Như Lai nói tiếp: "Ngay trong thánh địa Linh Sơn, ngươi lại muốn giết Phật hành hung tăng ni, ngươi có biết bổn toạ có thể trấn áp ngươi ngay lập tức không."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy lập tức nghiêm túc giơ trường kiếm trong tay mình lên, tất cả ánh sáng màu trắng ngà lập tức từ thân thể Trương Minh Hiên trút như thác nước vào trong thân kiếm, biến nó thành cây kiếm ánh sáng khổng lồ cao vài trăm thước, cây kiếm khổng lồ được Trương Minh Hiên cầm trong tay, toả ra dao động vừa thần thánh vừa đáng sợ.
>
> Trương Minh Hiên đã triệt để biến thành dáng vẻ vốn có của mình, hắn nhìn Như Lai nói: "Ông có tin tôi chém một kiếm này xuống, Linh Sơn của ông sẽ biến mất luôn không."
>
> Như Lai nhìn Trương Minh Hiên vô cùng nhỏ yếu, tay cầm thanh kiếm toả ra sức mạnh của sự huỷ diệt, như tổng thống của một đất nước đang nhìn một đứa trẻ đứng giữa lòng thủ đô của mình, một tay cầm bom nguyên tử, một tay đang chơi đùa với cái điều khiển từ xa, thật muốn chửi tục ghê vậy đó! Ai đưa cái thứ đáng sợ này cho một đứa trẻ thế, nếu xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm hả!
>
> Như Lai im lặng, chúng Phật có mặt trong Đại Lôi Âm Tự cũng đều im lặng, chỉ còn mỗi tiếng kêu chói tai đầy thảm thiết của Phật Định Quang Hoan Hỉ quanh quẩn.
>
> Thật ra thì trong lòng Trương Minh Hiên cũng chột dạ lắm chứ, lỡ đâu Như Lại thật sự muốn trấn áp hắn, hắn chỉ còn lại một kiếm duy nhất thì đúng là hơi sợ đó!
>
> Trương Minh Hiên nhìn chằm chằm Như Lai, chân thì lùi ra sau, rồi bay đi, trong lòng vẫn luôn cực kì đề phòng.
>
> Như Lai cứ thế nhìn Trương Minh Hiên từ từ đi xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của mình.
>
> Quan Âm xuất hiện bên cạnh Như Lai, tay cầm bình Ngọc Tịnh, khó hiểu hỏi Như Lai: "Phật Tổ, ngài để hắn ta đi như vậy à?"
>
> Như Lai trả lời đầy bất đắc dĩ: "Một kiếm kia của hắn mang theo mấy phần uy thế của Thánh nhân, cái câu huỷ diệt Linh Sơn đó của hắn, không phải chỉ là một câu nói suông."
>
> "Nhưng bây giờ hắn ta đã rời khỏi Linh Sơn rồi mà."
>
> Như Lai nghe vậy, mới lạnh lùng đáp: "Ngươi có biết bao nhiêu kẻ đang nhìn chằm chằm chỗ này của ta không? Ngọc Đế, Vương Mẫu Thái Thượng Lão Quân, Nguyệt Lão Nương Nương trên Thiên Đình, dưới Địa Phủ thì có Bình Tâm, Ngũ Trang Quan thì có Trấn Nguyên Tử, rồi Thánh Linh bảo vệ bốn phương, Huyết Hải Minh Hà, Vô Đương đã đi tới Hồng Hoang."
>
> Quan Âm:o__o ". . ."
>
> Trương Minh Hiên giơ trường kiếm đi cả đường, cho dù đã rời khỏi phạm vi Linh Sơn hắn cũng không dám thả lỏng, một đường giữ nguyên tư thế bay trở về núi Thiên Môn, trên đường đám yêu quái gặp hắn đều hoảng sợ bỏ chạy.
>
> Mãi khi bay về tới phạm vi núi Thiên Môn, hắn mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, thả kiếm Thanh Bình xuống. Lòng đầy chờ mong muốn hấp thu sức mạnh đang bao quanh thân kiếm về lại trong cơ thể, chuẩn bị làm con bài chưa lật sau này, hắn vừa truyền ý nghĩ vào kiếm Thanh Bình, sức mạnh màu trắng ngà đã biến mất ngay, như thể chưa từng tồn tại vậy.
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên trừng to, hắn vội đập đập kiếm Thanh Bình mấy cái, la to: "Nè! Mau trả lại sức mạnh cho ta, ngươi là chí bảo của sư tôn, sao lại có thể đi tham ô đồ của ta chứ? Không cần mặt mũi gì nữa hả? Có nghe ta đang nói gì không vậy?"
>
> Chuôi kiếm bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, kiếm Thanh Bình lập tức tránh khỏi tay Trương Minh Hiên, nhảy vào vỏ kiếm, không thèm để ý gì tới câu hỏi của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ cầm kiếm Thanh Bình, đây đúng là một vị đại gia khó hầu mà!
>
> Lúc này, đám người Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền từ lâu đã bị thanh kiếm khổng lồ kinh động đều bước lên đón, đám yêu quái dưới phố phường cũng sùng bái nhìn Trương Minh Hiên, đó là đảo chủ à? Một kiếm vừa rồi thật sự quá lợi hại, trông không khác gì nhìn thấy ông trời cả.
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha bay đến bên cạnh Trương Minh Hiên, mở miệng trách cứ hắn: "Không phải ngươi đang bế quan tu luyện à? Đi ra lúc nào vậy? Thanh trường kiếm đó là kết quả tu luyện mấy hôm nay của ngươi đấy à?"
>
> Trương Minh Hiên đề nghị: "Chúng ta trở về rồi hãy nói chuyện sau nhé."
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu đồng ý: "Đi thôi!"
>
> Ba người bay về phía đảo Huyền Không, Lý Thanh Tuyền quan sát Trương Minh Hiên một vòng, tự lầu bầu trong miệng: "Vốn định chụp thêm mấy tấm nữa, ai dè lại biến về thế này chứ."
>
> Trong thư điếm, Lý Thanh Nhã và Trương Minh Hiên ngồi trên ghế đá trong viện, Lý Thanh Tuyền thấy không còn gì để chụp nữa, bèn bỏ chạy đi chơi.
>
> Lý Thanh Nhã thấy vậy chỉ cười khẽ nói: "Giờ có thể nói là đã xảy ra chuyện gì được chưa?"
>
> Trương Minh Hiên do dự một lát, mới kể rõ đầu đuôi ngọn ngành, đương nhiên hắn đã giấu đi phần mình bị biến thành nữ.
>
> Lý Thanh Nhã sắc mặt cực kì khó coi, tức giận nói: "Phật giáo càng ngày càng càn rỡ, dám chạy cả lên núi Thiên Môn của ta bắt người cơ đấy."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Không sao, không sao đâu, dù gì người chịu thiệt cũng đâu phải ta, mà tới cuối cùng, không phải ta cũng đã phế Phật Định Quang Hoan Hỉ rồi đó sao."
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã lập tức đỏ ửng, nàng thở dài một hơi rồi mới nói: "Đệ chém ở đâu không tốt, sao cứ phải nhằm vào chỗ đó mà chém chứ."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng kêu to oan ưởng: "Chuyện đó đâu trách ta được chứ! Rõ là do cái tay kia mà, Phật Định Quang Hoan Hỉ chắc sẽ hận chết hắn luôn quá!"
>
>
>
>