TRANG 209# 1
> Chương 416: Huyền Trang đòi tiền
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày lẩm bẩm: "Huyền Trang sao thế nhỉ? Đã xảy ra chuyện gì à? Là trên đường Tây Du xảy ra chuyện gì rồi à?"
>
> Tiêu Dao thần quân: Ta đây, có chuyện gì vậy?
>
> Huyền Trang: [vui vẻ] Trương công tử, rốt cục ngươi cũng trả lời bần tăng rồi, làm bần tăng lo lắng muốn chết. Dạo này ngươi làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế? Nhắn tin không trả lời Đấu Phá Thương Khung cũng không đăng chương mới, bần tăng bảo Ngộ Không đi đảo Huyền Không tìm ngươi cũng không tìm thấy người, hỏi thăm Đường Hoàng, bệ hạ cũng không biết ngươi ở đâu.
>
> Đường Tam Tạng trả lời cả một đoạn thật dài, trong đó toàn là hỏi thăm hắn, chứa chan sự quan tâm thân thiết.
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên thấy rất ấm áp, không ngờ người quan tâm ta nhất lại là Đường Tam Tạng, quả thật không hổ là cao tăng đức cao vọng trọng, có tấm lòng nhân hậu bao la!
>
> Trương Minh Hiên trả lời: Ta không sao, chỉ bị yêu quái bắt cóc thôi.
>
> Huyền Trang: [tức giận] Cái gì? Là ai? Yêu nghiệt phương nào lại dám bắt cóc cả Trương công tử? Bần tăng sẽ phái ba đồ đệ qua cứu công tử ngay, nhất định phải chém tận giết tuyệt đám yêu quái tà ác đó.
>
> Tiêu Dao thần quân: Ha hả... ta đã trốn ra khỏi hang hổ của bọn chúng rồi, bọn chúng có lực lượng rất hùng hậu, chúng ta tạm thời không làm gì được đâu.
>
> Huyền Trang: Cứ để yên thế sao được chứ?
>
> Tiêu Dao thần quân: Được rồi, tạm thời bỏ qua chuyện này đã, chung quy có ngày ta chắc chắn sẽ tìm bọn họ báo mối thù này.
>
> Huyền Trang: Tới lúc nó nhớ gọi cho tiểu tăng, tuy rằng tiểu tăng không có năng lực gì, nhưng ba đồ đệ của tiểu tăng đều là những kẻ có pháp lực Thông Thiên, bần tăng sẽ để họ đi giúp công tử một tay. A di đà phật, Kim Cương hàng ma là bổn phận của những kẻ như chúng ta.
>
> Tiêu Dao thần quân: Đa tạ! Mấy hôm nay sao ngươi tìm ta gấp vậy?
>
> Huyền Trang: [ngượng ngùng], thời gian trước tiểu tăng có đi qua một nước tên là nước Tiểu Uyển, bần tăng đã tìm được một người đại diện cho di động ở nước Tiểu Uyển tên là Ô Bì, lượng tiêu thụ của di dộng rất khả quan.
>
> Tiêu Dao thần quân: Ngươi muốn lấy tiền đúng không!
>
> Huyền Trang: [mỉm cười].
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên có nguyên một đám thần thú chạy ngang qua, Đường Tam Tạng ngươi thay đổi rồi, hồi trước ở Trường An ngươi đâu có thế này, ta còn tưởng là ngươi thật lòng quan tâm ta chứ! Hoá ra là ngươi chỉ quan tâm tới tiền của mình.
>
> Trương Minh Hiên nói thầm trong đầu: "Trương Tiểu Phàm, chia tiền cho hắn đi! Trừ một nửa."
>
> Trương Tiểu Phàm: "Được."
>
> Một lát sau, Đường Tam Tạng lập tức lại gửi một tin nhắn mới tới.
>
> Huyền Trang: Đa tạ Trương công tử, bần tăng chắc chắn sẽ giúp ngươi tìm tới nhiều đất nước khác nữa, bán ra càng nhiều di động hơn nữa.
>
> Tiêu Dao thần quân: Làm tốt lắm, ta rất xem trọng ngươi đấy.
>
> Huyền Trang: Chắc chắn sẽ không phụ sự nhờ vả của thần quân, ta sẽ đưa điện thoại di động truyền tới tận thánh địa Linh Sơn, để các thủ đô ở phương Tây phải mở rộng tầm mắt trước thần khí của Đại Đường chúng ta.
>
> Tiêu Dao thần quân: Nói hay lắm!
>
> Huyền Trang: [cố lên]
>
> Nói chuyện với Huyền Trang xong, Trương Minh Hiên do dự một lát mới chọn mở hình đại điện của Hứa đạo trưởng.
>
> Tiêu Dao thần quân: Hứa đạo trưởng ông có ở đó không vậy?
>
> Hứa đạo trưởng: Tiểu đạo ở đây, thần quân có gì cần căn dặn?
>
> Tiêu Dao thần quân: Các ông mở viện dưỡng lão, cô nhi viện và viện thương tàn tới nước nào rồi vậy?
>
> Hứa đạo trưởng: Quốc quân các nước Tây Ngưu, Hạ Châu, Tiểu Uyển đang bàn bạc chương trình thành lập ba viện này với chúng ta.
>
> Tiêu Dao thần quân: Ha ha! Các ngươi đi cũng nhanh quá nhỉ! Chân trước Đường Tam Tạng mới vừa đi đi qua, chân say các ngươi đã đuổi kịp rồi.
>
> Hứa đạo trưởng: [cười tươi] tất cả đều là nhờ hoàng đế Đại Đường đã hao tâm tổn trí. Hoàng đế Đại Đường ở trong điện thoại di động thành lập một nhóm chat đế hoàng, tất cả hoàng đế lên mạng đều được kéo vào nhóm đó, quốc quân nước Tiểu Uyển vừa vào nhóm đã được các quốc quân khác khuyên bảo đi tìm bần đạo.
>
> Tiêu Dao thần quân: Cứ tiếp tục làm đi, chúng ta phải mở cả ba viện này tới tận chân núi Linh Sơn luôn, ta muốn xem xem cuối cùng là Kinh Phật truyền về phía đông, hay đạo môn chúng ta xâm lấn phương tây đây.
>
> Hứa đạo trưởng: [chần chờ] làm vậy hình như không được ổn cho lắm! Dù gì đó cũng là dưới chân núi Linh Sơn đấy.
>
> Tiêu Dao thần quân: Yên tâm, chúng ta là đang làm chuyện thu thập công đức mà, chuyện này có gì ta sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm giúp cho ông.
>
> Hứa đạo trưởng chần chờ một hồi mới nói: Chuyện này không là tiểu đạo có thể quyết định được, tiểu đạo cần phải đi xin chỉ thị của Thiên tôn.
>
> Tiêu Dao thần quân: Đi đi.
>
> Thiên tôn chắc là sẽ đồng ý nhỉ! Cho dù không làm gì được Phật Giáo, cũng có thể làm bọn họ ghê tởm một phen, Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong lòng như vậy.
>
> Rồi hắn lại tiếp tục mở ra Thư thành, xem thử tình hình trong đấy khu bình luận của ”Đấu Phá Thương Khung ” đã thành nguyên cái chợ trời.
>
> Bán Đảo: Xảy ra chuyện gì vậy? Sao vẫn chưa có chương mới? Thật muốn biết trong động phủ Cổ Đế có cái gì!
>
> Đông Phương Đế Minh: Ông chủ Trương, Trương công tử, Trương gia, ngươi mau đăng chương mới đi chứ! Gấp chết ta rồi đây.
>
> Phi Vũ: Sắp tới trận quyết chiến cuối cùng rồi, sao Trương công tử có thể ngừng ngay lúc này được chứ? Làm vậy không hay lắm đâu!
>
> ...
>
> Khu bình luận lộn xộn không khác nồi lẩu, mọi người đều công khai lên án Trương Minh Hiên, có vài ba fan cuồng nhất mực bênh vực Trương Minh Hiên, nói chắc hắn đang bận gì đó, nói chung khu bình luận xem như thành chợ rồi.
>
> Trương Minh Hiên chậc chậc lẩm bẩm: "Chuyện này đâu trách ta được chứ, ta cũng đâu có muốn thế!"
>
> Hắn mở bàn phím ảo ra, bắt đầu gõ chữ, chương một ngàn sáu trăm lẻ bảy, Động phủ Cổ Đế mở ra.
>
> Nhìn nam tử trung niên đứng giữa trời một lần nữa lộ ra vẻ hung ác vô cùng cực, làm phe liên quân cũng sửng sốt mà bên Hồn tộc vốn đang lộ ra sắc mặt vui sướng khi người gặp hoạ, cũng lập tức trở nên khó coi. . .
>
> "Lão Long hoàng bệ hạ, là ngài à?"
>
> ...
>
> Trương Minh Hiên bùm bùm gõ chữ, gõ xong chương nào thì tuỳ tay đăng chường đó lên ngay.
>
> Nam Thiên môn trên Thiên Đình, Tứ Đại Thiên Vương đang ôm vũ khí ngồi xổm trong góc tường chơi di động, vô cùng chăm chú.
>
> Đột nhiên Trì Quốc Thiên Vương đang ôm tỳ bà vui vẻ kêu to: "Đấu Phá Thương Khung có chương mới rồi kìa!"
>
> Cái gì? Ba Thiên Vương còn lại cũng lập tức ngẩng đầu, sau đó đều nhào vào Thư thành.
>
> Những nhóm tám chuyện trên mạng, ai nấy đều đang tám chuyện ngất, thì đột nhiên có người nói chen vào một câu: Đấu Phá Thương Khung đăng chương mới.
>
> Cả nhóm chat lập tức im phăng phắt.
>
> Một lát sau, mọi người lại đổ xô trở về.
>
> Bán Đảo: Trương công tử đã hết thuốc chữa thật rồi, hơn nửa tháng rồi đấy, vậy mà chỉ đăng có mỗi một chương thôi.
>
> Uyển Uyển: Oa oa... tức chết đi mất
>
> Thiển Thiển: Thật muốn lấy cây đao kề lên cổ Trương công tử, sao lại ra chương mới chậm tới như vậy chứ!
>
> Phi Vũ: Hồi trước hắn là một tác giả chăm chỉ ngày đăng mười chương, ngày xưa đã qua rồi, sẽ không bao giờ trở lại nữa, tát rượu, tế điện!
>
> Đại Ngư: Ai ~
>
> ...
>
> Người lúc nãy lên tiếng thông báo lại quay trở về lần nữa, la lên: Đấu Phá Thương Khung lại có chương mới nữa kìa.
>
> Nhóm lại lại một lần nữa im phăng phắt.
>
> Một lát sau, mọi người lại lũ lượt kéo về.
>
> Bán Đảo: Quảng trường Dị Hỏa, giam cầm tất cả dị hỏa trong trời đất, công trình này đúng là không nhỏ chút nào!
>
> Uyển Uyển: Kích động quá đi thôi! Cuối cùng đại mạc cũng sắp được mở ra rồi, nhiều dị hoả vậy, chắc sẽ giúp Tiêu Viêm tiến hoá được nhỉ!
>
> Hồng Trần: Chưa chắc đâu! Mớ dị hoả đó toàn là thực lực yếu kém, chắc không giúp được gì nhiều đâu.
>
> Nắm Cơm: một ngày đăng hai chương, lấy lạ phong độ rồi, chờ mong ngay mai.
>
> Hắc Sơn Lão Quỷ: Mong là lần này thần quân sẽ không ngừng đăng nữa.
>
> ...
>
> "Đấu Phá Thương Khung lại đổi mới kìa."
>
> Người trong nhóm đều vô cùng nhạc nhiên, đồng loạt xuất hiện ở Thư Thành.
>
> Chỉ lát saumọi người lại quay về nhóm chat.
>
> Nắm Cơm: Thậm chí có sồ đan đế phẩm, đúng là quá lợi hại.
>
> Bán Đảo: Hôm nay tác giả chịu đăng một loạt chương mới, có hơi khác thường thì phải! Tác giả vốn dĩ rất lười mà, sao lại chịu đăng nhiều vậy? !
>
> Uyển Uyển: Có lẽ là do lương tâm phát hiện nhỉ!
>
> Hắc Sơn Lão Quỷ: Không thể nào, tác giả chắc chắn sẽ không vì lương tâm phát hiện mà đăng một loạt chương mới, trừ phi có người đã bỏ số tiền lớn thưởng cho hắn.
>
> ...
>
> "Đấu Phá Thương Khung lại có chương mới kìa."
>
> Tất cả mọi người lại đổ dồn vào Thư thành, lần này họ học thông minh rồi, không đi nữa, chắc sẽ còn chương mới được đăng tiếp đấy, cứ ở đây từ từ chờ là được.
>
>
>
>