Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 415: Mục 416

TRANG 208# 2

> Chương 415: Nhận được Lục Hồn Phiên

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên lại xụ mặt nói: "Toàn là công lao của ngươi cả, nhưng mà vết thương nhỏ xíu vậy, không lâu sau là lành lại ngay mà nhỉ?"

>

> "Vết thương nhỏ?" Kiếm Thanh Bình khinh bỉ đáp: "Có phải ngươi quá coi thường ta rồi không? Một kiếm kia mang theo tí xíu uy thế của Thanh nhân, trực tiếp thiến hắn từ trên linh hồn, không luân hồi vài chục đời, hắn đừng mơ có thể lành lại."

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên hỏi lại: "Bá đạo tới vậy luôn hở!"

>

> Kiếm Thanh Bình lại nói tiếp: "Nữ Oa nương nương vẫn đối xử với ngươi rất tốt đấy, để lại một ít sức mạnh của nàng trên người ngươi, cuối cùng vẫn là dựa vào chút sức mạnh của Thánh nhân ít ỏi này, ta mới có thể phát huy sức mạnh thật sự của kiếm Thanh Bình, báu vật chứng đạo của Thánh nhân thì chỉ có sức mạnh của Thánh nhân mới có thể phát huy được tối đa, tiếc là sức mạnh đó quá ít, không thì chúng ta đã có quậy tung Linh Sơn đó lên rồi."

>

> Sức mạnh của Nữ Oa, trong đầu Trương Minh Hiên chợt hiện lên dáng vẻ mặc đồ nữ của mình, đúng là mất sạch mặt mũi luôn!

>

> Kiếm Thanh Bình do dự một chút mới nói: "Nếu như có thể, ngươi có thể đắc tội Nữ Oa nương nương thêm vài lần nữa cũng được."

>

> Trương Minh Hiên nghe vậy điên cuồng lắc đầu nói: "Không cần, tuyệt đối không cần."

>

> Kiếm Thanh Bình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Ngu muội! Chỉ là một cái vỏ bọc bên ngoài, làm sao có thể quan trọng bằng sức mạnh được chứ?"

>

> Trương Minh Hiên khinh bỉ nói: "Ngươi đâu có mặc đồ nữ, nên đương nhiên không thèm để ý gì rồi, dù gì thì sau này ta cũng sẽ cách cung Nữ Oa xa thật ra, có đánh chết cũng không chọc tới các nàng nữa."

>

> Kiếm Thanh Bình hừ một tiếng, không khuyên thêm nữa, dựa theo sự hiểu biết của nó với Trương Minh Hiên, chẳng biết lúc nào hắn lại sẽ nổi cơn động kinh tự động tìm đường chết, muốn cản cũng cản không nổi đâu.

>

> Kiếm Thanh Bình im lặng không nói gì nữa, Trương Minh Hiên lại lấy Lục Hồn Phiên ra nói: "Khoan hãy ngủ đã, giúp ta liên hệ với sư tôn đi, cái thứ này ta không xử lý được đâu."

>

> Vừa dứt lời, Trương Minh Hiên đã cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng, lúc lấy lại tinh thần hắn đã thấy mình đứng trong một đại điện rất quen thuộc, Thông Thiên giáo chủ ngồi trên giường mây phía trên cao, hai bên trái phái của ông là hai vị Vô Đương Thánh Mẫu và Vân Tiêu nương nương.

>

> Trương Minh Hiên bùm một tiếng quỳ xuống bồ đoàn, khóc lóc kể lể nói: "Sư tôn, đệ tử khổ quá!"

>

> Chỉ tốt một giây, hắn đã bật khóc, mặt hiện lên vẻ uất ức vô cùng.

>

> Vân Tiêu, Vô Đương buồn cười nhìn tiểu sư đệ, khí tiết của đệ đâu hết rồi? Hoặc nên nói là da mặt đệ đâu hết rồi hả?

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi uất ức cái gì?"

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu, khóc lóc kể lể: "Sư tôn, ngài đã hứa sẽ giúp đệ tử đi tìm Nữ Oa nương nương nói giúp vài câu mà, sao kết quả là con vẫn bị trêu cợt một phen vậy, mất mặt lắm lắm luôn đó!"

>

> Vô Đương, Vân Tiêu phụt một tiếng bật cười.

>

> Khoé mắt của Thông Thiên giáo chủ cũng yên lặng nhảy lên vài cái, cố che đi ý cười, ông hừ lạnh một tiếng nói: "Đừng có mà không biết tốt xấu, nếu chỉ bị trêu cợt một chút mà nhận được một tí xíu sức mạnh tạo hoá của Nữ Oa, vậy thì không biết trong tam giới này có bao nhiêu kẻ sẽ tranh nhau để bị nàng trêu cợt đâu, trong số đó còn không thiếu những kẻ đã đạt tới cảnh giới chuẩn Thánh đấy."

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục trách cứ: "Nhưng chỗ tốt gì đó con có lấy được đâu! Đã bị kiếm Thanh Bình nuốt hết rồi, không chừa lại cho con chút gì luôn."

>

> Thông Thiên giáo chủ lại nói: "Tạm thời để Thanh Bình giữ giúp ngươi đã, giờ cho ngươi cũng chỉ là lãng phí."

>

> Trương Minh Hiên nghe vậy vui vẻ ra mặt: "Là vậy ạ! Vậy thì tốt rồi."

>

> Nói rồi hắn lại vui vẻ lắc lắc Lục Hồn Phiên trong tay mình, khoe khoang: "Sư tôn, ngài xem, còn mang cái gì về cho ngài này."

>

> Lục Hồn Phiên lập tức biến mất khỏi tay Trương Minh Hiên, loáng cái đã xuất hiện trong tay Thông Thiên giáo chủ.

>

> Thông Thiên giáo chủ vuốt ve Lục Hồn Phiên lâu bầu: "Ngươi trở về rồi!"

>

> Một dấu ấn hình chữ vạn trồi lên khỏi Lục Hồn Phiên, rồi bụp một tiếng nổ tung.

>

> Ngay sau đó một người bé tí xuất hiện phía trên Lục Hồn Phiên, quỳ xuống đất bái lạy: "Lục Hồn bái kiến lão gia."

>

> Thông Thiên giáo chủ ném Lục Hồn Phiên về phía Trương Minh Hiên nói: "Nếu ngươi lấy nó về, vậy thì để Lục Hồn đi theo ngươi vậy!"

>

> Lục Hồn Phiên bay tới trước mặt Trương Minh Hiên, Lục Hồn mặc áo đen nhỏ xíu lơ lửng trên không quan sát Trương Minh Hiên một lúc, gật đầu chào hỏi rồi chìm vào trong lá phướn.

>

> Trương Minh Hiên đầu tiên là vui vẻ ra mặt, sau đó mới chần chờ hỏi lại: "Sư tôn, thứ này có phải quá quý trọng rồi không, đó là chí bảo có thể làm ảnh hưởng tới cả thánh nhân đó!"

>

> Thông Thiên giáo chủ lại nói: "Làm gì nhiều chuyện như vậy?"

>

> Vô Đương cười nói: "Tiểu sư đệ, đệ cứ cầm lấy đi! Lục Hồn Phiên với sư tôn mà nói, không có bao nhiêu tác dụng cả."

>

> Thông Thiên giáo chủ vung tay lên chấm dứt cuộc nói chuyện: "Đừng có nhiều lời, trở về đi!"

>

> Đằng sau lưng Trương Minh Hiên đột nhiên xuất hiện một cái hố đen, Trương Minh Hiên hoảng hốt kêu to một tiếng, ngã ngửa ra sau, tay theo bản năng cầm lấy Lục Hồn Phiên, biến mất vào trong cái hố màu đen.

>

> Thông Thiên nhướng lông mày thật cao, không phải ngươi vừa nói không cần à? Xuống tay cũng ít có nhanh lắm nhỉ!

>

> Trong gian nhà gỗ trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên tay cầm Lục Hồn Phiên vui vẻ cười to nói: "Ha ha... sau này ngươi cứ đi theo ta! Từ nay về sau trên trời dưới đất ai dám chọc tới ta, ta sẽ vẫy vẫy ngươi vài cái, ai dám đụng tới ta, ta sẽ phẩy phẩy vài cái!"

>

> Lục Hồn mặc đồ đen xuất hiện trên đỉnh phướn, làm động tác bắn một cái vào trán Trương Minh Hiên, một luồng ánh sáng đen chui vào trán hắn, Trương Minh Hiên không tránh kịp, hết hồn bật ngửa ra sau ngồi bệt xuống đất, đầu óc lộn xộn mơ hồ một lúc lâu, mới tỉnh táo lại nổi.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lục Hồn Phiên đầy rối rắm, khó trách nó bị lấy tới Phật giáo lâu như vậy mà vẫn chưa bị ai lợi dụng, chỉ được dùng một lần duy nhất vào lúc Tiệt Giáo lâm vào nguy cơ, hoá ra là con mẹ nó vì cái giá phải trả quá lớn!

>

> Muốn dùng Lục Hồn Phiên không cần tiêu hao pháp lực, không cần tiêu hao khí huyết, thậm chí một phàm nhân bình thường cũng có thể dùng được nó, nhưng mà con mẹ nó, thứ nó tiêu hao chính là số mệnh và công đức của người dùng.

>

> Lúc trước Thông Thiên giáo chủ đã lấy hết toàn bộ số mệnh của Tiệt giáo gán lên Lục Hồn Phiên, định quyết một trận tử chiến không phải ngươi chết thì ta chết với mấy vị kia, ai ngờ Trường Nhĩ phản giáo, cầm đi Lục Hồn Phiên, chắc cũng có một lần là vì số mệnh và công đức vẫn chưa đủ.

>

> Từ sau khi tới Phật Giáo, nó vẫn chưa một lần được sử dụng, sau lại bị hai vị Thánh nhân trực tiếp phong ấn, không thèm để tâm ném nó cho Trường Nhĩ Định Quang Tiên cũng chính là Phật Định Quang Hoan Hỉ.

>

> Trương Minh Hiên cũng rối rắm, từ khi vào thế giới Tây Du bản thân hắn đã làm không ít chuyện tốt rồi mà! Từ xây viện dưỡng lão tới cô nhi viện, tới phát minh di động và đẩy nhanh sự phát triển của thế giới này, sao lại không tích cóp được tí công đức nào hết vậy ta?

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lục Hồn Phiên cảm thán một tiếng: "Nếu ngươi tiêu hao nhân quả thì hay biết mấy nhỉ!"

>

> Hắn lôm côm bò dậy, thôi, không nghĩ chuyện này nữa.

>

> Đi tới bên giường ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra, đã mấy hôm rồi chưa đăng chương mới của Đấu Phá Thương Khung, chắc các độc giả đã chờ tới sốt ruột rồi nhỉ! một ít độc giả nên sốt ruột chờ đi! Lần này sẽ viết cho xong hết luôn.

>

> Vừa mở ra di động đã không ngừng reo vang, Trương Minh Hiên thử xem sơ qua thì thấy có thông báo thừ nhóm chat Nhà Nhỏ của Hồ Ly, nhóm biên tập của Thư thành, nhóm bán điện thoại di động, nhóm chat Thiên Đình và vài nhóm khác, còn có một người nữa cũng nhắn tin liên tục cho hắn, hình đại diện cái đầu bóng lưỡng của Huyền Trang đang chớp lên liên tục.

>

> Trương Minh Hiên khá ngạc nhiên, hắn mở trang tin nhắn của Huyền Trang lên xem thử.

>

> Huyền Trang: [mặt cười]!

>

> Huyền Trang: [mặt cười] Trương công tử!

>

> Huyền Trang: [mặt cười] Trương công tử có đó không?

>

> Huyền Trang: [khó hiểu] Trương công tử vẫn không có lên mạng à?

>

> Huyền Trang: Trương công tử, ngươi đừng dọa ta nhé, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì đó!

>

> Mỗi một ngày Đường Tam Tạng đều sẽ gửi một tin nhắn đến, mấy hôm đầu thì là mặt cười chào hỏi bình thường, về sau thì chuyển thành khó hiểu, sau đó là bất an, cuối cùng thì là lo lắng hắn xảy ra chuyện.

>

> Tích tích…

>

> Đúng lúc này Đường Tam Tạng lại gửi thêm một tin nhắn sang: Trương công tử, ngươi làm sao vậy? Nói gì đó đi chứ! Có phải bị thương rồi không? Hay là bị yêu ma bắt cóc? Chắc không phải ngươi đổi acc rồi đó chứ? Có đó không vậy?

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!