TRANG 208# 1
> Chương 414: Kiếm đạo đại thành?
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã lên tiếng ngắt ngang: "Được rồi, hãy thả Quỳnh Ngọc ra trước đi đã, khoản thời gian này Quỳnh Ngọc mất tích đã làm bọn Tề Linh Vân lo lắng muốn chết rồi đấy."
>
> Trương Minh Hiên "Ừm" một tiếng, tay hắn vươn ra đằng trước, Quỳnh Ngọc mặc bộ xiêm y màu xanh mặt mày đầy lo âu xuất hiện trước mặt mọi người, trong tay nàng còn cầm một thanh kiếm tiên.
>
> Quỳnh Ngọc nhìn thấy Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã trong lòng lập tức thả lỏng, vui vẻ thì thầm: "Ta đã trở về rồi."
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Giờ ngươi đã bình an rồi, Minh Hiên cứu người từ chỗ Phật Hoan Hỉ về đây. Trong thời gian ngươi mất tích, bọn Tề Linh Vân rất lo cho ngươi, ngươi mau trở về báo bình an với họ đi!"
>
> Trương Minh Hiên cứu nàng trở về đây? Quỳnh Ngọc vội vàng bái lạy cảm tạ: "Đa tạ đảo chủ đã cứu ta!"
>
> Trương Minh Hiên mặt đầy tươi cười, khoát tay nói: "Không cần khách khí làm gì, ngươi là người của núi Thiên Môn chúng ta, ta đương nhiên sẽ bảo vệ cho sự an toàn của ngươi. Phật Hoan Hỉ đã bị ta làm bị thương không nhẹ, trong một thời gian dài sắp tới, ông ta sẽ không chạy ra ngoài gây chuyện nữa được đâu, ngươi có thể yên tâm."
>
> Quỳnh Ngọc chần chờ một lúc, mới hỏi thử: "Xin hỏi tiểu tỷ tỷ bị bắt đi chung với ta không sao chứ ạ?"
>
> Tiểu tỷ tỷ? Tiểu tỷ tỷ gì cơ? Nàng không có nghe Trương Minh Hiên nhắc tới á! Lý Thanh Nhã nhìn Quỳnh Ngọc đầy khó hiểu.
>
> Nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên dần biến thành vẻ xấu hổ, đông cứng lại trên mặt hắn.
>
> Quỳnh Ngọc nhìn thấy Trương Minh Hiên sững sờ đứng đó, vội vàng giải thích: "Tiểu tỷ tỷ đó bị Phật Hoan Hỉ bắt đi cùng lúc với ta, người trong rất xinh đẹp, là một hồ yêu, trong tay còn cầm theo kiếm Thanh Bình nữa."
>
> Lý Thanh Nhã như nghĩ tới chuyện gì đó, quay sang nhìn Trương Minh Hiên, rồi cúi xuống mở di động ra, chỉ vào màn hình, hỏi Quỳnh Ngọc: "Ngươi xem có phải là vị cô nương này không?"
>
> Chỉ thấy trên màn ảnh là ảnh chụp Trương Minh Hiên được hoá trang thành Đát Kỷ nằm ngủ say sưa trên ghế dài, trông rất điềm tĩnh, yếu đuối, chọc người yêu thương.
>
> Quỳnh Ngọc gật đầu liên tục nói: "Không sai, là tiểu tỷ tỷ này, là nàng ấy đã cứu ta."
>
> Lý Thanh Nhã chỉ cười nói với Quỳnh Ngọc: "Được rồi, ngươi nên trở về đi! Nàng ta không có sao hết. Chuyện này ngươi đừng nói ra ngoài, để tránh những người khác lo lắng, cứ nói ngươi lên đảo Huyền Không bế quan tu luyện là được rồi."
>
> Quỳnh Ngọc vội vàng gật đầu đồng ý: "Ta biết rồi." Nói xong nàng quay đầu bước ra ngoài.
>
> Quỳnh Ngọc đi rồi, Lý Thanh Nhã mới cười như không cười nhìn Trương Minh Hiên hỏi: "Đệ không có gì muốn nói với ta về vị tiểu cô nương này à?"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu, một mực chắc chắn nói: "Không có, ta không biết nàng ta. Ta có hơi mệt, nên về phòng nghỉ ngơi trước đây." Vừa dứt lời hắn đã chạy nhanh như chớp về tới phòng mình, rầm một tiếng đóng chặt hết toàn bộ cửa nẻo.
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ, tự lầu bầu: "Cả nói dối cũng không biết nữa chứ, tự mình giả làm Đát Kỷ cũng không chịu nói với ta một tiếng."
>
> Đôi mắt xinh đẹp của nàng lại ngắm nhìn ảnh chụp trên di động, càng nhìn càng thấy đẹp, Minh Hiên ăn diện lên trong còn đáng yêu hơn cơ số nữ hài tử khác!
>
> Trong phòng, Trương Minh Hiên cả giận nói: "Trương Tiểu Phàm, ngươi đi ra cho ta, mớ ảnh chụp đó là chuyện gì thế hả?"
>
> Cái giọng suy yếu của Trương Tiểu Phàm truyền tới, hắn thều thào nói: "Là Thanh Tuyền tiểu thư đang đó, chúng ta đang giúp ngươi chiến đấu nên không rảnh chú ý tới mớ hình đó."
>
> Cơn giận trong lòng Trương Minh Hiên nguôi hơn phân nửa, nếu là vì thế thì cũng hợp tình hợp lý đó, nhưng hắn vẫn còn hơi nghi ngờ hỏi lại lần nữa: "Thật vậy à?"
>
> Trương Tiểu Phàm lại nói: "Chúng ta đều hưởng chung vinh nhục, ngươi còn là bản thể, chúng ta chắc chắn sẽ không đào hố cho ngươi nhảy vào đâu."
>
> Nghe cái giọng yếu ớt thều thào của Trương Tiểu Phàm, Trương Minh Hiên cũng thấy hơi áy náy, họ đều đã cực khổ giúp hắn chiến đấu, hắn còn nghi ngờ họ thế này, đúng là có hơi quá đáng thật!
>
> Trương Minh Hiên lại nói tiếp: "Xoá hết toàn bộ mớ ảnh chụp đó đi!" Sau đó lại nghiến răng nghiến lợi nói: "Đợi lát nữa ta sẽ chạy đi tìm Lý Thanh Tuyền tính sổ."
>
> Trương Tiểu Phàm do dự khuyên: "Ta cho rằng tốt nhất là không nên xoá hết như vậy đâu?"
>
> Giọng Trương Minh Hiên lập tức nhướng lên thật cao: "Tại sao chứ?"
>
> Trương Tiểu Phàm chậm rãi nói: "Lúc này ảnh chụp đã lan truyền ra phạm vi rất rộng, nếu chúng ta xoá hết toàn bộ, vậy mọi người sẽ dễ dàng đoán được là ngươi đã ra tay, ai nấy sẽ bắt đầu nghi ngờ ngươi, thậm chí có vài người sẽ đoán ra được chân tướng mọi chuyện. Vả lại bây giờ mọi người chỉ nghĩ đó là một nữ hài tử bình thường, không có ảnh hưởng gì tới ngươi cả, một thời gian sau rồi cũng sẽ trôi vào lãng quên thôi, chúng ta không nên gây ra sóng gió mới đâu."
>
> Nghe Trương Tiểu Phàm phân tích, Trương Minh Hiên biết lần này mình chỉ có thể bịt mũi nhận chuyện này, đành nói: "Vậy ngươi phải chú ý kỹ tình hình đấy, nếu phát hiện có manh mối gì, ngươi phải xoá hết toàn bộ số ảnh đó cho ta."
>
> Trương Tiểu Phàm trịnh trọng hứa hẹn: "Được!"
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên rất khó chịu, hình này không thể xoá. Lý Thanh Tuyền, bổn thiếu gia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho tỷ đâu!
>
> Trong thế giới thức hải, Tiêu Viêm khó hiểu hỏi lại: "Cứ vậy là lừa gạt được hắn rồi à?"
>
> Long Thiên Ngạo nằm trên thần toà bên cạnh, lười nhác đáp: "Đương nhiên rồi! Đối phó với hắn, chuyện nhỏ thôi ấy mà."
>
> Tiêu Viêm khó hiểu hỏi tiếp: "Nhưng tại sao các ngươi lại làm vậy?"
>
> Long Thiên Ngạo ngẫm nghĩ một lúc lâu, mới cảm thán nói: "Có lẽ là vì nghệ thuật nhỉ!"
>
> Tiêu Viêm nghẹn họng, trợn mắt khinh thường.
>
> Trong phòng, tâm trạng buồn bực của Trương Minh Hiên đã vơi đi phần nào, hắn gỡ kiếm Thanh Bình xuống đặt lên bàn, nhìn thấy kiếm Thanh Bình trong lòng hắn mới trào dâng lên cảm giác sung sướng, vị sư phụ kì quái kia chịu nhận mình làm đồ đề, quả nhiên là vì mình là thiên tài, Tiệt Kiếm Đạo của mình cứ thể đã đại thành rồi, từ đây trời đất bao la mặc ta tung hoành.
>
> Kiếm Thanh Bình hình như có thể cảm nhận được tâm trạng của Trương Minh Hiên, nó cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi cảm thấy mình rất lợi hại, đúng không?"
>
> Trương Minh Hiên khiêm tốn cười nói: "Chỉ thường thôi! Chủ yếu vẫn là do ngài lợi hại, ta chỉ ra chút sức lực nhỏ tí teo, thi triển Tiệt Kiếm Đạo mà thôi."
>
> Không đợi Thanh Bình nói gì tiếp, Trương Minh Hiên đã bắt đầu đắc ý khoe khoang: "Cái gọi là Tiệt Kiếm Đạo, vốn không hề có chiêu thức cố định gì cả, Phong Vân Vô Kỵ đã luyện sai rồi, Tiệt Kiếm Đạo chân chính phải chú ý phát sau mà đến trước, nắm bắt được tiên cơ để khắc chế kẻ địch. Mọi động tác của địch nhân đều được nhìn thấu, mỗi một chiêu đánh ra, kẻ địch chắc chắn sẽ bị thương, không được nghĩ ngợi quá nhiều, không cần bất kì chiêu thức gì, chỉ cần để tay di chuyển theo suy suy nghĩ là được."
>
> Kiếm Thanh Bình nghe vậy, chậm rãi nói: "Ngươi lợi hại quá nhỉ!"
>
> Trương Minh Hiên lại khiêm tốn nói: "Đây đều là công lao của sư phó."
>
> Kiếm Thanh Bình bùm một cái nhảy lên, đập cái cốp ra sau ót Trương Minh Hiên, gần như tức điên quát: "Không cần suy nghĩ gì hết?"
>
> Lại gõ hắn thêm cái cốp, tức giận quát : "Không cần bất kì chiêu thức gì?"
>
> Trương Minh Hiên bị đập tới sững sờ, xảy ra chuyện gì vậy? Ta có nói gì sai à?
>
> Thấy Kiếm Thanh Bình lại giơ lên, Trương Minh Hiên vội vàng lùi ra sau, kêu to: "Kiếm ca, Kiếm gia, hạ kiếm lưu tình nha."
>
> Kiếm Thanh Bình gõ lên đầu hắn cái cốp, cả giận nói: "Ta bảo ngươi tay di chuyển theo suy nghĩ này, giờ ngươi thử làm cho xem xem!"
>
> Trương Minh Hiên ôm đầu, mặt đầy buồn bực nhìn kiếm Thanh Bình.
>
> Kiếm Thanh Bình đáp xuống bàn, ngạo kiều nói: "Thu lại cái sắc mặt tự đại đắc ý của ngươi đi, nếu so với họ thì ngươi còn kém rất xa đấy! Lúc ở Linh Sơn là ta đã giúp ngươi một tay, tuy không trực tiếp sử dụng sức mạnh của kiếm Thanh Bình, nhưng cũng đã phần nào ảnh hưởng tới việc ra chiêu của ngươi, mỗi một chiêu thức của ngươi lúc ấy đều là do ta âm thầm chỉ dẫn."
>
> Trương Minh Hiên bừng tĩnh: "Khó trách Tiệt Kiếm Đạo của ta lại đại thành nhanh như vậy." Trong lòng hắn thấy hơi mất mát!
>
> Nhưng vẫn rất biết điều, trịnh trọng hành lễ với kiếm Thanh Bình: "Đa tạ!"
>
> Thanh Bình ngạo kiều nói tiếp: "Lần này là họ đuối lý, ta giúp ngươi họ cũng không thể nói gì được, nếu ngươi vẫn còn muốn dựa vào sự giúp đỡ của ta để chống lại kẻ thù thì đừng có nằm mơ, nghe chưa!"
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Ta biết chứ!"
>
> Kiếm Thanh Bình hừ một tiếng, ngữ khí hoà hoãn hơn: "Kết quả này ta khá là vừa lòng, tuy rằng không giết được cái hạng đồ đệ phản phúc như gã tai dài đó, nhưng ngươi cũng đã phế gã rôi."
>
> Nói đến đây nói, ngữ khí của kiếm Thanh Bình lại có hơi kì quái, thật không ngờ cuối cùng sẽ thành kết quả như vậy, đúng là còn ác độc hơn so với việc giết gã nữa!
>
>
>
>