Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 424: Mục 425

TRANG 213# 1

> Chương 424: Đường trừ yêu không quá thuận lợi

>

>

>

>

>

>

> Tiếp theo là sư đồ Đường Tam Tạng đi Bảo Tượng Quốc đưa thư nhà, nhận nhờ vả của quốc vương đi cứu Bách Hoa Tu.

>

> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới cưỡi mây gọi gió từ trên trời giáng xuống.

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Lão Tôn sớm nói rồi, phải trừ bỏ yêu quái này trước, hòa thượng kia lại cứ đòi đi Bảo Tượng quốc, giờ còn phải vòng về.”

>

> Trư Bát Giới hừ mũi: “Hầu ca đừng càu nhàu, trừ yêu sớm chúng ta sớm lên đường.”

>

> Kim Cô Bổng chợt hiện ra trong tay Tôn Ngộ Không chống xuống đất làm đất rung núi chuyển.

>

> Tôn Ngộ Không quát: “Yêu quái hãy lăn ra cho Tôn gia gia của ngươi!”

>

> Hoàng Bào đại vương mặc giáp cầm đao chạy ra khỏi núi, chỉ hướng Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới mắng: “Hay cho đầu heo nhà ngươi, mấy ngày trước ta tha các ngươi rời đi, không biết cảm ơn lại đánh tới cửa nữa! Cũng tốt, hôm nay ta lấy đầu heo nhà ngươi tế trời!”

>

> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng quát: “Yêu quái, biết điều thì thả Bách Hoa Tu công chúa ra, không thì lão Tôn này sẽ lột da của ngươi, rút xương của ngươi, đốt động phủ của ngươi cho ổ yêu tử yêu tôn chết hết!”

>

> Hoàng Bào Quái hừ lạnh: “Quỷ bệnh lao ở đâu ra, ăn một đao của ta!”

>

> Đại đao chém xuống đầu khỉ.

>

> Tôn Ngộ Không hú lên, huơ Kim Cô Bổng: “Đến hay!”

>

> Tiếng leng keng vang tiếng không dứt, hai bóng người hóa thành hai bóng sáng va chạm trên không trung, tiếng sắt thép vang lên, hỏa hoa bắn tung tóe, dư ba quét qua, cuồng phong tàn phá.

>

> Thời gian qua một tách trà, Hoàng Bào Quái bị Tôn Ngộ Không đá bay đập xuống núi thủng cái hố to.

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu quát Trư Bát Giới đứng xem kịch: “Đồ ngốc còn không mau đi cứu công chúa!?”

>

> Trư Bát Giới phun nước miếng vào lòng bàn tay, xiết chặt Cửu Xỉ Đinh Ba: “Ta đi ngay!”

>

> Hoàng Bào Quái chạy ra khỏi hố quát; “Đừng mơ!”

>

> Hoàng Bào Quái vươn tay, Thất Tinh kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay.

>

> Con ngươi Trư Bát Giới co rút bỏ chạy, mợ nó, tung đại chiêu!

>

> Tôn Ngộ Không khẽ hừ, nhìn Hoàng Bào Quái cảnh giác.

>

> Hoàng Bào Quái giơ kiếm chỉ lên trời, thoáng chốc thiên tượng đột biến, bảy ngôi sao thái cổ xuất hiện trên bầu trời. Mặt trời trở nên nhỏ bé lu mờ trước bảy ngôi sao khổng lồ.

>

> Tôn Ngộ Không hét to: “Nguy rồi!”

>

> Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng bay về phía Hoàng Bào Quái.

>

> Bảy ngôi sao khổng lồ cùng bắn sức mạnh sao xuống Thất Tinh kiếm, kiếm biến lớn bảy mươi thước, ánh sao rực rỡ tổ thành thân kiếm.

>

> Hoàng Bào Quái càn rỡ cười to bảo: "Bật Mã Ôn, ăn một kiếm của ta này!”

>

> Kiếm to bảy mươi thước giáng xuống đầu Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không quát to: “Lớn!”

>

> Kim Cô Bổng biến thành gậy dài trăm thước.

>

> Bùm!

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, sóng gợn vô hình khuếch tán, đỉnh núi bị tước xuống một thước, một bóng người văng ra thê thảm.

>

> Trư Bát Giới núp trong khe núi lẩm bẩm: “Hầu ca thật thảm.”

>

> Trư Bát Giới chạy nhanh về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Hoàng Bào Quái thu về Thất Tinh kiếm, ngôi sao thái cổ tan biến, hắn xoay người đi về phía động phủ của mình.

>

> Khi Trư Bát Giới tìm đến thì Tôn Ngộ Không đang ngồi bên khe núi nhìn hai tay mình, cổ tay khỉ nứt rạn, hai tay run nhẹ.

>

> Trư Bát Giới cẩn thận đến gần kêu lên: "Hầu ca!"

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu lên nhe răng nói: “Lão Tôn này chưa từng chịu thiệt lớn như vậy!”

>

> Trư Bát Giới khuyên: “Hắn ỷ vào pháp bảo lợi hại chứ bằng bản lãnh thật sự thì kém xa!”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Ta sẽ trị thương tại chỗ.”

>

> Trư Bát Giới vỗ ngực nói: “Lão Trư hộ pháp cho.”

>

> Sáng sớm hôm sau, Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên tảng đá chợt đứng dậy, Trư Bát Giới ngủ say như chết bên cạnh.

>

> Tôn Ngộ Không lắc người biến thành ruồi nhỏ bay về phía Động Ba Nguyệt.

>

> Trong Động Ba Nguyệt. Hoàng Bào Quái nặng trĩu ưu tư ngồi trên ngai vua.

>

> Tiểu lão gia thật sự có thể cứu bọn họ sao? Lúc trước ta đã sai lầm, không nên để Bách Hoa Tu sinh ra hai đứa trẻ này.

>

> Chợt mắt Hoàng Bào Quái trầm xuống, bật dậy nhìn con ruồi bay vào, quát: “Tôn Ngộ Không thật to gan!”

>

> Cây quạt Ba Tiêu hiện ra trong tay Hoàng Bào Quái quạt con ruồi, lốc xoáy cuốn ruồi bay ra động phủ.

>

> Hoàng Bào Quái cũng chạy nhanh ra, chỉ thấy Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng ngồi xổm trên tảng đá to ngoài động.

>

> Tôn Ngộ Không nhìn Hoàng Bào Quái, quát: “Yêu quái, mau thả công chúa ra!”

>

> Hoàng Bào Quái hừ lạnh một tiếng: “Có bản lĩnh đánh bại ta tự nhiên có thể cứu công chúa ra."

>

> Tôn Ngộ Không tức giận quát: “Tốt tốt tốt, hôm nay cho ngươi nếm sự lợi hại gậy to của Tôn gia gia nhà ngươi!”

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên đập gậy xuống đầu Hoàng Bào Quái.

>

> Khóe môi Hoàng Bào Quái cong lên, quạt Ba Tiêu xuất hiện trong tay biến lớn, hắn quạt mạnh về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không hét lên chớp mắt biến mất phía chân trời.

>

> Cách ba trăm dặm, trong hoàng cung Bảo Tượng quốc.

>

> Đường Tam Tạng ngồi trên ghế cẩm an ủi hoàng thượng, hoàng hậu: “Đồ đệ của ta đều là hạng thần thông quảng đại, yêu quái tầm thường chắc chắn bị bắt dễ dàng. Hai vị đừng lo buồn, rồi công chúa sẽ trở về bên hai vị.”

>

> Hoàng thượng liên tục gật đầu nói: “Vậy thì tốt, tốt rồi. Miễn có thể cứu công chúa ra quả nhiên sẽ dâng lên ngàn lượng hoàng kim thay lời cảm tạ.”

>

> Hoàng hậu lau nước mắt nói: “Nữ nhi đáng thương của ta.”

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, đất lung lay, bụi mù mịt.

>

> Một đội binh sĩ mặc giáp cầm vũ khí nhanh chóng che trước mặt hoàng thượng, hoàng hậu:

>

> “Bảo vệ hoàng thượng!"

>

> Sa Hòa Thượng vội che trước người Đường Tam Tạng, cảnh giác nhìn bên ngoài.

>

> Hoàng thượng hỏi: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”

>

> Một nội thị chạy vào cung kính nói: "Bệ hạ, có một thứ đen thui từ trên trời giáng xuống đụng sập mấy gian cung điện.”

>

> Sa Hòa Thượng nói: “Sư phụ hãy để con đi xem.”

>

> Đường Tam Tạng dặn dò: “Cẩn thận chút.”

>

> Sa Hòa Thượng cầm Nguyệt Nha Sạn bước vào đống phế tích, thấy Tôn Ngộ Không nằm bên trong ngửa đầu nhìn trời.

>

> Sa Hòa Thượng vội ngồi xổm xuống hỏi: "Hầu ca, Hầu ca, có sao không?”

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Sư đệ, ngươi nói tu vi lợi hại hay pháp bảo lợi hại?”

>

> Sa Hòa Thượng gật đầu nói: "Đương nhiên là tu vi, dù sao pháp bảo chỉ là vật ngoài thân.”

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên cắn răng nói: "Yêu quái kia làm cách nào mà có nhiều pháp bảo như thế?”

>

> Hai người đi vào cung điện.

>

> Hoàng thượng cười gượng nói: “Cách đáp xuống của đồ đệ của thánh tăng hơi kỳ lạ.”

>

> Tôn Ngộ Không trừng mắt, hoàng thượng co rụt cổ.

>

> Hoàng hậu hồi hộp hỏi: “Đã cứu về nữ nhi đáng thương của ta chưa?”

>

> Mặt khỉ đỏ lên, Tôn Ngộ Không đáp: “Chưa, yêu quái kia bản lĩnh không bao nhiêu nhưng có một ít pháp bảo rất lợi hại, khó giải quyết.”

>

> Đường Tam Tạng hỏi: “Bát Giới đâu? Chắc không phải bị yêu quái bắt đi rồi chứ?”

>

> Tôn Ngộ Không trả lời: “Không, đồ ngốc đó còn ngủ say sưa.”

>

> Hoàng thượng bất an nói: “Cái . . . này . . . làm sao bây giờ? Lỡ chọc giận yêu quái đến nước của ta báo thù thì làm sao đây?”

>

> Hoàng thượng bước nhanh đến bên cạnh Đường Tam Tạng, cúi người hành lễ nói: "Cầu thánh tăng cứu mạng!”

>

> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không trông mong.

>

> Tôn Ngộ Không bực tức nói: “Cứ yên tâm, ta nhất định bắt yêu quái đó. Sư đệ, đi theo ta!”

>

> Sa Hòa Thượng đáp: “Được!”

>

> Hai người đi ra cung điện, trong ánh mắt của mọi người nhìn theo họ bay về phía đông.

>

> Chốc lát sau vang ba tiếng nổ, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng cùng rớt xuống hoàng cung.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!