Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 417: Mục 418

TRANG 209# 2

> Chương 417: Sự thay đổi của Phật Định Quang Hoan Hỉ

>

>

>

>

>

>

> Những ngón tay của Trương Minh Hiên lướt thật nhanh trên bàn phím, gõ xong chương nào hắn đăng ngay chương ấy lên Thư thành, hồn Thiên Đế cướp được sồ đan đế phẩm, huyết tế vô số sinh linh ở Trung Châu, trở thành Đấu Thánh đầu tiên.

>

> Tiêu Viêm nhận được truyền thừa từ Cổ Đế, vào giây phút cuối cùng, hắn dung hợp dị hoả, trở thành Viêm Đế.

>

> Hai đế đối chiến, phá vỡ Trung Châu, trận chiến này cuối cùng lấy việc Tiêu Viêm giành chiến thắng hạ xuống màn che, sau khi kết thúc mọi việc, Tiêu Viêm phá hư không bay đi.

>

> Trương Minh Hiên thở phào một tiếng, hắn ngửa ra sau, thả mình nằm trên giường, mở miệng nói: "Cuối cùng cũng viết xong rồi, mệt chết đi được! Tiểu Phàm, đã mấy ngày rồi thế?"

>

> "Ba ngày rồi!"

>

> "Đừng để ai vào quấy rầy ta, để ta an ổn nghỉ ngơi một lát nhé."

>

> "Đã biết!"

>

> Tiêu Viêm bất đắc dĩ chui ra khỏi người của Trương Minh Hiên, hắn đẩy cửa, cửa vang lên tiếng kẽo kẹt mở ra, Tiêu Viêm bước ra đứng trước cửa.

>

> Tấn Dương đang chơi trong sân, thấy vậy vui vẻ vẫy tay chào hỏi: "Tiêu Viêm thúc thúc!"

>

> Tiêu Viêm dựng thẳng ngón tay để trước môi: "Suỵt!" một tiếng nói: "Đừng làm ồn, hoàng thúc của con cần nghỉ ngơi."

>

> Tấn Dương vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại, gật đầu tỏ vẻ, con rất ngoan, con rất nghe lời.

>

> Trên Dao Trì ở Thiên Đình, Ngọc Đế nằm dài trên ghế, đặt điện thoại di động sang một bên, nói: "Đấu Phá Thương Khung đã kết thúc rồi."

>

> Vương Mẫu cười nói: "Không phải người bảo không thích đọc bộ tiểu thuyết này à?"

>

> Ngọc Đế chậm rãi đáp: "Dùng nó giải trí cho qua thời gian cũng không tệ, dù gì cũng chán muốn chết!"

>

> Hai mắt Vương Mẫu vì một chữ chán này mà sáng rực lên, nàng vội nói: "Chán à? Vậy chúng ta chơi thần thoại Hồng Hoang nhé!"

>

> Khoé mắt Ngọc Đế co giật vài cái, hắn đứng dậy, tỏ ra vô cùng nghiêm túc, nói: "Ta vừa chợt nhớ ra, mình còn chính vụ cần phải xử lý, ta đi về trước đây." Nói rồi, hắn vội vàng bước ra khỏi Dao Trì.

>

> Trên mạng, mọi người cũng đang ra sức bàn tán về việc Đấu Phá Thương Khung đã kết thúc, ai nấy đều đang thảo luận về các nhân vật trong truyện, nào là Tiêu Viêm, Huân Nhi, Nạp Lan Yên Nhiên, nữ vương Medusa, Dược Lão...

>

> Lúc tiểu thuyết còn chưa hết, độc giả đều gào thét chê trách tác giả đăng chương mới quá chậm, nhưng khi thật sự kết thúc rồi thì trong lòng lại thấy quá nhanh, họ còn chưa chuẩn bị tinh thần để nói lời tạm biệt với những người bạn này, trong lòng chỉ thấy vô cùng vắng vẻ, chỉ có thể ở trên mạng cùng các bạn bè khác thảo luận họ mới cảm thấy khá hơn chút, cảm thấy những nhân vật ấy vẫn còn đang tồn tại bên cạnh mình.

>

> Một ngày mới lại đến, Trương Minh Hiên lại quay trở về cuộc sống làm cá mặn của mình, ngày qua ngày nằm ườn trên ghế ăn đồ ăn vặt, uống nước trái cây, không khác gì đang thể nghiệm cuộc sống về hưu của một một ông lão râu tóc bạc phơ.

>

> Trên Linh Sơn, trong một cung điện hoàn toàn mới tinh, Phật Định Quang Hoan Hỉ nằm nghiêng trên giường mây, Như Lai ngồi xếp trên đài sen trôi nổi giữa không trung.

>

> Như Lai nhìn thấy da dẻ Phật Định Quang Hoan Hỉ đột nhiên trở nên trắng ngần, trong lòng thấy có hơi gai gai, khoé miệng run rẩy vài cái, mới nói: "Ngươi đi luân hồi một chuyến đi! Để mau chóng khôi phục lại thân thể trọn vẹn, thì mới mong có thể tiếp tục bước trên con đường tu luyện to lớn này được."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nghe vậy chỉ che miệng cười khẽ, dùng chất giọng the thé nói: "Luân hồi làm gì, không cần đâu, bây giờ ta mới phát hiện, hoá ra trước kia ta đã đi lầm đường rồi, khó trách mấy vạn năm nay ta hoàn toàn không tiến thêm bước nào được. Một kiếm đó chém xuống, đã giúp ta tìm được một con đường mới, con đường đi tới đại đạo mới tinh đã mở rộng trước mặt ta rồi."

>

> Như Lai nhíu mày không hiểu hỏi lại: "Cái gì?"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nghiêng người sang bên, liếc mắt đưa tình nhìn Như Lai nói: "Hợp nhất âm dương, dung hoà thành một thể, đó mới là đại đạo thật sự."

>

> Như Lai nhìn thấy Phật Định Quang Hoan Hỉ đang liếc mắt đưa tình với mình, không nhịn nổi rùng mình một cái, cái ánh mắt đó thật sự quá đáng sợ.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ lại che miệng cười hì hì nói tiếp: "Đa Bảo, nào! Ta dẫn ngươi đi lên con đường tu luyện chân chính, rất sung sướng đó."

>

> Đài sen nâng Như Lai, vèo cái biến mất tăm.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống nói lầu bầu một tiếng: "Không biết tốt xấu!"

>

> Trầm ngâm một hồi, ông ta lại dịu dàng lên tiếng: "Mời Trì Trượng La Hán và Thác Bát La Hán vào đây."

>

> Bên ngoài cửa điện vang lên giọng đáp lời của một nữ tử: "Vâng!"

>

> Cửa cung điện mở ra một khe nhỏ, hai La Hán sắc mặt khó coi run rẩy bước vào, cúi đầu nhìn mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn người đằng trước.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vung tay lên, của cung điện đóng rầm lại một tiếng, làm hai vị Kim thân La Hán sợ tới mức không phân rõ gì cả, quỳ rạp xuống đất.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ hai quan sát tướng mạo cả hai, cười hì hì nói: "Nào, bước lại gần đây để ta nhìn cho rõ nào."

>

> "Vâng!"

>

> Hai La Hán đầu đầy mồ hôi, lảo đảo bước từng bước một bước lại gần giường mây.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ dùng bàn tay mũm mĩm tròn núc ních của mình vuốt ve lồng ngực của Trì Trượng La Hán, khen ngợi hết lời: "Thân thể này khôi ngô quá nhỉ!"

>

> Trì Trượng La Hán sợ tới mức người lạnh run

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười nói: "Sợ cái gì, bổn tọa đâu có ăn các ngươi làm gì chứ."

>

> Trì Trượng La Hán đang bị Phật Định Quang Hoan Hỉ vuốt ve, nghe vậy, lắp bắp giải thích: "Phật... Phật chủ! Đệ... Đệ tử còn có việc..."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ liếc xéo gã cái gằn giọng: "Gọi Phật Tổ làm gì chứ! Gọi là Trường Nhĩ ca ca hoặc là Thỏ ca, hay Thỏ gia cũng được."

>

> Hai La Hán liếc nhìn nhau, cả hai đều nhận ra vẻ sợ hãi trong mắt đối phương, lắp bắp nói: "Thỏ... Thỏ gia!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười híp cả mặt, nói: "Ngoan lắm!"

>

> Một La Hán lo lắng lên tiếng hỏi: "Phật..."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn gã.

>

> La Hán vội vàng sửa miệng nói: "Thỏ gia, ngài tìm đệ tử tới là có gì cần căn dặn ạ?"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nhoẻn miệng cười nói rằng: "Mấy hôm trước có một tiểu tặc dám đánh lén bổn toạ, tuy có làm bị thương được tới bổn toạ, nhưng nhờ đó lộ ra tệ đoan trong Hông Sa Trướng của bổn toạ, mấy hôm nay bổn toạ đã luyện chế Hồng La Trướng thành Hoàng Cúc Trướng, cần các người tới giúp ta thử nghiệm xem tác dụng của nó thể nào."

>

> Hai La Hán thở phào một hơi, hoá ra chỉ là tìm họ tới để thực nghiệm pháp bảo, may quá! May quá!

>

> Hắn vội chấp hai tay thành hình chữ thật, cung kính cúi đầu ai: "Xin Thỏ gia cứ tuỳ ý căn dặn!"

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười tủm tỉm khen một tiếng: "Ngoan ghê vậy đó!"

>

> Ông ta chỉ một ngón tay ra, trên không xuất hiện một tấm vải màu vàng, pháp thuật ngưng tụ thành những đoá hoa cúc rơi lác đác từ trong tấm vải xuống, rơi trúng người hai vị La Hán, ngay sau đó biến mất sạch sẽ, những bông hoá cúc còn lại cũng hoá thành sương mù màu vàng.

>

> Không lâu sau, giường mây bắt đầu rung rinh, , tiếng thở dốc, tiếng cử động hoà cùng tiếng rên rỉ vang lên vô cùng rõ ràng.

>

> Hai nữ tử đứng bên ngoài trông chừng, nhìn lẫn nhau, thế nhưng cả hai chỉ nhìn thấy vẻ mê mang trước tương lại của mình.

>

> Mặt trời mọc rồi lại lặn, một ngày nữa đã trôi qua, cửa lớn mở ra, hai Kim thân La Hán mặt mày đầy nước mắt, trông không còn thiết sống đỡ nhau, lảo đảo bước ra khỏi đại điện.

>

> Lúc này trong đại điện lại truyền ra tiếng gọi của Phật Định Quang Hoan Hỉ: "Các người vào đây!"

>

> Hai thị nữ đứng gác ngoài cửa nghe gọi mình thì người run lên bần bật, đáp: "Vâng!" rồi cuối đầu đi vào trong đại điện.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười gọi họ: "Lại gần hơn đi!"

>

> "Vâng!" Hai thị nữ bước lên bậc thang, đứng sát mép giường mây.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ vuốt ve gương mặt của một nữ tử trong số đó, khen ngợi: "Làn da trông mới tuyệt làm sao! Sau này chúng ta cứ xưng hô nhau là tỷ muội, các muội mau tới dạy ta cách trang điểm, ăn diện sao cho đẹp nhất đi."

>

> Hai nữ tử liếc nhau một cái, cung kính đáp: "Vâng!"

>

> Chỉ lát sau, Phật Định Quang Hoan Hỉ mặc một bộ cà sa in hoa, mặt mày tô son trát phấn bước ra, đi dạo trong đại diện một vòng, áo cà sa bay múa, trông như một bầy bướm đang nối đuôi nhau tung bay.

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ cười híp cả mắt, hỏi hai nữ ni cô: "Ta trông có đẹp không?"

>

> Hai nữ ni cô vội vàng gật đầu, liên tục khen ngợi: "Đẹp, rất đẹp là đằng khác."

>

> Phật Định Quang Hoan Hỉ nghe vậy vừa lòng, rồi lại tự lẩm bẩm: "Nhìn sao cũng thấy là Như Lai đáng yêu nhất, mập mập mạp mạp cực kì đáng yêu, ta ăn diện thế này, chắc ông ấy sẽ thích nhỉ!"

>

> Nghĩ vậy, ông ta bước ra khỏi đại điện, cưỡi lên một đám mây vàng bay về phía Đại Lôi m Tự trên Linh Sơn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!