TRANG 212# 1
> Chương 422: Gặp phải Hoàng Bào Quái
>
>
>
>
>
>
> Miệng Trương Minh Hiên càng giương to hơn, Đại Thoại Tây Du đã gây ra phản ứng dây chuyền à? Tôn Ngộ Không biết yêu? Còn là yêu Bạch Tinh Tinh nữa á?
>
> Ba lần Bạch Cốt Tinh đã bị cánh bướm đập tan, Tôn Ngộ Không không bị Đường Tăng đuổi về, kịch tình lần này thay đổi hơi bị lớn đó!
>
> Trương Minh Hiên cố giữ bình tĩnh, như vậy cũng chẳng có gì xấu cả, Tôn Ngộ Không biết yêu, vậy hắn còn nhịn được những thanh quy giới luật của chốn Phật môn thanh tâm quả dục đó nữa không?
>
> Tiêu Dao thần quân: Bên ngoài nước Bảo Tượng bên ngoài một ngọn núi tên là núi Oản Tử, trên núi đó có một cái động tên là động Ba Nguyệt, trong động lại có một con yêu quái, tên Hoàng Bào Quái.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Ta biết, là Khuê Mộc Lang. Chuyện này Lão Trư ta đây không giúp gì được cho ngươi đâu, Khuê Mộc Lang to gan lớn mật dám vi phạm luật trời, không ai cứu được hắn đâu.
>
> Tiêu Dao thần quân: Quả nhiên ngươi cũng biết chuyện này.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Hì hì... Ngọc Đế đã hạ lệnh cho ta và Sa Tăng phải giết chết hai hài tử đó, tuy rằng Lão Trư ta đây không muốn làm chuyện tàn độc như vậy, nhưng thánh mệnh khó cãi!
>
> Tiêu Dao thần quân: Nếu ta nhờ ngươi đi giết Khuê Mộc Lang, để bảo vệ hai hài tử đó thì sao!
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Ta không làm được, Khuê Mộc Lang có tên trên Phong Thần bảng, Lão Trư ta đây không giết được hắn đâu.
>
> Trương Minh Hiên im lặng một lúc rất lâu, mới nhập chữ vào: Vậy thì đưa bọn chúng lên đường an tường chút nhé, đừng để chúng phải kéo dài quá lâu.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Vầy thì ta làm được.
>
> Trương Minh Hiên cắn răng gõ chữ: Lúc gặp được Hoàng Bào Quái thì nhắn với hắn rằng, ta muốn thanh lý môn hộ và chắc chắn sẽ khiến hắn luân hồi một vòng trong bảng Phong Thần.
>
> Thiên Bồng đại nguyên soái: Được rồi! Lão Trư ta đây cũng ngứa mắt hắn ta từ lâu rồi.
>
> Trương Minh Hiên buông điện thoại di động xuống, trong lòng đầy mất mát, đây là đệ tử Tiệt giáo ngày xưa đó à?
>
> "Có phải rất khó để chấp nhận sự thật này không?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Phải đó!"
>
> Giọng nói này ở đâu ra vậy? Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy có một cái bóng mờ đang đứng bên cạnh mình.
>
> Trương Minh Hiên lập tức nhảy xuống khỏi xích đu, chắp tay vi lễ: "Gặp qua Vân Tiêu sư tỷ."
>
> Vân Tiêu gật đầu, Trương Minh Hiên mới đứng thẳng dậy.
>
> Vân Tiêu lại nói tiếp: "Lúc trước khi Tiệt giáo còn cường thịnh, sư tôn có thể dạy dỗ vô số hạng người, Tiệt giáo là nơi vạn tiên hướng tới. Vậy cho nên hầu hết các ngoại môn đệ tử, đều là tốt xấu lẫn lộn, có hạng người đạo đức chính nghĩa, cũng có hạng người âm hiểm giả dối.
>
> Giai đoạn trước của trận chiến Phong Thần, sư tôn vốn chỉ định mượn lượng kiếp này để sàng lọc lại môn nhân, ai có ngờ được rằng lượng kiếp càng ngày càng lớn, kéo càng nhiều người vào. Công Minh ca ca bỏ mình, ba huynh muội ta đều nhập bảng, nội môn đệ tử cũng lần lượt nhập kiếp, cuối cùng trận lượng kiếp đó đã huỷ diệt gần như toàn bộ Tiệt giáo ta."
>
> Trương Minh Hiên nói tiếp: "Vậy Khuê Mộc Lang đó chính là hạng người âm hiểm giả dối rồi, vậy mà cũng dám trèo lên đầu ta như thế."
>
> Vân Tiêu quan sát Trương Minh Hiên một lúc, mới mỉm cười nói: "Đệ tử Tiệt giáo ngày xưa, có người có thể tin được, nhưng có kẻ thì đừng nên quá dễ tin. Không ít kẻ trong số họ là hạng người âm hiểm giả dối, thích huyết ác độc đâu."
>
> Trương Minh Hiên mặt đầy đau khổ, nói: "Cho nên sư tôn cho đệ danh phận tiểu lão gia này là muốn đệ giúp người thanh lập Tiệt giáo mới à? Một Tiệt giáo có lý tưởng và tố chất đạo đức tốt đẹp?"
>
> Vân Tiêu hơi trợn mắt khinh thường, liếc Trương Minh Hiên cái: "Đệ suy nghĩ quá nhiều rồi, muốn đệ thành lập Tiệt giáo á? Sư tôn không hề có cái suy nghĩ vớ vẩn này. Người chỉ muốn cho đệ một thân phận để đệ có thêm một lớp bảo vệ nữa mà thôi. Đệ muốn làm gì thì cứ làm đi! Nói cho đệ biết một việc nhé, Lục Hồn Phiên là pháp bảo hiếm hoi có thể tiêu diệt nguyên thần trên bảng Phong Thần đấy."
>
> Nói rồi, Vân Tiêu mỉm cười, biến mất không thấy.
>
> Trương Minh Hiên lại tự lầu bầu: "Vớ vẩn? Ta tự thành lập Tiệt giáo là chuyện vớ vẩn à? Thanh Bình, ngươi nói nó có vớ vẩn không?"
>
> Thanh Bình: "Ha ha... ngươi thử thành lập một cái ta xem thử coi!"
>
> Trương Minh Hiên khựng lại, vẫn là thôi đi! Quá cực khổ, hắn cứ ngoan ngoãn làm cá mặn tiếp thì hơn!
>
> Trương Minh Hiên lấy Lục Hồn Phiên ra, gõ gõ hai cái nói: "Lục Hồn đi ra."
>
> Lục Hồn người mặc áo đen, xuất hiện trên đỉnh cờ phướn, cúi người hành lễ.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Ngươi có thể tiêu diệt nguyên thần trong bảng Phong Thần không?"
>
> Lục Hồn trả lời: "Có thể, cách tấn công của ta là trực tiếp huỷ diệt nguyên thần của đối phương, đừng nói chỉ là một bảng Phong Thần, cho dù là Nguyên thần của Thánh nhân kí thác trên hư không ta cũng có thể phá huỷ. Thế nhưng ta cần công đức và số mệnh."
>
> Trương Minh Hiên lập tức ngậm miệng, trùng hợp ghê vậy đó! Cả hai thứ này, ta chẳng có thứ nào hết.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên xích đu, lắc qua lắc lại, lầu bà lầu bầu: "Công đức, số mệnh, số mệnh, công đức. . ."
>
> Sau một lúc lâu hai mắt hắn rức sáng, nhảy cẫng lên, vui vẻ nói: "Ta không có, nhưng người khác có là được!"
>
> Mấy ngày sau, bốn thầy trò Đường Tam Tạng đã đi đến núi Oản Tử, đang lần mò giữa rừng cây trùng điệp để đi về phía trước.
>
> Đường Tam Tạng ôm cái bụng đang sôi sùng sục của mình nói: "Ngộ Không, con đi mua gì đó cho sư phụ ăn đi."
>
> Tôn Ngộ Không vui vẻ nói: "Được, được..." Rồi lấy tiền trong tay Đường Tam Tạng, lộn nhào cái bay lên trời, biến mất tăm.
>
> Trư Bát Giới thấy vậy bèn oàn trách: "Sư phụ à! Người giao số tiền này cho con khỉ đó, chắc chắn huynh ta lại chạy đi ăn no uống say, rồi cuối cùng mới mang chút cơm thừa canh cặn về cho chúng ta, sau này mấy chuyện chạy chân này cứ giao cho Lão Trư con làm đi!"
>
> Đường Tam Tạng hừ lạnh một tiếng nói: "Giao cho con khỉ đó thì còn có cơm thừa canh cặn mà ăn, giao cho con thì chẳng còn lại gì hết."
>
> Tôn Ngộ Không lộn một vòng bay về phía dãy núi Bạch Hổ, Bạch Tinh Tinh làm cơm đâu có tệ!
>
> Qua một lúc lâu, sắc mặt Đường Tam Tạng có hơi khó coi, lầu bầu: "Sao Ngộ Không còn chưa trở về nữa nhỉ?"
>
> Trư Bát Giới khịt khịt cái mũi nói: "Chắc huynh ta đang ăn no uống say, nói không chừng đã uống quá say rồi đó."
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: "Sư phụ, lần này nhị sư huynh nói không sai đâu."
>
> Đường Tam Tạng thở dài một tiếng, tiếp tục đi về phía trước, lúc vừa quẹo qua một cái cua, đột nhiên hai mắt hắn sáng ngời, hắn nhìn thấy cách đó không xa có một toà Kim tháp đang đứng sừng sững.
>
> Đường Tam Tạng vui vẻ kêu lên: "Từ khi rời đi Đông Thổ, bần tăng đã hứa hễ gặp miếu là sẽ vào dâng hương, gặp Phật sẽ vào bái Phật, gặp tháo sẽ vào quét tháp. Dưới chân ngọn tháp này chắc sẽ có chùa miếu, trong chùa miếu chắc sẽ có tăng, chúng ta qua đó nghỉ nhờ một lát đi, thuận đường hoá duyên xin ít cơm bố thí."
>
> Trư Bát Giới cười nói: "Sư phụ đúng là có phúc duyên tốt quá!"
>
> Ba cười cười cười bước vào Kim tháp, nhưng dưới toà tháp vừa không có miếu, càng không co tăng ni gì cả.
>
> Đường Tam Tạng đẩy cửa tháo ra, ngọn đuốc dọc theo hai bên vách tường bỗng nhiên bừng sáng, chiếu rọi rõ cảnh tượng đáng sợ bên trong, cả một đám yêu quái đang tập trung trong này, đầu thú quái dị, vuốt sắc làm binh khí, hai mắt loé sáng, miệng đầy răng nanh.
>
> Vô số yêu quái đồng loạt nhìn về phía Đường Tam Tạng, làm ba người vừa mở cửa hết hồn, đứng ngẩn ra đó.
>
> Hoàng Bào Quái đang ngồi trên chủ vị, nhìn ba người mở cửa, cả giận nói: "Hoà thượng từ đâu tới? Cũng dám mở cửa nhà gia gia ta đây?"
>
> Đường Tam Tạng nhanh chóng làm ra quyết định, hắn đóng rầm cửa lại, quay đầu bỏ chạy, hai chân cố gắng chạy thật nhanh. Đang lúc hắn chạy vô cùng hăng say, thì có cái bóng trắng lướt qua bên cạnh hắn, Đường Tam Tạng dõi mắt theo nhìn, thì thấy Bạch Long Mã đang chở theo hành lý, chân cuốn bụi mù, biến mất ở đằng xa.
>
> Trong Kim tháp, Hoàng Bào Quái cũng bị động tac đóng sầm cửa này của Đường Tam Tạng làm ngây ngẩn, hòa thượng hơi bị nhanh nhẹn rồi đ1!
>
> Hoàng Bào Quái đứng lên trong tay hắn xuất hiện một thanh đao lớn, hắn hét to: "Chúng tiểu nhân, bắt đám người đó về đây cho ta."
>
> Cả đám yêu quái la lên thật to, tay quơ vũ khí lao ra khỏi cửa, đuổi theo ba người Đường Tam Tạng, chỉ chốc lát sau, đã lao nhao vây quanh cả ba.
>
> Nhưng mấy lần đám tiểu yêu tấn công đều bị Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng dùng Cửu Xỉ đinh ba và Nguyệt Nha sạn chắn lại, thậm chí còn chết vài tên tiểu yêu nữa.
>
>
>
>