Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 420: Mục 421

TRANG 211# 1

> Chương 420: Chuyện Khuê Mộc Lang nhờ vả

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên cầm lấy chén trà chậm rãi uống.

>

> Hắc Hùng quái dẫn Hoàng Bào quái đi men theo con đường nhỏ bước vào đình nghỉ mát.

>

> Hắc Hùng quái cung kính ôm quyền nói: "Thiếu gia, ta đã dẫn người tới rồi."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đã làm phiền ngươi rồi!"

>

> Hắc Hùng quái lui ra sau hai bước, xoay người bỏ đi.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Hoàng Bào quái, mày rậm mắt to, mùi vừa dài vừa quặp xuống, trông hơi bị đáng sợ.

>

> Hoàng Bào quái quỳ xuống đất, cúi đầu ôm quyền nói: "Hoàng Lãng bái kiến tiểu lão gia."

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi lại: "Tiểu lão gia?"

>

> Hoàng Bào quái nhìn Trương Minh Hiên đầy khó hiểu, sau đó cúi đầu nói rằng: "Vân Tiêu sư tỷ đã truyền dụ lệnh Thượng Thanh xuống, sau này ngươi chính là đại chưởng giáo của Tiệt giáo chúng ta ở trong Tam giới, đệ tử Tiệt giáo trong tam giới đều phải nghe theo mệnh lệnh của ngươi, ngươi chính là tiểu lão gia của Tiệt giáo ta."

>

> Trương Minh Hiên đột nhiên đứng lên, mặt đầy vẻ không dám tin, hắn đã trở thành tiểu lão gia của Tiệt giáo cơ à? Sao hắn không biết gì hết vậy? Đại điển kế vị đâu? Nghi thức to lớn gì đâu?

>

> Trương Minh Hiên cố nén niềm vui sướng đang dâng lên, hắn ngồi xuống, trầm ổn nói: "Đứng lên đi!" "Vâng!"

>

> Hoàng Bào quái đứng lên, khoanh tay đứng một bên.

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên thấy vô cùng khó tin, hắn đã trở thành người đứng thứ hai ở Tiệt giáo à? Nhưng ngoài mặt hắn vẫn cố làm ra vẻ, nói: "Huynh đến là vì chuyện gì?"

>

> Hoàng Bào quái bi thương nói: "Ta đến để cầu cứu."

>

> Cầu cứu? Trong lòng Trương Minh Hiên trầm xuống, hắn hỏi thử: "Có người muốn giết sư huynh à?"

>

> Hoàng Bào quái cắn răng nói rằng: "Tiệt giáo ta ngày xưa luôn được vạn tiên hướng tới, hào hùng đứng giữa đất trời, tung hoành tự tại. Nhưng sau trận chiến Phong Thần, Tam giáo ức hiếp Tiệt giáo ta, Tiệt giáo ta cho dù dốc hết toàn bộ sức lực cũng chỉ là phí công, vô số đệ tử vẫn ngã xuống trên chiến trường, có vài người thì hoá thành tro bụi, có vài người bị Phong Thần bảng vây khốn, từ nay về sau không còn được tự do nữa."

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Sư huynh muốn ta giúp huynh thoát khỏi xiềng xích này à."

>

> Hoàng Bào quái đau buồn kể ra: "Không dám mong gì có thể thoát khỏi. Nhưng dạo trước, Ngọc Đế có hạ lệnh cho ta hạ phàm ngăn cản đường Tây Du của Đường Tam Tạng, ta và một hồng nhan của mình trên Thiên Đình đồng thời bị biếm hạ phàm để phối hợp với nhau, mắt thấy ngày trở về đã ở ngay trước mắt, thì lại nhận được mệnh lệnh của Ngọc Đế, ngài ấy ra lệnh cho ta giết chết hai hài tử của mình."

>

> Hoàng Bào quái lập tức quỳ rạp xuống đất, đau thương cầu xin: "Xin tiểu lão gia hãy cứu mạng chúng với."

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên thờ phào một hơi, hoá ra chỉ là cứu hai con tiểu yêu thôi á! Vậy thì đơn giản rồi.

>

> Trương Minh Hiên lấy tay gõ gõ lên mặt bàn, trầm ngâm chừng một khác sau mới nói: "Chuyện này ta đã biết, để ta nghĩ thử xem mình nên làm sao đã, nếu đã là hậu bối của Tiệt giáo ta, ta chắc chắn sẽ không ngồi yên bỏ mặc chúng đâu."

>

> Hoàng Bào quái nghe vậy, trong lòng cũng thả lỏng hơn, hắn ta cảm kích nói: "Đa tạ tiểu lão gia."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Sư huynh, đường xa mà đến, không ở lại phố phường của sư đệ vài ngày, để có thể trải nghiệm sự náo nhiệt của phố phường nơi này à."

>

> Hoàng Bào quái lại nói: "Đa tạ ý tốt của tiểu lão gia, nhưng giờ đoàn người Đường Tam Tạng đã sắp tới rồi, ta không nên nán lại đây quá lâu."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, nhìn theo bóng Hoàng Bào quái rời đi.

>

> Hoàng Bào quái đi rồi, Trương Minh Hiên bắt đầu tự nhủ thầm: "Tiểu lão gia! He he... Tiểu lão gia của Tiệt giáo đó." Nét vui mừng hiện rõ trên mặt hắn, miệng hắn cười tới không khép lại nổi luôn.

>

> Trương Minh Hiên lập tức lấy điện thoại di động ra, nhắn tin hỏi Vân Tiêu ngay.

>

> Tiêu Dao thần quân: Đệ là tiểu lão gia của Tiệt giáo?

>

> Đám mây trắng nõn đằng phía chân trời kia: Đúng vậy!

>

> Tiêu Dao thần quân: [cười to] vậy là đệ phải đa tạ sư tỷ, đa tạ sư phụ đã tin tưởng rồi.

>

> Tiêu Dao thần quân: Lúc nào thì chúng ta tổ chức đại điển kế vị vậy? Tiểu lão gia có thân phận thế nào?

>

> Đám mây trắng nõn đằng phía chân trời kia: Đại loại là như Như Lai của Phật Giáo, Quảng Thành Tử của Xiển Giáo, Huyền Đô của Nhân Giáo, chấp chưởng tất cả mọi chuyện từ trên xuống dưới của giáo phái.

>

> Tiêu Dao thần quân: [vui vẻ] giỏi tới vậy luôn á! Mà khoan, đệ nghĩ tới một chuyện rất quan trọng, Tiệt giáo của chúng ta còn ai khác nữa không?

>

> Đám mây trắng nõn đằng phía chân trời kia: Sau cuộc chiến Phong Thần đã tan biến sạch sẽ rồi.

>

> Tiêu Dao thần quân: [ngạc nhiên tới đờ người ra] nói cách khác đệ chỉ là một tướng quân quang can thôi à.

>

> Đám mây trắng nõn đằng phía chân trời kia: Không sai! Cho nên không cần làm đại điển gì gì đâu.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong mái đình nghỉ mát, tay ôm ngực, mặt mày đau khổ nó: "Trái tim ta lạnh thấy rồi này! Sao lại như vậy chứ? Thế khác nào ta mà muốn làm tiểu lão gia của Tiệt giáo thì phải thành lập Tiệt giáo trước đâu chứ."

>

> Lần này Trương Minh Hiên cảm nhận được cảm giác vui thích khi lúc thì thấy mình đang ở trên mây, lúc thì lại thấy mình bị rơi xuống tận đáy vực, đúng là tốt tới không thể tốt hơn luôn!

>

> Trương Minh Hiên lòng đầy oán giận, lầu bầu: "Tiểu lão gia của Tiệt giáo, Tiểu lão gia của Tiệt giáo ..."

>

> Một lát sau, hắn mở khung chat của Trư Bát Giới lên, nhưng suy đi nghĩ lại một lúc lâu, thì đóng khung chat lại, chuyện thế này tìm Trư Bát Giới cũng vô ích.

>

> Hắn mở khung chat của Ngọc Hoàng đại đế lên, bắt đầu nhập chữ.

>

> Tiêu Dao thần quân: [mặt cười] Bệ hạ, ngài có đó không?

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Chúc mừng ngươi trở thành tiểu lão gia của Tiệt giáo.

>

> Tiêu Dao thần quân: Chuyện này có thể đừng nói nữa không, trừ phi ngài chịu thả lại hết đệ tử Tiệt giáo của ta về.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Ha ha.... chuyện này lại không phải do ta làm chủ là được.

>

> Tiêu Dao thần quân: Có chuyện muốn nhờ ngài giúp đỡ tí ấy mà.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Chuyện gì thế? Mà ngươi còn thiếu ta một chuyện lớn đấy.

>

> Tiêu Dao thần quân: Không phải chỉ là chuyện của Dương Tiễn thôi à? Ta vẫn nhớ mà. Nhưng dạo gần đây ta nghe nói, ngài muốn xử tử hai hậu bối của Tiệt giáo ta à?

>

> Bản thân tiểu lão gia ta bây giờ vẫn chỉ còn là một thân một mình, vừa mới có được hai hậu bối thì đã bị ngài ra lệnh xử tử rồi, có cần tuyệt tình tới vậy không? Sau này chúng ta làm sao vui vẻ qua lại với nhau nữa đây?

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Hậu bối Tiệt giáo? Khuê Mộc Lang sao?

>

> Tiêu Dao thần quân: Đúng vậy! Nế mặt ta lần này đi, tha cho chúng một mạng, cần gì phải so đo với hai đứa trẻ tới nước này chứ?

>

> Ngọc Hoàng đại đế: [cười lạnh] hắn ta đã nói với ngươi như thế nào?

>

> Tiêu Dao thần quân: Hắn nói, ngươi muốn hắn xử tử con của hắn. Hành vi này có hơi tàn nhẫn rồi đấy.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Hắn chỉ nói có bấy nhiêu thôi à?

>

> Tiêu Dao thần quân: Đúng vậy!

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Ha ha... Vậy xem ra hắn chưa nói hết sự thật cho ngươi biết rồi nhỉ!

>

> Trong đình nghỉ mát, Trương Minh Hiên nhướng mày, chẳng lẽ trong chuyện này còn có ẩn tình khác nữa à?

>

> Ngọc Hoàng đại đế tiếp tục nhập chữ vào: Thị nữ của điện Phi Hương đã là phàm nhân, tiên phàm kết hợp về cơ bản đã xúc phạm tới luật trời, đừng nói chi cả hai người họ còn sinh ra hài tử.

>

> Tiêu Dao thần quân: Nhưng lúc trước là ngài cho họ cùng nhau hạ phạm mà.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Mệnh lệnh ta truyền cho hắn là bảo hắn đi cầm tù công chúa nước Bảo Tượng, để tăng thêm một kiếp nạn trên đường Tây Du của Đường Tam Tạng, mà hắn không những vi phạm mệnh lệnh của ta, kết làm phu thê với công chúa nước Bảo Tượng, còn sinh ra hai hài tử bản thần, điều này đã phạm vào luật trời .

>

> Trương Minh Hiên bị mấy câu nói của Ngọc Hoàng đại đế làm nghẹn họng, lập tức hiểu rõ mọi chuyện, mẹ ơi! Hình như lần cuối xảy ra chuyện vi phạm luật trời này, chính là việc Dao Cơ lén lút gả cho phàm nhân, sinh ra bốn huynh muội Dương Tiễn, kết quả Dao Cơ đã ngã xuống.

>

> Khuê Mộc Lang làm thế có khác nào tìm đường chết đâu chứ! Hắn ta hoàn toàn không biết sợ là gì à?

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Dù là tiên, là thần, cũng không được phép kết hợp với phàm nhân, đây là điều luật không thể phá vỡ!

>

> Ta đã cảnh cáo Khuê Mộc Lang ngay từ đâu rồi, cũng đã cho hắn chọn lựa, một là hắn và thị nữ của điện Phi Hương đó phải chết, hai hai tử đó sẽ được sống. Hoặc là hai hài tử đó chết, để bảo vệ cho hắn và thị nữ của điện Phi Hương kia. Ngươi đoán hắn đã chọn cái nào?

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên hốt hoảng, hắn nuốt ngụm nước bọt, nặng nề gõ hai vào mấy chữ: là hai hài tử à.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Không sai, đó chính là sự lựa chọn của hắn.

>

> Tiêu Dao thần quân: Không thể giữ hai hài tử đó lại hở? Hai hai tử đó sẽ gia nhập vào núi Thiên Môn của ta, từ nay về sau không có bất kì quan hệ gì với Khuê Mộc Lang đó nữa.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Ngươi cho rằng luật trời là điều luật do người phương nào lập nên?

>

> Tiêu Dao thần quân: Không biết!

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Luật trời chính là do Đạo Tổ lập ra, hay nói một cách khách luật trời chính là do Thiên Đạo lập ra, không ai có thể vi phạm, nếu không phải như vậy, thì sao Dao Cơ của trẫm lại chết chứ?

>

> Trương Minh Hiên nghe vậy chỉ biết thở dài một hơi Luật trời! Nếu vậy thì thật đúng là bất lực rồi! Khuê Mộc Lang chết tiệt, chỉ vì theo đuổi cái thích thú trước mắt mà không cần biết hai đứa trẻ đó đáng thương tới thế nào!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!