TRANG 210# 2
> Chương 419: Hoàng Bào Quái
>
>
>
>
>
>
> Quốc vương nước Dạ Lang: Tuy không hiểu cho lắm, nhưng nghe chừng là thứ gì đó rất cao cấp thì phải, đại ca uy vũ.
>
> Quốc vương nước An Tức: Thật không hổ là thượng quốc Đại Đường, từ một góc nhỏ này thôi đã có thể nhìn thấy sự phồn hoa của Đại Đường.
>
> ...
>
> Những lời lẽ nịnh hót không ngừng xuất hiện, nếu đã thu hút được sự hiếu kì của họ, vậy tiếp theo chính là bàn chuyện làm ăn, đó toàn bộ đều là tiền hết ấy! Hắn đã giao chuyện buôn bán cho Đạo Minh, nhưng thuế thì vẫn phải thu như thường thôi, mỗi lần bàn xong đơn hàng với một nước, Lý Thế Dân lại như thấy được quốc khố của mình lại đẫy đà thêm một phần, thật vui sướng!
>
> Thời gian tiếp theo, mọi thứ đều khá bình tĩnh, trong một cái sơn cốc cạnh phố phường trên núi Thiên Môn, có một cái sân được vây bằng lớp hàng ràng cao ngất dần dần được xây lên, hai bên trái phải trước cửa khắc hình hai con dê béo, giữa hai con dê béo là một hàng chữ: trường học Dê Béo.
>
> Đằng sau cánh cửa là một con đường nhỏ hẹp hòi quanh co, dọc hai bên đường cứ cách một khoản là lại có thùng rác, ngoài ra mặt cỏ còn được phủ kín và cắt tỉa bằng phẳng, xa xa còn có vài cây ăn quả.
>
> Trong sân, có xây vài căn phòng màu trắng tinh, lần lượt viết quán cơm, ký túc xa và phòng học.
>
> Mà lúc này trong một phòng học, Cảnh Đức tiên sinh đang ngồi trên chủ vị, đám người Trương Minh Hiên, hai tỷ muội Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu, Tề Linh Vân và cả mấy con yêu thỏ Đại Nhĩ, Hồ Mị Nương, Thải Nhân đều đang đứng bên cạnh xem lễ.
>
> Tấn Dương và một đám thỏ con vui vẻ phấn khởi đứng chung một chỗ, trong tay mỗi đứa đang cầm một ly trà, cả đám đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô to: "Mời lão sư uống trà!"
>
> Cảnh Đức vuốt chòm râu của mình, cười híp mắt, nói: "Các con đứng lên cả đi!"
>
> Mấy hài tử đứng lên, giang đôi chân nhỏ tí của mình chạy tới trước mặt Cảnh Đức, đặt chén trà lên bàn, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn khó mà che lấp.
>
> Phần tiếp theo là đám người Trương Minh Hiên mang tới lục lễ để tặng cho sư phụ, thì lễ bái sư này mới xem như hoàn thành, trường học cũng chính thức được khai giảng.
>
> Mọi người không tiện ở lại quá lâu, cười cười tạm biệt Cảnh Đức, rồi lũ lượt kéo nhau đi về.
>
> Trên đường, Đại Nhĩ không ngừng lau nước mắt, Hồ Mị Nương và Thải Nhân cũng tỏ vẻ vô cùng mờ mịt, dọc theo đường cả ba tỏ ra vô cùng thương cảm.
>
> Trương Minh Hiên không nhìn được nữa, khuyên nhủ: "Không có sao đâu, tuy nói đó là trường học bán trú, nhưng mấy hôm nữa là các nàng sẽ trở về mà. Vả lại trong đó còn có Thảo Đường tiên sinh, sẽ không khoanh tay nhìn các nàng xảy ra chuyện đâu."
>
> Đại Nhĩ lắc đầu vừa khóc thút thít vừa nói: "Ta. . . Ta chỉ là quá cảm động. Chúng ta chỉ là yêu quái bình thường, ở trong núi rừng giãy dụa cầu sinh, là ngài phù hộ chúng ta, cho chúng ta một cuộc sống ấm no an bình. Bây giờ lại còn nhận được ân đức của các ngài, để cho các nàng bái nhập môn hạ của đại nho... Tiểu yêu đây vô cùng cảm kích!"
>
> Nói rồi hắn bước lên trước vài bước, đi tới trước mặt mọi người, bùm một tiếng quỳ rạp xuống, không ngừng dập đầu nói: "Đa tạ đảo chủ, đa tạ hai vị tiểu thư, đa tạ Hoàng Hậu nương nương, đa tạ chưởng môn, đa tạ trưởng lão! Đa tạ, đa tạ..."
>
> Hồ Mị Nương và Thải Nhân cũng đi đến bên cạnh Đại Nhĩ, dịu dàng khom người hành lễ: "Đa tạ các vị đại nhân!"
>
> Lý Thanh Nhã vung tay lên mỉm cười nói: "Đứng lên hết đi!"
>
> Ba người Đại Nhĩ nghe vậy lập tức đứng thẳng người dậy.
>
> Hoàng Hậu cười nói: "Các nàng đều là những hài tử ngoan, có các nàng chơi với Tấn Dương, Tấn Dương cũng sẽ không cảm thấy cô đơn nữa."
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Các người đều là những yêu quái tốt, nếu lúc trước không có các người ở trong phường thị vươn tay ra cứu ta, thì nói không chừng ta đã vì bị thương nặng mà chết ở xó xỉnh nào đó rồi!"
>
> Nàng trợn mắt liếc xéo Trương Minh Hiên cái, rồi mới nói: "Thì ông chủ lớn đây cũng sẽ không chạy tới cứu một tiểu nữ tử như ta làm gì."
>
> Trương Minh Hiên thật không biết nói gì cho phải luôn rồi: "Sao lại kéo ta vào làm gì chứ?"
>
> Đoàn người vừa nói nói cười cười, vừa rảo bước đi men theo con đường rừng.
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên nghĩ tới một chuyện, bèn mở miệng hỏi thử: "À phải rồi Đại Nhĩ, ngươi và bọn Tiểu Lục thật sự là huynh muội à?"
>
> Có ý gì đây? Đại Nhĩ chẳng hiểu ra sao, đầu óc mù tịt, nhưng vẫn là gật đầu nói: "Đương nhiên là vậy rồi!"
>
> Trương Minh Hiên quan sát ba người Đại Nhĩ, Hồ Mị Nương, Thải Nhân một lúc lâu, mới mở miệng hỏi thử: "Vậy tai sao ba người các ngươi lại hoá thành hình người, mà các nàng thì lại còn nhỏ xíu như vậy?"
>
> Đại Nhĩ nghe vậy đáp: "Bởi vì, chúng ta và các muội ấy không sinh cùng một lứa, ta và Hồ Mị Nương, Thải Nhân là lứa con đầu tiên của mẫu thân, các muội ấy lại là lứa con thứ hai, nhỏ hơn chúng ta gần cả năm trăm tuổi lận. Tổng số huynh muội của bọn ta tới tận hai mươi người, nhưng giờ cũng chỉ còn tám người chúng ta sống nương tựa lẫn nhau như giờ."
>
> Trương Minh Hiên nhướng mày hỏi lại: "Đã xảy ra chuyện gì à?"
>
> Hồ Mị Nương chỉ biết cắn môi, nghẹn ngào: "Là tà tu, gã ta xâm nhập vào hang động của chúng ta, phụ mẫu ta và rất nhiều huynh đệ tỷ muội đều đã chết trong lần đó, chỉ có mấy người chúng ta được Đại Nhĩ ca ca che chở bỏ trốn, một đường trốn tới tận nơi này."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy vội nói: "Xin lỗi! Đã nhắc tới chuyện đau lòng của các ngươi rồi."
>
> Hồ Mị Nương nhoẻn miệng cười thật tươi, lạc quan nói: "Không sao cả, giờ chúng ta sống rất hạnh phúc vui vẻ, nếu phụ mẫu ta ở dưới suối vàng biết được, cũng sẽ vui mừng thay cho chúng ta!"
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Sau này các người phải chăm chỉ tập luyện đó, tu luyện công pháp Thục Son cho giỏi vào, để sau này nếu gặp lại được tà tu kia, các người cũng có thể báo thù cho phụ mẫu và những huynh muội đã chết đi của mình."
>
> Ba người Hồ Mị Nương vội vàng khom người đáp: "Vâng, thưa chưởng giáo."
>
> Cả đám người vừa đi ra khỏi phố phường, vừa thưởng thức cảnh đẹp dọc theo đường đi, cho dù họ đi với tốc độ rất chậm, nhưng chẳng mấy chốc cũng đã ra khỏi phố phường, ai nấy đều bắt đầu tản ra, tự làm việc của mình.
>
> Trương Minh Hiên theo thói quen mọi ngày, bay trở về đảo Huyền Không, bắt đầu nằm giả chết để quang hợp hấp thụ ánh sáng.
>
> Mới vừa nằm xuống được một lúc, thì đã nghe có một giọng nói ngọt ngào thanh thuý vang lên đằng sau lưng hắn: "Minh Hiên ca ca!" Ngay sau đó một đôi tay ngọc ngà đặt lên vai hắn, bắt đầu xoa bóp, dịu dàng giúp hắn ấn huyệt thư giãn.
>
> Trương Minh Hiên híp mắt hỏi: "Là Bích Đồng à! Sao hôm nay không đi tới chỗ ca ca ngươi chơi vậy?"
>
> Ngao Bích Đồng hừ một tiếng, giận dỗi nói: "Giờ biểu ca ngày nào cũng bận rộn chuyện thẩm tra bản thảo, ký hợp đồng với tác giả mới, hoàn toàn không có thời gian rảnh để chơi với muội."
>
> Trương Minh Hiên bật cười ha hả, nói: "Làm việc nghiêm túc chăm chỉ tới vậy à! Vậy thì tốt, tốt lắm."
>
> Ngao Bích Đồng tức giận dùng sức tự nhéo mình một một cái, chớp đôi mắt xinh đẹp, cẩn thận hỏi thử: "Minh Hiên ca ca, huynh có quen biết ai ở trên Thiên Đình không ạ?"
>
> Trương Minh Hiên híp mắt hưởng thụ, cười đáp: "Có chứ! Lần nào lên Thiên Đình cũng như được về nhà vậy đó, các thần tiên đều rất nhiệt tình! Còn chuẩn bị sẵn cho ta một phủ đệ ở trên đó nữa chứ."
>
> Hai mắt Ngao Bích Đồng sáng rực lên, nàng ta dịu dàng cẩn thận nói: "Minh Hiên ca ca, huynh có thể giúp muội..."
>
> "Thiếu gia!" Chợt có một tiếng kêu vang lên, Hắc Hùng Quái từ đằng xa bay tới, khom người đứng ngay bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên mở hai mắt ra, nhìn hắn hỏi: "Là Hùng Đại à! Có chuyện gì không thế?"
>
> Với cái cách gọi đầy thân thiết của Trương Minh Hiên, Hắc Hùng Quái không hề bài xích, vì có bài xích cũng cô dụng mà thôi.
>
> Hắc hùng quái cung kính nói: "Thưa thiếu gia, có Hoàng Bào Đại Vương ở động Ba Nguyệt, núi Oản Tử đến cầu kiến."
>
> Trương Minh Hiên lập tức ngồi thẳng người dậy, Hoàng Bào Đại Vương? Đó không phải là Khuê Mộc Lang à, hắn tới tìm mình làm gì? Chẳng lẽ Đường Tam Tạng đã tới chỗ hắn rồi?
>
> Trương Minh Hiên nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn nói: "Mời hắn vào đi!"
>
> Hắc hùng quái khom người nói: "Tuân lệnh!" rồi xoay người đi ra ngoài dẫn khách vào.
>
> Ngao Bích Đồng cười nói: "Nếu Minh Hiên ca ca còn có việc phải làm, vậy muội đi về trước nhé."
>
> Trương Minh Hiên cười gật đầu.
>
> Ngao Bích Đồng điểm nhẹ chân một cái, người đã bay về phía đằng xa, gấu áo bay bay, tiên tư yểu điệu.
>
> Trương Minh Hiên đứng lên, cất bước đi vào chòi nghỉ mát ở phía trong, ngồi xuống ghế ngọc thạch, tay điểm xuống bàn, một bộ trà cụ xuất hiện trên mặt bàn, ấm trà còn đang bốc khói.
>
> Trương Minh Hiên cầm lấy ấm trà trên bàn rót hai chén trà thật đầy, một chén đặt tới trước mặt mình, một chén khác thì để ở đối diện.
>
>
>
>