TRANG 210# 1
> Chương 418: Ảnh hưởng của Cừu Vui Vẻ và Sói Xám dần xuất hiện
>
>
>
>
>
>
> Trong cung điện hai nữ ni cô chỉ biết im lặng nhìn nhau.
>
> Một ni cô chua xót nói: "Sư tỷ, chúng ta nên làm gì bây giờ?"
>
> Một ni cô khác nghe bậy chỉ biết nói: "Còn làm gì được nữa đây? Tạm thời chỉ có thể như thế này thôi, ai ~" nàng thở dài một tiếng, mang theo u oán nòi không thành lời.
>
> Một tiếng ầm thật lớn vang lên, Phật quang màu vàng đột nhiên loé sáng ở Đại Lôi m Tự, một con bướm đủ màu mập mạp kêu thảm thiết, biến mất ở đằng phía chân trời.
>
> Trên một ngọn núi, hai La Hán nghiến răng nghiến lợi nhìn cái bóng vừa mới bay xa kia, mắt hiện lên ngọn lửa giận đang rực cháy, mông họ còn đang đau âm ỉ, cả hai liếc nhìn nhau, trong mắt hiện lên cùng một ý: Ngươi quá ác độc rồi đấy!
>
> Trong Đại Lôi m Tự, Như Lai Phật Tổ mặt đầy tức giận, lớn tiếng quát: "Trương Minh Hiên ~ "
>
> Phổ Hiền Bồ Tát đứng cạnh hắn và tất cả La Hán Bồ Tát Phật Đà ngồi bên dưới đều đang cố gắng nghẹn cười, hoàn toàn không nhận ra được chuyện đang chờ đợi họ ngay sau đó.
>
> Phổ Hiền Bồ Tát mặt không lộ ra vẻ gì khác thường, nói: "Kẻ tên Trương Minh Hiên này quả thật là tính toán như thần, Phật Hoan Hỉ triệt để bị hắn ta đùa bỡn trong lòng bàn tay."
>
> Như Lai mặt mày xanh mét, cắn răng nói: "Kẻ này lòng dạ ác độc, đầu tiên là dùng Khương Tử Nha để thử thăm dò Linh Sơn ta, ngay sau đó thì giết người diệt khẩu, không hề nể tình.
>
> Lần này càng không biết dùng cách gì để lấy được thần lực tạo hoá từ trong tay Nữ Oa nương nương, hoá thân thành nữ tử, hãm hại Phật Định Quang Hoan Hỉ, muốn đẩy ông ta vào chỗ chết, cho dù bây giờ có cứu được ông ta, thì ông ta cũng xem như không còn tác dụng gì. Hắn ta ra tay tàn nhẫn ác độc với kẻ khác. Đối với bản thân mình cũng lạnh lùng vô tình, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn."
>
> Nói tới đây, trong lòng Phật Tổ lại thở dài một hơi: "Sư tôn à! Sao người lại nhận một kẻ tuyệt tình độc ác như vậy làm đệ tử chứ?"
>
> Phổ Hiền lại hỏi "Vậy chúng ta nên ứng đối thế nào đây?"
>
> Như Lai nghe vậy trả lời: "Cứ tùy cơ ứng biến, nếu có cơ hội, không cần nể mặt!"
>
> Phổ Hiền cười đáp: "Đã hiểu!"
>
> Chuyện xảy ra trên Linh Sơn, Trương Minh Hiên hoàn toàn không biết gì cả, cũng không hề biết rằng, một kiếm kia của mình lại tạo thành hậu quả nghiêm trọng như vậy.
>
> Mỗi ngày hắn đều nhàn nhã sống cuộc sống của mình, dỗ dành Nha Nha, chọc tức Thanh Tuyền, chơi với Tấn Dương, vui tới quên trời đất.
>
> Thành Trường An, sau khi lâm triều, Lý Thế Dân trở về điện Cam Lộ, dùng điểm tâm sáng xong, hắn bắt đầu phê duyệt tấu chương.
>
> Chưa được bao lâu, đã nghe có tiểu thái giám ở ngoài, cao giọng la to: "Đạo Minh Minh chủ cầu kiến!"
>
> Lý Thế Dân dừng tay lại, thả bút lông xuống, nói: "Vào đi!"
>
> Đạo Minh Minh chủ người mặc đạo bào bước vào, cung kính đi tới, cung kính hành lễ nói: "Bệ hạ, tiểu đạo có một chuyện muốn bẩm báo."
>
> Lý Thế Dân bình tĩnh hỏi lại: "Chuyện gì?"
>
> Đạo Minh Minh chủ nói: "Gần đây bộ phim Cừu Vui Vẻ và Sói Xám đang chiếu trên di động, rất được hoan nghênh, tuy rằng bộ phim này có hơi kỳ lạ, nhưng trong đó có rất nhiều đồ vật thú vị."
>
> Lý Thế Dân không nói gì, bộ phim đó hắn không xem, quá ngây thơ, nên có gì thú vị thì hắn đúng là không hề biết.
>
> Đạo Minh Minh chủ tiếp tục nói: "Đạo Minh ta đã dựa theo bộ phim này, chế tạo ra vài món đồ nhỏ. Ngọn đèn nhấn một cái là sáng, bảng đen treo trên tường viết chữ, khí cầu giúp người ta bay lên, ngọn đèn có thể cầm trong tay chiếu sáng giữ ban đêm, vân vân."
>
> Lý Thế Dân liếc mắt nhìn sang Đức Toàn, Đức Toàn hiểu ý, nói ngay: "Minh chủ, ngài nói thử xem độ sáng của ngọn đèn này ở mức nào? Có giống được như trong phim không? Sáng như ban ngày luôn ấy."
>
> Đạo Minh Minh chủ gật đầu đáp: "Đương nhiên, ngọn đèn đó là dùng thuỷ tinh trong suốt vô thanh làm lớp màng bên ngoài, bên trong đặt một lá bùa ánh sáng, trên lớp màng bao ngoài khắc trận pháp làm đường dẫn, lấy một tiết điểm làm chốt mở, khi tiết điểm này khép lại, đường dẫn không bị gián đoạn, trận pháp sẽ hấp thu linh khí khởi động bùa ánh sáng, tiết điểm bị mở ra, trận pháp sẽ ngừng vận hành, bùa ánh sáng sẽ tắt."
>
> Lý Thế Dân nghe vậy chỉ nói: "Không cần giải thích nguyên lý hoạt động của nó với trẫm, trẫm chỉ hói ngươi giá trị chế tạo thứ này là bao nhiêu, nó có thể sản xuất với số lượng lớn không."
>
> Với Lý Thế Dân mà nói, bảo vật quý hiếm gì hắn cũng từng nhìn thấy hết rồi, nên dù tốt mấy mà không thể sản xuất rộng rãi, tạo phúc cho dân chúng thì cũng chỉ là thứ đồ vứt đi.
>
> Minh chủ gật đầu đáp: "Có thể sản xuất số lượng lớn, một ngọn đèn này nếu muốn lắp đặt hoàn chỉnh, cần khoản hai trăm văn, một cái bùa ánh sáng có thể dùng một năm, muốn đổi bùa khác cần năm mươi văn tiền."
>
> Lý Thế Dân nhíu mày nói: "Quá mắc."
>
> Minh chủ vội vàng trả giá: "Vậy thì một trăm văn."
>
> Lý Thế Dân bình tĩnh nhìn minh chủ, không nói được một lời.
>
> Minh chủ cười khổ nói: "Năm mươi văn, thật sự không thể ít hơn nữa."
>
> Lý Thế Dân cười nói: "Được! Làm một bộ phù đăng năm mươi văn, đổi bùa mười văn, như vậy vụ buôn bán phù đăng này trẫm sẽ giao cho Đạo Minh các người hoàn toàn phụ trách, thậm chí trẫm có thể giúp ngươi giới thiệu nó tới các nước khác."
>
> Minh chủ vui vẻ nói: "Đa tạ bệ hạ!"
>
> Lý Thế Dân gật đầu nói: "Còn có thứ gì nữa không? Mau lấy ra cho trẫm xem thử nào."
>
> "Vâng!"
>
> Mấy món đồ chơi nhỏ được Minh chủ lần lượt lấy ra khoe khoang, phù đăng cầm tay, bảng đen, bóng đá, ván trượt, nhiệt khí cầu, cả một đống thứ linh tinh lặt vặt, nhưng những thứ có thể dùng được chỉ khoản bốn năm món mà thôi.
>
> Minh chủ vui vẻ cầm thánh chỉ độc quyền kinh doanh rời khỏi hoàng cung, nụ cười trên mặt ông không cách nào khép lại được.
>
> Đức Toàn nhỏ giọng hỏi: "Bệ hạ, mấy thứ có thể kiếm được rất nhiều tiền, thậm chí có thể ảnh hưởng tới dân sinh, giao cho Đạo Minh phải chăng có hơi không ổn?"
>
> Lý Thế Dân cười nói: "Quả thật là có thể cải thiện dân sinh, nhưng trẫm không phải giao nó cho Đạo Minh, chính ra mà nói thì trẫm giao nó cho Đạo giáo."
>
> Đức Toàn ngạc nhiên nhìn Lý Thế Dân, Đạo giáo? Không phải vừa này người tới là Đạo Minh Minh chủ à?
>
> Lý Thế Dân lại nói tiếp: "Mấy hôm trước, Hứa quan chủ của Tam Thanh Quan đột nhiên tới tìm trẫm, muốn khoe khoang thành quả mới của mình cho trẫm xem."
>
> Lý Thế Dân ngừng lại chút, cười nói: "Chính là phù đăng cầm tay này, hoá ra ông ta đã chào hỏi trẫm từ trước rồi đấy!"
>
> Đức Toàn lại càng khó hiểu hơn: "Vậy tại sao người tới lại là Đạo Minh Minh chủ?"
>
> Lý Thế Dân cười nói: "Đạo giáo đi kinh thương chung quy có điều không ổn, mà Đạo Minh thì vốn dĩ đã đứng ở thế tục, thì lại không sao cả."
>
> Lý Thế Dân lại chậm rãi nói tiếp: "Đạo giáo mở viện dưỡng lão, cô nhi viện, viện thương tàn ở đông đảo các nước, tạo phúc cho vô số bách tính, đã hao phí không ít, vụ buôn bán này giao vào tay họ, xem như là chút lòng thành của trẫm."
>
> Đức Toàn nghe vậy khom người nói một câu: "Bệ hạ thánh đức!"
>
> Đạo Minh bắt đầu tuyên truyền phù đăng của mình ở Đại Đường, lúc đầu thì chỉ có bá quan văn võ huân quý mua dùng thủ, đến ban đêm, phủ đệ của họ rực sáng như ban ngày, lời đồn bắt đầu lan truyền, dân chúng nghe tin đều vô cùng ngạc nhiên.
>
> Tiếp đó các phú thương, địa chủ cũng bắt đầu noi theo, tới ban đêm thành Trường An trông như một bản đồ sao rực rỡ.
>
> Tiếp đó thì phù đăng trở thành món hàng nóng cháy, tu sĩ ở Đạo Mình mỗi ngày bận rộn tới chân không chạm đất, để đưa phù đăng đến với tất cả dân chúng.
>
> Ban đêm, thành Trường An đèn đuốc huy hoàng, dưới ánh sáng của phù đăng, nó trở thành một toà thành không ngủ.
>
> Lý Thế Dân đứng trên lầu các cao nhất, nhìn xuống thành Trường An đèn đuốc rực rỡ, cầm di động chụp một tấm hình, gửi tới nhóm chat hoàng đế, kèm theo lời nhắn: Một người đứng trên lầu cao, dõi mắt trông về nơi xa, giữa đêm tối thăm thẳm, bình ổn tâm tình cả một ngày.
>
> Quốc vương nước Dạ Lang: [hoảng sợ] lão Đại, thành Trường An của ngươi đang bốc cháy kìa.
>
> Quốc vương nước An Tức: Trong nó không như bị cháy, đó là cái gì thế?
>
> Quốc vương nước Tây Dạ: Đây là có một đại trận đang bao trùm khắp thành Trường An à?
>
> Quốc vương Tây Phiên Cáp: Đại ca, chạy mau! Ta cảm thấy những đốm sáng đó quá nguy hiểm.
>
> Quốc vương Đại Đường: Không sao hết cả! Đó là ngọn đèn toả ra từ nhà dân chúng thôi! Ngọn đèn đó là lấy thuỷ tinh trong suốt vô thanh làm vỏ ngoài, bên trong có bỏ thêm bùa ánh sáng, khắc trận pháp dẫn đường trên tường, rồi tạo một tiết điểm làm chốt mở, một khí mở tiết điểm, trận pháp sẽ ngừng lại, bùa ánh sáng tự động tắt.
>
>
>
>