TRANG 211# 2
> Chương 421: Thân phận chân thật của Nha Nha
>
>
>
>
>
>
> Đang lúc Trương Minh Hiên thổn thức cảm khái, đột nhiên hắn chợt nhớ tới một chuyện, có phải Thanh Nhã tỷ cũng đã vi phạm Thiên quy hay không? Phụ thân của Nha Nha hình như cũng là phàm nhân thì phải! Vậy thì Thái thượng có đủ sức mạnh để bảo vệ hai mẹ con tỷ ấy hay không?
>
> Càng nghĩ hắn càng thấy không đúng lắm, trong lòng vừa lo lắng vừa nôn nóng, thần niệm từ trong người hắn càn quét ra chung quanh.
>
> Lý Thanh Nhã đang đứng bên bờ suối nhỏ bên bìa rừng, chơi đùa với Nha Nha, bỗng nhiên sửng sốt, nàng cảm nhận được thần niệm của Trương Minh Hiên đang bất chấp tất cả gọi nàng về. Lý Thanh Nhã vội vàng ôm Nha Nha bước một bước, vượt qua hư không xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên vừa thấy Lý Thanh Nhã trở về, vội vàng nói: "Thanh Nhã tỷ, không hay rồi. Rất có thể tỷ đã xúc phạm thiên quy rồi."
>
> Lý Thanh Nhã sửng sốt, buồn cười nhìn Trương Minh Hiên, hỏi lại: "Ta vẫn luôn ở trên ngọn núi này, sao lại xúc phạm Thiên quy gì đó được chứ?"
>
> Trương Minh Hiên nhìn Nha Nha, nhấn rõ từng chữ một: "Tiên - phàm - không – được - qua – lại!"
>
> Lý Thanh Nhã kinh ngạc nhìn Trương Minh Hiên, một lúc sau nàng cười nói: "Vậy mà đệ nghĩ được tới tận đây à, đúng là làm khó cho đệ rồi."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Tỷ đừng chọc ta nữa, bây giờ không phải lúc để nói chuyện này đâu, Thiên quy là do Thiên Đạo lập ra, trước Thiên Đạo, ai có đủ năng lực để bảo vệ tỷ cơ chứ? Cho dù là hắn thì cũng không làm nổi đâu!"
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha ngồi lên ghế, dịu dàng dỗ dành con bé: "Bé ngoan của ta, con mau ngủ đi,
>
> Trong giấc mơ của con, sẽ luôn có mẫu thẫn dõi theo
>
> Cùng chơi đùa cùng con mệt mỏi
>
> Có ta để con dựa vào..."
>
> Hai mắt Nha Nha bắt đầu đánh trận, con bé chớp chớp mắt vài cái, mơ mơ màng màng thiếp đi.
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha im lặng một lúc lâu, mới chậm rãi nói: "Không phải đệ luôn muốn biết phụ thân của Nha Nha là ai à?"
>
> Trái tim vốn đang căng thẳng cực độ của Trương Minh Hiên dần bình tĩnh lại, hắn ngồi xuống đối diện Lý Thanh Nhã, rốt cục tỷ cũng chịu nói rồi à? Trong lòng hắn dâng lên cảm giác chua xót khó chịu, nhưng mà giờ ta lại có chút không dám nghe!
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên đang bất án, cười một tiếng trấn an hắn, rồi mới nói: "Không cần nghiêm túc tới vậy đâu."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, lẳng lặng nhìn Lý Thanh Nhã.
>
> Bấy giờ Lý Thanh Nhã mệt mỏi nói: "Chuyện này ta chưa bao giờ kể với ai khác, cả mẹ ta và Thanh Tuyền đều nghĩ rằng ta gả cho một phàm nhân bình thường."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, khó hiểu hỏi lại: "Vậy chẳng lẽ không phải? Tức là người đó là một tu sĩ."
>
> Lý Thanh Nhã từ tốn kể ra: "Ước chừng sáu ngàn năm trước, con đường tu luyện của ta gặp phải bình cảnh, ta rời khỏi nhà quyết định đi du lịch chung quanh tìm kiếm cơ hội đột phá. Ta đi khắp Tây Ngưu Hạ Châu, nhìn không biết bao lần mặt trời mọc rồi lặn, lặn rồi lại mọc, tắm dưới những cơn mưa sấm sét, lĩnh hội những điều bình dị của thế tục, cũng vung tay chém giết trong giới tu luyện. Rốt cục vào ba trăm năm sau đó, ta ngộ đạo, nghênh đón kiếp số Kim Tiên của mình."
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên sụp xuống, chắc là vào lúc này rồi.
>
> "... Kiếp Kim Tiên tổng cộng có sáu mươi chín thiên kiếp, mỗi một thiên kiếp lại càng mạnh và càng đáng sợ hơn cái trước. Tuy rằng cuối cùng ta đã thành công vượt qua được kiếp nạn Kim Tiên nhưng cũng bị thương rất nặng, rơi xuống giữa sông."
>
> Trương Minh Hiên chua xót hỏi tiếp: "Sau đó, tỷ được người nọ cứu à?"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: "Không phải, là khi ta tỉnh lại ở giữa sông, thì ta phát hiện mình đã mang thai."
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên sáng rực lên, từ trong sông tỉnh lại đã phát hiện mình mang thai? Hà Bá chết tiệt!
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Sau này ta mới biết dòng sông kia tên là sông Mẫu Tử, mà ở gần đó có 1 quốc gia tên gọi là Nữ Nhi quốc."
>
> "Oa! Ha ha ha…" Trương Minh Hiên vui vẻ tới nhảy cẫng lên, trong lòng hắn mừng như điên.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn thấy Trương Minh Hiên vui vẻ như vậy thì trợn mắt liếc hắn cái, tiếp tục nói: "... Ta vác cái thân thể đầy vết thương của mình, từ giữa sông bò lên được bờ, lại cực khổ mệt mỏi đi hơn mười dặm nữa, thì ngã xuống hôn mê bất tỉnh, chờ ta tỉnh lại, thì đã gặp được hắn."
>
> Oa… nụ cười của Trương Minh Hiên đọng lại ngay, cuối cùng vẫn có chuyện, trong lòng hắn khóc ròng không thôi.
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười kể tiếp: "Chàng là một người đọc sách, nhã nhặn, tình tình cũng rất hiền lành nhân hậu.
>
> Ta ở lại nhà chàng dưỡng thương, lần ở này, ta đã ở suốt mấy mươi năm.
>
> Trong mắt người ngoài chàng là phụ thân của Nha Nha, ta là thê tử của chàng, hai chúng ta đỡ dần nương tựa lẫn nhau sống qua ngày.
>
> Mấy mươi năm trôi qua, chàng vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho ta và Nha Nha, cả đời không cưới vợ sinh con, trước khi lâm chung, chàng đã phó thác lại cho ta cái thư điếm này."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi lại: "Tỷ chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ bỏ đi à? Có lẽ tỷ đi rồi, với hắn mà nói mới thật sự là chuyện tốt đấy."
>
> Lý Thanh Nhã trả lời với cái giọng đầy bất đắc dĩ: "Từng nghĩ chứ, cũng đã từng thử bỏ đi, rồi quay trở về ẩn thân âm thầm canh chừng chàng. Ngờ đâu đêm ấy chàng trở về nhà nhảy xuống sông tự vẫn, ta cứu chàng lên, từ đó ta không đi nữa mà ở lại bên chàng ấy."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, có lẽ người nọ rất rất thích Thanh Nhã tỷ!
>
> Lý Thanh Nhã lại tiếp tục kể ra: "Sau khi chàng ấy qua đời, ta mang theo thư điếm du lịch khắp nơi, gặp được nơi nào thích hợp thì ở lại đó mấy năm, kinh doanh thư điếm, rồi lại tiếp tục đi du lịch, ta đi qua rất rất nhiều nơi khác nữa. Nếu chàng đã trao lại thư điếm cho ta, ta sẽ giúp nó tồn tại mãi mãi."
>
> Trương Minh Hiên cười khan nói: "Như vậy rất tốt!"
>
> Rồi hắn lại nhìn sang phía Nha Nha nói: "Tức là, Nha Nha chỉ là con của một mình tỷ thôi? !"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên thở phào một hơi, cảm thán: "Vậy là tốt rồi! Như vậy chắc sẽ không tính là vi phạm Thiên quy."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, mỉm cười nói: "Cám ơn đệ đã quan tâm tới ta!"
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt, vui vẻ la lên: "Oa…Thanh Nhã tỷ chưa từng gả cho ai, thật đúng là quá tốt. Ta rất vui." Nói rồi hắn mở ra vòng tay muốn nhào lại ôm Lý Thanh Nhã.
>
> Người Lý Thanh Nhã chợt loé lên cái biến mất tăm, khi nàng xuất hiện trở lại đã là đứng ở ngoài mái đình nghỉ mát đằng gia, nàng tức giận liếc xéo Trương Minh Hiên cái.
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu xin lỗi: "Hì hì… Là ta có hơi kích động."
>
> Lý Thanh Nhã xoay người đi ra ngoài, chợt Nha Nha tỉnh dậy oà khóc.
>
> Trương Minh Hiên siết chặt nắm tay, la to một tiếng, hí hửng lẩm bẩm: "Thanh Nhã tỷ chưa gả cho ai cả! Tốt quá, đúng là tốt quá."
>
> Tuy rằng dù Thanh Nhã tỷ từng gã cho người khác, thì hắn cũng không quan tâm, nhưng không gả thì lại càng tốt chứ sao? Vả lại Thanh Nhã đã đồng ý kể chuyện này ra cho hắn nghe, có phải là tỷ ấy đã bắt đầu chấp nhận hắn rồi không? Có phải đó là tín hiệu của tỷ ấy không? Hắn có cần bắt đầu sang thế tấn công mới không? Hay là trực tiếp đi cầu hơn luôn? Thế giới Tây Du có kim cương không nhỉ? Lúc họ cầu hôn thì làm gì nhỉ? Ai làm bà mối đây? Trương Minh Hiên càng nghĩ càng xa, càng nghĩ càng kích động.
>
> Mãi tới lúc ăn cơm trưa, Trương Minh Hiên quan sát thấy sắc mặt và hành vi của Lý Thanh Nhã đều rất bình thường không có gì khác biệt, mới phải mất mát thừa nhận rằng, chuyện này chỉ là do hắ nghĩ quá nhiều!Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng hơn nữa!
>
> Buổi chiều, Trương Minh Hiên ngồi trên bàn đu dây, , ngẫm nghĩ lát vẫn quyết định mở ra khung chat của Trư Bát Giới.
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: Thiên Bồng.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Đảo chủ có gì cần căn dặn?
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: Các ngươi sắp đi tới nước Bảo Tượng rồi nhỉ!
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: đảo chủ đoán việc như thần, đúng là sắp tới rồi, con khỉ cũng đã chạy tới nước Bảo Tượng hoá duyên rồi đấy.
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: [Ngạc nhiên] Không phải Tôn Ngộ Không bị đuổi về Hoa Quả sơn rồi à?
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Đâu có đâu! Sao lại đuổi huynh ấy đi chứ?
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên hiện lên vô vàn suy nghĩ, kiếp nạn Bạch Cốt Tinh đã xảy ra biến hoá rồi.
>
> Trương Minh Hiên bèn vội vàng hỏi thêm: Ngươi nói ta nghe thử xem, lúc gặp phải Bạch Cốt Tinh có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?
>
> Trư Bát Giới kể lại chuyện Bạch Cốt Tinh giữ họ lại qua đêm, còn liên tục đưa cơm cho họ.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Giờ ngày nào con khỉ cũng gửi tin nhắn qua lại với Bạch Cốt Tinh, cả trái cây Thiên Đình ban cho, gan rồng tuỷ phượng gì đó hắn cũng tặng hết cho Bạch Tinh Tinh, không chừa cho lão Trư ta cái gì hết đó!
>
> Cách màn hình, Trương Minh Hiên cũng có thể cảm nhận được oán khí nồng nặc của Trư Bát Giới.
>
>
>
>