Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 423: Mục 424

TRANG 212# 2

> Chương 243: Đường Tam Tạng truyền thư

>

>

>

>

>

>

> Tiếng nổ điếc tai vang lên, Hoàng Bào Quái như thiên thạch từ trên trời giáng xuống khiến mặt đất bốc bụi mù, đất rung rinh. Đường Tam Tạng lảo đảo hai bước ngã ngồi xuống đất.

>

> Bụi bặm tán đi, Hoàng Bào Quái đứng trên mặt đất, một tay cầm đại đao một tay nắm trường kiếm, vạt áo bay lên.

>

> Trư Bát Giới nhìn trường kiếm trong tay Hoàng Bào Quái, biểu cảm kinh hoàng há hốc mồm.

>

> Mái tóc dài của Hoàng Bào Quái tung bay, tức giận quát: “Thật to gan! Dám giết nhi lang dưới tòa của ta, hãy ăn một kiếm . . .!”

>

> Hoàng Bào Quái vừa dứt lời Trư Bát Giới liền giơ tay lên quát to: "Ta đầu hàng!"

>

> A?

>

> Tay Hoàng Bào Quái giơ lên cao khựng lại, đầu hàng?

>

> Đường Tam Tạng ngoái đầu nhìn Trư Bát Giới, biểu cảm khó tin, nghiệt đồ!

>

> Hoàng Bào Quái nhìn sang Sa Hòa Thượng hỏi: “Còn ngươi?”

>

> Sa Hòa Thượng cười khờ nói: "Nhị sư huynh nói có lý.”

>

> Đường Tam Tạng tức giận suýt thì hộc máu, hai tên phế vật này!

>

> Hoàng Bào Quái vung tay ra lệnh thuộc hạ trói ba người Đường Tam Tạng lại, khi trở về Kim Tháp thì tháp đã biến thành động phủ sâu thẳm, trên động khắc ba chữ lớn: Động Ba Nguyệt.

>

> Trong hang núi, Đường Tam Tạng bị trói gô khóc thầm.

>

> Trư Bát Giới bị trói trên cột đá nói: “Sư phụ đừng khóc nữa, mau kêu Hầu ca tới cứu chúng ta!”

>

> Đường Tam Tạng thầm niệm Khẩn Cô Chú.

>

> Bạch Hổ Lĩnh, trong động Bạch Cốt. Tôn Ngộ Không nằm trên dây leo vắt lơ lửng, nhai chuối nhóp nhép.

>

> Bạch Tinh từ bên dưới bay lên, ao trắng nhẹ nhàng ngồi khoanh chân bên cạnh Tôn Ngộ Không, nàng vươn tay ngọc trắng nõn vuốt lông tóc của hắn.

>

> Bạch Tinh cười nói: “Đã làm xong cơm chay rồi.’

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói: "Không vội, dù sao không chết đói được.”

>

> Bạch Tinh khẽ cười: “Ngươi cũng tốt với sư phụ của mình chút đi, đừng để quan hệ với hắn càng cứng nhắc.”

>

> Tôn Ngộ Không không kiên nhẫn nói: "Biết, biết!"

>

> Bạch Tinh vừa dịu dàng vuốt lông cho Tôn Ngộ Không vừa hỏi: “Chờ lấy kinh rồi ngươi định làm gì?”

>

> Tôn Ngộ Không đáp: “Lão Tôn sẽ về Hoa Quả Sơn.”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn sang Bạch Tinh: “Hoa Quả Sơn của ta là nơi linh mạch hội tụ, động tiên nổi tiếng trong thiên hạ, lão Tôn sẽ làm chủ tặng một ngọn núi cho nàng.”

>

> Bạch Tinh cười nói: “Con khỉ chết tiệt, đa tạ ngươi."

>

> Tôn Ngộ Không đang hưởng thụ Bạch Tinh xoa bóp bỗng ôm đầu la lên: “Đau quá!”

>

> Tôn Ngộ Không lộn người té từ dây leo xuống, ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

>

> Bạch Tinh vội bay xuống lo lắng nhìn Tôn Ngộ Không: “Là Khẩn Cô Chú!”

>

> Tôn Ngộ Không mắng: “Hòa thượng thối, mới đói một chút đã không chịu nổi!”

>

> Miệng Tôn Ngộ Không lẩm bẩm.

>

> Trong Động Ba Nguyệt. Đường Tam Tạng đang niệm Khẩn Cô Chú, một vệt kiếm văn hiện ra khiến hắn hét thảm té xuống đất.

>

> Trong Bạch Cốt động.

>

> Tôn Ngộ Không buông tay xuống: “Giờ thì tốt rồi.”

>

> Bạch Tinh lo lắng nói: "Ngươi đi về trước xem sao.”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Không có gì đâu.”

>

> Tôn Ngộ Không mới đứng dậy lại ôm đầu hét: “Đau quá!”

>

> Tôn Ngộ Không lại niệm chú ngữ, Đường Tam Tạng hét thảm.

>

> Trư Bát Giới vui sướng khi người gặp họa nói: “Tiếp tục đi sư phụ, tiếp tục!”

>

> Đường Tam Tạng thở hổn hển mắng: “Con khỉ chết tiệt, con khỉ thối, con khỉ đáng chết, con khỉ xúi quẩy!”

>

> Chợt một thiếu phụ xinh đẹp nhô đầu ra từ cửa hang núi: “Trưởng lão!”

>

> Đường Tam Tạng đang hùng hổ chửi bỗng khoác lên mình cao tăng đại đức, mỉm cười nhìn thiếu phụ, niệm một câu "A di đà phật".

>

> "Nữ thí chủ, đúng lúc bần tăng có con heo, nữ thí chủ có muốn không?”

>

> Trư Bát Giới bất mãn kêu lên: “Sư phụ! Ngài nói như thế là không tốt, tiểu nương tử rõ ràng đến tìm sư phụ, da mỏng thịt mềm mới ngon miệng nhất!”

>

> Sa Hòa Thượng hùa theo: “Nhị sư huynh nói đúng đấy sư phụ.”

>

> Nữ nhân đến gần khom người chào: “Xin trưởng lão đừng sợ, tiểu nữ tử không ăn thịt người. Tiểu nữ tử vốn là tam công chúa của Bảo Tượng Quốc cách bam trăm dặm hướng tây, nhũ danh là Bách Hoa Tu. Mười ba năm trước tiểu nữ tử bị yêu ma này bắt đến, làm phu thê mười ba năm với hắn, sinh nhi dục nữ cho hắn. Tiểu nữ tử sẽ lén thả mấy vị trưởng lão đi, chỉ cầu trưởng lão mang theo phong thư đưa cho phụ hoàng, mẫu hậu giùm.”

>

> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: “Nếu nữ thí chủ thật sự có thể thả sư đồ chúng ta thì bần tăng nhất định sẽ mang thư nhà giúp nữ thí chủ.”

>

> Bách Hoa Tu vui mừng nói: "Đa tạ trưởng lão!"

>

> Bách Hoa Tu bước lên trước rút dao cởi trói cho ba sư đồ Đường Tam Tạng, nàng lấy phong thư nhà ra đưa cho họ: “Mấy người hãy đi theo ta.”

>

> Bách Hoa Tu công chúa dẫn ba người quẹo qua quẹo lại trong hang sau đó đến một cửa hang hẻo lánh.

>

> Bách Hoa Tu nói: “Mấy người đi ra từ đây, nhớ đừng bao giờ trở lại.”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cúi đầu nói: "Đa tạ công chúa!"

>

> Trư Bát Giới đứng một bên thúc giục: “Chúng ta đi mau lên sư phụ, nếu trễ sẽ bị yêu quái kia phát hiện!”

>

> Ba người vội vàng rời đi.

>

> Trong hang núi, Khuê Mộc Lang ngồi trên giường đá nhìn hai đứa bé chơi với nhau, lòng thầm thở dài: "Rốt cuộc tiểu lão gia có tính toán gì? Muốn ta đấu cứng với Thiên Đình sao? Bọn nhỏ, nếu cuối cùng thật sự không có cách nào thì vi phụ đành xin lỗi.”

>

> Hai đứa trẻ cất bước chân ngắn chạy đến bên cạnh Hoàng Bào Quái, ngước đầu lên ngây thơ nói: "Phụ vương, chúng con muốn nghe phụ vương kể chuyện, chuyện ở trên trời ấy!”

>

> Hoàng Bào Quái mỉm cười nói: “Được rồi.”

>

> Ba người Đường Tam Tạng chạy một khắc sau dựa vào một tảng đá lớn, mệt thở hồng hộc.

>

> “Grào hú!”

>

> Tiếng rồng ngâm gầm gừ vang lên, Bạch Long Mã từ xa chạy tới nhảy vọt lên tảng đá lớn nhìn xuống ba người.

>

> Đường Tam Tạng thở hồng hộc nói: "Ngươi. . . Ngươi chạy nhanh lắm.”

>

> Bạch Long Mã mũi thở phì phì như đang cười nhạo ba người.

>

> Ngay sau đó một bóng xám từ trên trời giáng xuống cạnh ba người.

>

> Tôn Ngộ Không cầm hộp cơm cười nói: “Lão Tôn hóa duyên trở lại rồi đây.”

>

> Trư Bát Giới bất mãn hét lên: “Cuối cùng Hầu ca cũng trở lại! Chúng ta suýt bị ăn!”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn Đường Tam Tạng mệt đuối, hỏi: “Sư phụ làm sao vậy?”

>

> Đường Tam Tạng tức giận quát: “Con khỉ chết tiệt, ngươi còn biết trở về? Vi sư suýt bị yêu quái ăn!”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Không thể nào, núi này không có yêu khí mạnh.”

>

> Sa Hòa Thượng nói: "Đại sư huynh, thật sự có yêu quái!”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Rồi rồi, các ngươi chỉ đường đi, lão Tôn đi báo thù cho các ngươi.”

>

> Đường Tam Tạng phất tay: “Thôi bỏ đi, lấy kinh quan trọng hơn.”

>

> Đoàn người ăn cơm xong tiếp tục đi về hướng tây.

>

> Trư Bát Giới vừa dắt Bạch Long Mã vừa cúi đầu chơi di động.

>

> Thiên Bồng Đại Nguyên Soái: Kim Linh, tại sao Thất Tinh Liếm của lão lại nằm trong tay Khuê Mộc Lang?

>

> Kim Linh: Thanh Tuyền tiểu thư mượn đi, không lẽ cho Khuê Mộc Lang?

>

> Thiên Bồng Đại Nguyên Soái: Không lẽ Trương đảo chủ muốn nhúng tay vào? Nhưng bên trong liên quan luật trời, nếu đảo chủ nhúng tay vào sẽ bị lan đến.

>

> Kim Linh: Để ta hỏi thử.

>

> Thiên Bồng Đại Nguyên Soái: Thôi, muộn rồi, ngươi cứ coi như không biết gì.

>

> Kim Linh: biết.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!